Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI


Trần Nhuận MinhKết quả hình ảnh cho Nhạc sĩ Thế Song

Nhạc sĩ Thế Song nghỉ tại nhà nghỉ Tập đoàn Than và khoảng sản Việt Nam, trên đường Lê Thánh Tông, cạnh nhà tôi. Ông sang nhà tôi chơi và nói rằng trong chuyến đi sáng tác lần này, ông đã được Lữ đoàn Hải quân đóng ở Cọc 8, thị xã Hòn Gai, giúp đỡ, lo toan cho chuyến đi của ông rất tận tình và ông vừa viết xong một ca khúc mới, vẫn còn đang sửa, vừa mới đưa cho cô Thanh Việt, giám đốc nhà nghỉ của Tập đoàn, hát thử xem có cần phải sửa thêm gì không? Ông bảo tôi sang phòng ông chơi để nghe thử. Tôi đi theo ông.

Xin phép được nói thêm một chút về mình mà tôi nghĩ là rất ít người biết. Tôi rất yêu thơ và âm nhạc, nhưng tôi thích hơn vẫn là nhạc không lời, nhất là các bản Sonata cổ điển. Tôi có tập thơ Bản Xônat hoang dã, được tặng Giải thưởng Nhà Nước đợt 2 từ năm 2007, chính là viết trong cảm quan nghệ thuật đó. Chỉ có thơ với âm nhạc mới có thể làm tôi phát khóc. Một lần đi nghe hát ở Nhà văn hóa Việt Nhật, khi ca sĩ Nga hát bài Bài ca du mục, tôi xúc động quá, tự nhiên khóc hu hu…Tôi phải đứng dậy bỏ ra về vì cảm thấy xấu hổ. Hai năm học tại trường Sư phạm Trung cấp Hải Dương, lúc đó còn thuộc Bộ giáo dục ( 1960 – 1962), mỗi tuần có 2 tiết âm nhạc, học suốt 2 năm và tôi học giỏi môn này về lí thuyết. Vì thế, ở Hội Văn nghệ Quảng Ninh, mới thành lập, có một nhiệm kì, ông Hội trưởng Ngô Lâm đã giao tôi làm Trưởng ban Thơ, kiêm âm nhạc, vì nhạc sĩ Đức Minh bên sở Văn hóa. Tôi thân với nhạc sĩ Hoàng Minh Kì, cũng bên sở Văn hóa, tác giả ca khúc Mời anh xơi miếng cơm lam hơn. Vì Đức Minh mới về. Tôi nói với ông Ngô Lâm, chức danh âm nhạc của tôi nên là phụ trách công tác “ Liên lạc âm nhạc” của Hội, như thế hợp lí hơn, Ông Lâm đồng ý. Tập ca khúc xuất bản đầu tiên của Hội Ngã ba biên giới do Hoàng Minh Kì và tôi biên tập. Khi sách ra được 1 thời gian thì Hoàng Minh Kì mất, có đêm còn về gặp tôi đòi nhuận bút.

 
Ảnh Nhạc sỹ Thế Song 
Xem tiếp

Trần Đăng Tuấn
 
1- "Thu giá" là sự ngu độn về ngôn ngữ. Nhưng đây chẳng phải sự ngu độn thật thà. Ngu cái này nhưng cáo già trong cái khác. Bởi vì:
 
2- 'Thu giá" là sự trí trá về lập luận. Đường BOT không phải là "sản phẩm của doanh nghiệp". Nếu doanh nghiệp mua quyền sử dụng đất, làm đường riêng không dính gì vào các tuyến đường của nhà nước, thì đó mới là sản phẩm doanh nghiệp, họ định giá vé thế nào, có ai đi là việc của họ. Còn BOT là sản phẩm của hợp tác công tư. Doanh nghiệp làm đường trên đất nhà nước cho, cải tạo đường vốn có của xã hội, được khai thác trong thời hạn nhất định để hoàn vốn và có lãi trong khuôn khổ được định ra qua phương án tài chính. Hiện nay đa số các dự án đó ký với nhà nước là hợp đồng "mở". Nghĩa là thời gian họ được thu tiền căn cứ vào lưu lượng xe đi qua và mức phí xe đi qua phải trả. Cho nên họ mới được kêu ca là thu thấp thì phải thu lâu hơn. Bây giờ nói là sản phẩm của họ tức là phủi cái phần của dân của nước trong BOT đó.Thử hỏi nếu nó là sản phẩm của doanh nghiệp sao lại phải kiểm soát xác minh số tiền thực đầu tư, số tiền thực mỗi ngày thu vào như vừa qua đã buộc phải làm?
Xem tiếp
 
 Xuân Ba
 
Chuyện về nhà báo bị bắt,
nhà thơ bị giam và ông tướng bị khởi tố
 
Những ngày thường tháng 5 năm Tý ( 2008) đã không thường đã cháy lên ( chữ của nhà văn Xuân Cang) bởi ba nhân vật của tháng, nhà thơ nhà báo Nguyễn Việt Chiến ( Báo Thanh Niên), nhà báo Nguyễn Văn Hải ( Báo Tuổi trẻ) bị bắt và thiếu tướng Phạm Xuân Quắc bị khởi tố.
I
... Khi tôi đến thì nhà Nguyễn Văn Hải đang có khách. Ông bố lẫn bà mẹ với vóc dáng nhỏ thó như đang lọt thỏm trong những chiếc ghế tựa. Bà cụ hàng xóm đang nhẩn nha nhai trầu và chuyện chi đó với bà bác vợ của Hải mới ở Hải Phòng lên thăm cháu tối qua. Đoán cái nhìn dò hỏi của khách, bà mẹ Hải nói vợ Hải vừa đưa mẹ cũng dưới quê ngoại Hải Phòng lên tối qua đến chơi chỗ Toà soạn Báo Tuổi Trẻ. Ba ngày đã qua đi từ thời điểm Hải bị bắt nhưng vẻ ngơ ngác lẫn phiền muộn vẫn còn như lẩn quất trên gương mặt mỗi thành viên gia đình này. Ông bố Hải, mới sáu mấy mà gương mặt đã chằng chịt nếp nhăn, giọng rầu rầu cho hay cũng chưa có thông báo chi về việc tiếp tế thăm nuôi... Biết nói hay đưa đẩy thêm những thông tin chi trong mấy ngày đã chật cứng những chuyện buồn khó hiểu lẫn phẫn nộ trên mặt báo cùng dư luận? Câu chuyện lúc đầu còn dè dặt nhưng dần dà đã xôm tụ những năm xa ông bố Hải rời cái làng nghèo Quỳnh Tiến của Huyện Quỳnh Lưu địa đầu xứ Nghệ vào bộ đội. Chuyện ngẫu nhiên gặp mẹ Hải ở Trường Mỏ Địa chất này rồi hai người nên vợ nên chồng cũng do một bàn tay của tổ chức khi ấy đã bố trí sắp xếp. Thế mà tình chồng vợ từ thời điểm tác thành ngẫu nhiên giữa anh bộ đội xứ Nghệ với cô gái mảnh mai quê ở Đức Thọ Hà Tĩnh này bền chặt suốt từ ngày ấy đến bây giờ! Sinh ở Thái Nguyên... Tò mò trích ngang mấy dòng trong lý lịch của Hải thì được người nhà của Hải góp thêm chuyện. Chuyện về những ngày Trường Mỏ- Địa chất sơ tán lên Thái Nguyên. Chuyện ông bố Hải khi đó chuyển ngành về làm ở một nhà máy cơ khí tại Phố Cò…
Xem tiếp
Xuân Dương

(GDVN) - Nhắm mắt hay cúi đầu trước những âm mưu rõ như ban ngày của ngoại bang chắc chắn không phải “đại cục” của người Việt, thưa ông Tổng cục!


Nói đến chức năng quản lý ba lĩnh vực Văn hóa, Thể thao và Du lịch, là nói đến một bộ chịu trách nhiệm quản lý về mặt nhà nước ba mảng này tức là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.

Về văn hóa, dân chúng vừa tạm nguôi câu chuyện một “ông Cục” của bộ này cấp phép cho toàn dân hát Quốc ca.

Nhưng họ chưa hết ngơ ngác chuyện lãnh đạo “cục khác” cũng thuộc Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch biện minh cho bộ phim “Điệp vụ Biển Đỏ” của Trung Quốc, rằng “36 giây cuối, phim thể hiện tàu của Trung Quốc về tới lãnh hải Trung Quốc trong khu vực Biển Đông” và rằng “Những hình ảnh, âm thanh và lời thoại của đoạn cuối phim hoàn toàn không có căn cứ để kết luận rằng bộ phim có liên quan đến vấn đề chủ quyền biển đảo”.

Về thể thao, sau câu chuyện tốn khá nhiều giấy mực về lễ đón đội U23 Việt Nam (đoạt huy chương bạc giải U23 châu Á) từ sân bay Nội Bài về trung tâm Hà Nội thì nay không biết dư luận có bị “lên đồng” khi nghe chuyện lãnh đạo lĩnh vực thể thao “vua” đe dọa, văng tục giữa cuộc họp.

Cứ tưởng đi tìm “một bộ phận không nhỏ” khó khăn lắm, hóa ra không phải. Ảnh minh hoạ: KT/ VOV.VN

Xem tiếp


Phạm Quang Long



Xin nói ngay cái stt này của Hóng chả liên quan gì đến chuyện lùm xùm ở cái Viện nghiên cứu nọ mà chỉ bàn đôi chút về sự kỳ diệu của ngôn ngữ đã giúp cho việc giải quyết các gay cấn xã hội bằng một cách " uốn lưỡi" như thế nào và mong muốn được ăn theo điều ấy.

Cách đây chưa lâu có một nghị sĩ hùng hồn: tăng phí ở các trạm BOT không ảnh hưởng gì đến người nghèo. Đừng nói những người phản đối là nhân dân. Chỉ có mấy doanh nghiệp với lái xe qua trạm thôi. Thì ra theo cách nói này chả biết ai là người nghèo, chả biết ai là nhân dân.

Đường Trường Chinh khi mở rộng không thẳng mà cong veo. Nhưng nhà chức trách bảo " đó là đường cong mềm mại". Vậy phải hiểu theo nghĩa ngầm: làm đường thẳng dễ, ai cũng làm được. Làm đường cong nhưng mềm mại mới khó. Vậy sửa làm gì?

Cô Trần Thị Quỳnh Anh được ông Giám đốc sở tuyển tắt, đề bạt gấp quá mức bình thường. Ông bị cách chức nhưng tội của ông là " nâng đỡ cán bộ không trong sáng". Đến đây thì Hóng chịu, chả biết đường nào mà lần. Giật mình không biết hồi còn làm mõ mình có nâng đỡ người nào không trong sáng không nhỉ? Nếu có, bị phát hiện thì cái " nguyên mõ" cũng chẳng còn.

BOT thu phí cao, dân phản đối. Thanh tra vào cuộc mới phát hiện ra nhiều cái sai. Nhà nước quyết định điều chỉnh nhiều. Nhưng Bộ cho rằng họ không sai. Để sửa sai, họ thay chữ thu phí bằng thu giá. Tưởng đùa, đi ra đường thấy biển treo thu giá thật. Ông Bộ trưởng giải thích: BOT là sản phảm của doanh nghiệp. Trước đây để là thu phí mỗi khi cần điều chỉnh phải xin ý kiến HĐND, nhiều cơ quan khác nữa sợ cồng kềnh, không sát thực tế. Giờ đổi là thu giá là để doanh nghiệp tự do điều chỉnh xuống cho sát thực tế còn Nhà nước giám sát. Lại một trò xiếc chữ nữa rồi. BOT làm trên đường quốc gia cũ thì không chỉ là sản phẩm của doanh nghiệp. Ông BT khẳng định thế là sai cả về luật pháp lẫn thực tiễn. Để doanh nghiệp tự điều chỉnh giá có khác nào mặc cho họ muốn tăng hay giảm theo lợi ích của họ.

Xem tiếp

Tuong Le Ma Luong: Du khach mac ao in ‘duong luoi bo’ nam trong chien luoc bai ban cua Trung Quoc hinh anh 2 Lưu Thủy thực hiện

 

(VTC News) - Thiếu tướng Lê Mã Lương khẳng định, việc du khách Trung Quốc mặc áo in hình “đường lưỡi bò” khi đến Việt Nam không phải là hiện tượng ngẫu nhiên mà nằm trong chiến lược “chiến tranh tuyên truyền” có bài bản của Trung Quốc.

Trả lời phỏng vấn PV VTC News, Thiếu tướng Lê Mã Lương, Anh hùng LLVTND, nguyên Giám đốc Bảo tàng Quân sự Việt Nam khẳng định, việc du khách Trung Quốc mặc áo in hình “đường lưỡi bò” khi đến Cam Ranh (Việt Nam) xảy ra mới đây không phải là hiện tượng ngẫu nhiên mà nằm trong chiến lược “chiến tranh tuyên truyền” có bài bản của Trung Quốc.

“Chiến tranh tuyên truyền” bài bản

- Việc một nhóm khách Trung Quốc khi sang Việt Nam du lịch đã mặc áo in hình “đường lưỡi bò” vừa được phát hiện ở sân bay Cam Ranh có phải là sự ngẫu nhiên, thưa ông?

Những hành vi này nằm trong một chiến lược, một lộ trình của Trung Quốc nên đừng nghĩ rằng đó là sự ngẫu nhiên hay một sự nhất thời. Có thể nói, hành động này là chiến tranh tâm lý, chiến tranh tuyên truyền, biến cái không thành có, biến cái nhỏ thành to.

Nếu không có động thái gì, người ta sẽ quen dần và chấp nhận nó để rồi đến lúc nhận ra bản chất thì đã muộn. Cho nên, tốt nhất là đừng có bàng quan, coi thường hay đơn giản hóa chuyện này. Nhất là khi người ta đã có một lộ trình, chiến lược cụ thể.

Xem tiếp
  • GS.TS Hồ Sĩ Quý
 GS,TS Hồ Sỹ Quý - Phan Văn Thắng
 
GS.TS Hồ Sĩ Quý>>>

Lời Tòa Soạn: Niềm tin là Giá trị tinh thần cơ bản nhất kết dính xã hội, là động lực thúc đẩy con người hướng đến Chân Thiện Mỹ và sáng tạo. Trong xã hội mà ta đang sống, đáng tiếc, niềm tin đang bị bào mòn bởi sự Giả dối, bởi sự chà đạp Lẽ phải của đội ngũ không hề ít cán bộ, quan chức trong hệ thống cầm quyền và các “ông chủ” mới. Làm lại, Kiến tạo niềm tin lại Niềm tin là trách nhiệm bắt buộc của xã hội ta, của Đảng và Nhà nước, của mỗi người. Để nhận diện sự khủng hoảng Niềm Tin, hướng đến khôi phục Niềm Tin, Văn Hóa Nghệ An đã có cuộc trao đổi với Giáo sư Hồ Sĩ Quý, nguyên Viện trưởng Viện Thông tin Khoa học xã hội, Viện nghiên cứu quyền con người thuộc Viện hàn lâm KHXH Việt Nam.

Thưa giáo sư, trong cuộc sống chúng tôi thấy không lúc nào là người ta không nói đến chữ Tin, Niềm tin. Cứ ở đâu có con người với nhau là người ta lại nói đến niềm tin. Vậy, Niềm tin là cái gì vậy?

GS. Hồ Sĩ Quý(HSQ): Niềm tin chắc không phải là khái niệm khó hiểu. Đó là một trạng thái tâm lý mà bẩm sinh, ai cũng có trong hành trang của mình để nhận biết và đánh giá về thế giới này. Không hoài nghi, không lo thất vọng, không lo sợ hẫng hụt đối với đối tượng… Đó là niềm tin. “Chữ tín”, “lòng tin”, “đức tin”… là các sắc thái khác nhau về niềm tin. Trong các từ điển chuyên dụng người ta còn phân biệt niềm tin thành “Niềm tin tôn giáo”, “Niềm tin khoa học”, “Niềm tin thông thường”.

Xem tiếp
 
 Kết quả hình ảnh cho Nhà văn Nam Hà
Nhà văn Nam Hà tên thật là Nguyễn Anh Công, sinh năm 1935, quê ở xã Bắc Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An.
Ông là Đảng viên Đảng CSVN; Hội viên Hội nhà văn Việt Nam năm 1974.. Sau một thời gian ốm đau, Ông đã tạ thế ngày 19/5/2018 tại Hà Nội. Hửng thọ 84 tuổi
 
Lễ viếng hồi 7h đến 8h45 ngày 22/5/2018 tại Nhà tang lễ BQP số 5 Trần Thánh Tông Hà Nội
 
Trang trannhuong.com và gia đình Trần Nhương xin chia buồn cùng gia quyến, cầu mong cho anh linh Ông thanh thản về Trời


* Giải thưởng:
  • Giải thưởng Hội Nhà văn năm 1996.
  • Giải thưởng Văn học Bộ Quốc phòng năm 2004.
  • Giải thưởng Hội Văn nghệ Sông Bé năm 1994,
  • Giải thưởng Nguyễn Thông năm 1996,
  • Giải thưởng Văn học Bộ Quốc phòng năm 1994,
  • Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2007.
* Các tác phẩm tiêu biểu:
  • Trong vùng tam giác sắt
  • Mùa rẫy (1978)
  • Khi tổ quốc gọi lên đường (1975)
  • Đất Miền Đông (1983)
  • Sự kỳ diệu của lịch sử (2003)
  • Dặm dài đất nước (1994)
  • Ngày rất dài (2004).
Xin giới thiệu bài viết của nhà văn Phùng Văn Khai về ông.
 

NHÀ VĂN NAM HÀ, NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG

PHÙNG VĂN KHAI

 

Nắm bàn tay ấm nóng chằng chịt những dây dợ truyền nước, thuốc, máu của nhà văn Nam Hà tôi như thấy trái tim mình đập dồn dập hơn. Vừa là xúc động vừa như có điều gì đó nhắc nhở phải làm việc nhiều hơn, sống chân tình bao dung hơn, đặc biệt phải biết hi sinh cái riêng tư vì việc chung lớn lao bừa bộn phía trước.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)