Trang chủ » Bầu bạn góp cổ phần

Một giuộc

Thái Sinh
Thứ năm ngày 8 tháng 5 năm 2014 5:40 AM

Lão Cò vào trong buồng bê hũ rượu Tiên Lãng Tửu ra, đã lâu rồi hôm nay bố con bác Thảo Dân mới tới, lão cũng muốn uống vài chén cho thông khí huyết, đầu óc thăng hoa. Thằng Út đỡ hũ rượu từ tay lão Cò nó bảo:

- Kể từ ngày được cắp vợt xúc tép đi cùng các sếp tới các sân ten-nít, nên cháu được thưởng thức đủ loại rượu Tây, Tàu. Ngẫm lại chả có loại rượu nào bằng Tiên Lãng Tửu mà bố cháu đã lấy 109 loại lá cây chế ra loại rượu này. Hôm rồi cháu mang mấy chai biếu các sếp uống thử, sếp nào cũng bảo: Đúng là Tiên Lãng Tửu, dù Minh Mạng Thang hay Suối Tiên Đệ Nhất Tửu cũng không sánh nổi...

Lão Cò nghe thế nhìn bác Thảo Dân cười ruồi:

- Bác nghe thằng Út nói về loại rượu ngâm lá cây của bác có sướng không?

Bác Thảo Dân gật gù:

- Nếu đó là lời khen thật của các sếp thì đó là chứng chỉ cho loại rượu mà tôi ngày đêm lên núi Hài tìm kiếm đủ loại dược thảo để chế ra loại rượu này...

 - Tôi vẫn chưa hẳn tin lời khen của nó đâu, rất sợ kiểu “Mèo khen mèo dài đuôi”.

Thằng Út nghe thế vội bảo:

- Lão Cò dạo này hay đa nghi Tào Tháo quá. Cháu có giống lão giám đốc tọ tẹ đâu. Hôm rồi nghe người ta nói lão ấy khen cậu con rể tốt nghiệp đại học tại chức là một người có tài năng, giới thiệu vào lãnh đạo hàng tỉnh. Thiên hạ nghe thế thấy chối tai quá mới bảo: Tham như “lái chó”, ngu như “lái chó” mới sắp ghế cho thằng con rể bất tài lên làm lãnh đạo.

Lão Cò vội đặt chén rượu xuống chiếu:

- Thế hả? Tao nghe nói lão giám đốc tọ tẹ không bổ nhiệm những người tốt nghiệp đại học tại chức kia mà?

- Ối giời đất ơi, ai mà tin được lão “lái chó” chứ? Mồm lão ta nói không tuyển trung cấp, nhưng lão lại ép người ta nhận một lũ con cháu nhà lão ấy học trung cấp vào biên chế nhà nước chứ. Lũ con cháu nhà lão ấy nhiều đến nỗi lão chẳng nhớ hết họ tên từng đứa.

Bác Thảo Dân từ nãy vẫn ngồi yên nay mới đập tay xuống chiếu:

- Không nhớ họ tên con cháu mình, chắc là loại cháu rơi, cháu tiền?

- Thiên hạ cũng nói như vậy. Người ta bảo: Mua “lái chó” chỉ bằng bữa thịt chó. Nay người ta đem đến vài chục triệu khiến lão ta mờ mắt nên nhận xằng là cháu để kiếm phong bì. Đó là kiểu làm tiền bẩn thỉu của “lái chó” lão Cò ạ.

Lão Cò nghe thế thở dài.

- “Lái chó” mà làm tiền trắng trợn như thế thì cái ngành mà “lái chó” đang làm giám đốc nát bét hết rồi sao?

- Không nát mới lạ chứ? Dịch lở mồm long móng rồi cúm gia cầm bùng phát khắp nơi, lão giám đốc tọ tẹ vẫn ung dung ngồi nhà chỉ đạo qua điện thoại...

Bác Thảo Dân sốt ruột quá mới hỏi:

- Cấp trên có biết những việc làm của tay giám đốc tọ tẹ với biệt danh “lái chó” đó không nhỉ?

- Chứ sao lại không biết? Dưng mà bố ơi, cùng một giuộc cả thôi, rút dây thì sợ động rừng.

Lão Cò giơ hai tay lên trời mà than:

- Thế thì đại loạn thật rồi...