Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

 Tạ Duy Anh

 
(Bài in trên báo Tiền Phong số Tết Canh Tý)
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi, bộ vét và trong nhà
 

Nhà văn có quyền lực gì trong xã hội? Giữa hàng trăm nghề, nghề cầm bút nằm ở đâu trên chiếc thang bảng quyền lực? Câu hỏi này tưởng rất dễ trả lời nếu chỉ căn cứ vào những yếu tố bên ngoài. Theo đó, tức là dựa vào những gì nhà văn thể hiện ra bên ngoài, thì anh ta, chị ta chỉ có một thứ quyền duy nhất, thuộc loại bèo bọt, đó là cặm cụi bên bàn viết, bóp nát cả trán để cho ra thứ nhiều khi chẳng ai cần.
Nhưng sự thực có thể còn thê thảm hơn.
Nhiều người cả đời sống dựa vào vợ, vào bạn bè viết ra những điều mà để có người biết đến, anh chị ta thậm chí phải lấy cả tiền sữa của con, tiền chợ hàng ngày của vợ, bán đi đủ thứ trong nhà, chằng đụp của bạn bè để cuối cùng cũng in ra được một vài đầu sách. Khi còng lưng bóp trán ngồi viết, gạch xóa, sửa chữa, nó được nâng niu cẩn thận còn hơn cả vàng bạc châu báu. Vậy mà khi thành quyển sách với vô vàn khổ nhọc đi kèm, không ít phen nó bị quăng quật, rẻ rúng còn hơn cả thứ của nợ. Trăm người nhận nó đều bằng một vẻ mặt: Hân hoan, cả thật lẫn giả vờ, kèm vài lời chúc mừng đa phần là nhạt nhẽo. Nhưng sau đó là cả trăm cách ứng xử với nó. Tôi đã tận mắt chứng kiến một nhà thơ khom người xuống sát đất để bày tỏ sự kính trọng khi tặng sách một nhà phê bình, với hy vọng ông ta sẽ ngó nghiêng tới và nếu vào đúng lúc dễ dãi có thể ông ta còn ban cho vài nhời vàng ngọc. Nhưng tác giả của nó chỉ vừa lui ra khỏi nhà, món quà tặng “quý giá” đã nhanh chóng thành vật kê nồi. Một cảnh tượng khác, chuyện này do chị bạn nhà thơ của tôi kể lại, chính chị tận mắt thấy những cuốn sách, cả dầy lẫn mỏng, cả bìa cứng lẫn bìa mềm, cả sang lẫn hèn, đều được một nhà văn “chiếu cố” bằng cách tống thẳng vào sọt rác như thế nào! Ông ta ném xong còn phủi hai tay vào nhau, như ta vẫn làm thế khi trót cầm phải thứ nhơ bẩn. Chính chị bạn tôi sau đó đã nghiêm khắc cho tôi lời khuyên là chớ tặng sách bừa bãi (“em cấm anh”, chị đã nói nguyên văn như vậy, với cái quyền là bạn thân).

 
Ảnh Nhà văn Solzhenitsyn với TT Putin; 
Xem tiếp
 
TS. Nguyễn Ngọc ChuKết quả hình ảnh cho sÁCH VỀ đẶNG TIỂU BÌNH
 
Những cuốn sách tụng ca Đặng Tiểu Bình lặng lẽ xuất hiện nhiều ấn bản tại Việt Nam. Không ai ngờ được, những nhà xuất bản nước ta, từng có uy tín và chịu sự kiểm duyệt nghiêm ngặt, lại liên tiếp trong nhiều năm để lọt những ấn phẩm đồi bại nguy hại, tung hô một tội đồ chiến tranh xâm lược Việt Nam.
Thay vì phải vạch mặt Đặng Tiểu Bình, một kẻ côn đồ nham hiểm vô liêm sỷ, một tội phạm chiến tranh, một tội đồ thảm sát diệt chủng; thì một số nhà xuất bản Việt Nam lại tiếp tay cho kẻ thù, phát tán những cuốn sách do chính người của Đặng phóng tác, hoang tưởng khoác cho Đặng chiếc áo vĩ nhân lỗi lạc.
Điều cực kỳ độc hại, là thế hệ trẻ Việt Nam trong suốt 30 năm qua không được biết, rằng ngày 17-2-1979 chính Đặng Tiểu Bình xua 60 vạn quân Trung Quốc tấn công Việt Nam, rồi liên tục trong 10 năm tiếp theo, tiến hành chiến tranh xâm lược suốt chiều dài biên giới Việt Trung, gây cho nhân dân Việt Nam bao nhiêu tang thương mất mát; cũng chính Đặng đã ra lệnh tấn công đánh chiếm Gạc Ma của Việt Nam ngày 14-3-1988; thế mà nay Đặng bỗng nhiên biến hình thành thần tượng “siêu việt” ngợp ánh hào quang.
Bởi vậy, cần vạch rõ bộ mặt thật của Đặng Tiểu Bình, lột bỏ những vai trò hoang tưởng mà cận thần đã tô vẽ thêu dệt cho Y.
Xem tiếp
 

TTO - Phim tài liệu ngắn "Đêm trường Vũ Hán" ghi lại hoàn cảnh thực tế của người dân tại thành phố Vũ Hán, do một đoàn làm phim bị kẹt lại trong thành phố tâm dịch COVID-19 thực hiện đã thu hút hàng triệu lượt xem trên mạng xã hội Weibo (tin báo Tuổi trẻ online)

 
Xem tiếp
 

Hồi còn đi làm ở trường, tôi có dịp được đi với vài GS Luật của đại học Toulouse sang giúp ta. Một lần, đi với một ông GS qua Cầu Giấy thấy có khẩu hiệu rất to “ Sống và làm việc theo pháp luật” ông này hỏi tôi: “ Này, hôm qua đi qua đây, tôi hỏi một vị cái ấy có nghĩa gì, vị ấy bảo đó là một khẩu hiệu hô hào mọi người sống và làm việc phải tuân thủ pháp luật, có đúng vậy không?”. Tôi đáp: “ Đúng thế đấy. Không sai chữ nào”. Ông ấy cười cười, bảo tôi:” Tôi có vài điều muốn nói với ông nhưng tôi đến lúc phải lên lớp rồi. Tôi sẽ tìm ông để trao đổi”. Tôi nói đại ý ông bận, tôi cũng không rảnh. Cho ông chọn ngày giờ trước, tôi sẽ nghe ông. Hai bên cùng OK nhau rồi chia tay.


Một hôm tôi đang ngồi trong phòng thì có tiếng gõ cửa. Thì ra ông GS nọ và một người nữa. Ông bảo: “ Tôi sợ không gặp ông trước khi về Pháp nên nhân có ông bạn rảnh hôm nay, tôi phải nhờ ông bạn đến làm thông ngôn cho chúng ta, mong ông thông cảm không hẹn trước”.
Chủ khách phân vai xong, tôi ra khoá cửa lại. Ông ấy nhìn, có ý hỏi để làm gì? Tôi bảo để không ai quấy rầy chúng ta. Ông ấy khoái chí, đưa ngón tay lên, ra ý tán thưởng.


Xem tiếp

Phùng Văn Khai

 

Tôi quen biết với nhà văn Chi Phan rất tình cờ mà sao cứ như mối lương duyên sắp đặt. Ấy là một buổi trưa hè oi bức năm 1995 ở Đoàn 295 Quân khu 3 bãi biển Đồ Sơn. Khi ấy có nằm mơ thì một cậu binh nhất hăm hai tuổi như tôi chưa ý thức hết sự liên quan, thậm chí là bước ngoặt sau này của đời mình. Tôi khi ấy dút dát, có phần tự ti mà đã được gặp gỡ những bậc đa đề như Lê Lựu, Chu Lai, Vương Trọng, Nguyễn Trí Huân, Trung Trung Đỉnh, Trần Đăng Khoa... Đặc biệt ngỡ ngàng khi nhà văn Khuất Quang Thụy đi xe máy từ Hà Nội lên Sơn Tây chỉ vì xin với Trường lái xe cho tôi được đi trại viết văn quân đội. Càng may mắn khi trở về, trường đã đặc cách cho tôi được thi lấy bằng lái xe mặc dù còn nợ môn học trong một tháng dự trại viết. Tấm bằng ấy quả là quý giá, nó là điểm khởi đầu giữ tôi ở lại quân đội đến bây giờ.

Càng lạ lùng khi được gặp nhà văn Chi Phan, khi ấy là Trưởng Ban biên tập của Truyền hình Quân đội nhân dân, một cơ quan nức tiếng của Tổng cục Chính trị, tiền thân của Truyền hình Quốc phòng Việt Nam hiện nay.

 
Ảnh: Nhà văn Chi Phan và nhà văn Châu La Việt 
Xem tiếp
Đặng Xuân Xuyến tổng hợpKết quả hình ảnh cho Hình ảnh chiến tranh biên giới

*

Rạng sáng ngày 17 tháng 02 năm 1979, nhà cầm quyền Bắc Kinh đã điều động một lượng lớn quân đội và vũ khí hiện đại nhất mà chúng có lúc đó, ngang nhiên tấn công xâm lược trên toàn tuyến biên giới của 6 tỉnh biên giới phía bắc Việt Nam.

Để tấn công xâm lược Việt Nam, nhà cầm quyền Trung Quốc đã huy động 60 vạn quân (chưa kể dân công hỏa tuyến phục vụ), sử dụng 9 quân đoàn chủ lực và một số sư đoàn bộ binh độc lập (tổng cộng 32 sư đoàn), 6 trung đoàn xe tăng, 4 sư đoàn và nhiều trung đoàn pháo binh, phòng không... với trọng điểm là Lạng Sơn và Cao Bằng. Ngoài ra, quân Trung Quốc còn mang theo mấy trăm máy bay, và một số tàu chiến thuộc hạm đội Nam hải sẵn sàng tham chiến khi cần thiết.

Đây là đợt huy động quân sự lớn nhất của Cộng Sản Trung Quốc kể từ Chiến tranh Triều Tiên (1950 - 1953).

Xem tiếp

Bùi Quang Minh

Trong cuộc Chiến tranh bảo vệ biên giới phía bắc năm 1979, cuộc Chiến đấu chống xâm lấn biên giới Việt - Trung năm 1979-1991, đã có hàng chục nghìn dân thường và hàng chục nghìn chiến sĩ chết và bị thương. Thiệt hại về tính mạng và tài sản đối với nhân dân vô cùng to lớn. Vậy mà 50 năm qua, sử gia Việt Nam viết về cuộc chiến suốt một thập kỷ này rất ít, các bài hát về cuộc chiến này không có đến chục bài. Để lại cho thế hệ sau biết Tổ tiên ta đã bảo vệ Tổ quốc giai đoạn 1979-1991 như thế nào có lẽ chỉ có các nhà văn Việt Nam, nhưng cũng chỉ có vài ba tiểu thuyết như sau: tiểu thuyết "Đêm tháng Hai" (1979) của Chu Lai, tiểu thuyết "Chân dung người hàng xóm" (1979) của Dương Thu Hương, tiểu thuyết "Dưới chín tầng trời" (2007) của Dương Hướng, tiểu thuyết "Mình và họ" (2007) của Nguyễn Bình Phương, tiểu thuyết "Xác phàm" (2014) của Nguyễn Đình Tú.

Còn may, cuộc đổ máu hy sinh của nhân dân ta hãy còn sâu đậm trong ký ức của những bà mẹ Việt Nam. Năm 2018, một bà lão đã đọc 2 bài thơ "chống bành trướng Trung Quốc" mô tả cuộc chiến tranh biên giới Việt - Trung năm 1979....

Đoạn phim quay lại việc bà lão ở miền Bắc đọc 2 bài thơ "Chống bành trướng Trung Quốc" mô tả cuộc chiến tranh biên giới Việt - Trung năm 1979 thu hút nhiều lượt xem và chia sẻ.
 

Xem tiếp

 

Trần Nhương
Bài thơ viết tại biên giới phía Bắc năm 1979. Vậy là đã 41 năm, cuộc chiến chống quân Trung Quốc xâm lược không thể nào quên.
 

Anh đi tìm em, anh đi tìm em

Cô gái trồng rừng ở giữa rừng rộng quá

Rừng vẫn quen mà sao thấy lạ

Gió tìm cây lòng anh bỗng rì rào
.

Em ở nơi nào, em ở nơi nào

Rừng lắm suối, suối đâu cũng chảy

Qua rừng quế, rừng hồi chẳng thấy

Đến rừng tre mong một sự tình cờ
.

Người ngẩn ngơ đường cũng ngẩn ngơ

Ơ dáng núi lại làm anh dịu mát

Gặp một nhịp cầu hình như mới bắc

Mối lạt dang ai buộc vẫn chưa khô

Xem tiếp

Nhật Nguyệt Minh
Chuyện của người nổ súng đầu tiên trong ngày 17/2/1979
“Cậu có biết cái đáng sợ nhất của chiến tranh là gì không? Đó là sự im lặng đáng sợ trước mỗi trận đánh. Nó là một thứ im lặng của sự chết chóc, của ma quỷ. Cái cảm giác đó nó rõ ràng lắm, càng gần đến thời điểm nổ súng lại càng thấy rõ, nó là cái sắc lạnh của chết chóc...”

Đơn vị tôi lúc đó chốt giữ một điểm ngoại vi của đồn Hữu Nghị, nhiệm vụ là vừa làm công tác cảnh giới vòng ngoài, vừa là chia lửa với đồn chính trong trường hợp xảy ra đánh nhau. Ý đồ chiến thuật từ ban đầu đã được cấp trên giao cho rất rõ ràng, nên những người lính như chúng tôi khi được cơ động lên đấy toàn là lính được chọn kỹ cả, đều là những người vững vàng về tâm lí và có bề dày kinh nghiệm chiến đấu với kẻ thù”.

Đó là câu chuyện mở đầu của ông Hưng, một chiến sĩ Công an vũ trang tại đồn Hữu Nghị (Lạng Sơn), người đã trực tiếp nổ phát súng đầu tiên, báo hiệu cuộc chiến tranh vệ quốc chống lại quân xâm lược Trung Quốc nổ ra vào ngày 17/2/1979 tại mặt trận lạng Sơn.

Xem tiếp

Kết quả hình ảnh cho vị xuyên kí sự
Đặng Văn Sinh

Cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc (1979-1989) kéo dài 10 năm, trọng tâm là Mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang, hy sinh 5000 cán bộ, chiến sĩ (con số được báo chí công bố gần đây), đã có lúc bị lãng quên. Chính sử chỉ ghi được vài dòng, còn các nhà lãnh đạo quốc gia, lấy lý do “vì đại cục” luôn tìm cách né tránh để duy trì “tình hữu nghị” qua phương châm “mười sáu chữ vàng”.
Nơi biên ải tận cùng Tổ Quốc, những chiến sĩ trận vong, thân xác nát tan bởi đạn pháo cày xéo, hồn phách vất vưởng giữa ngàn lau hay vách đá cheo leo một thời từng được lính mệnh danh là: “Lò vôi thế kỷ”, “ Đồi thịt băm”, “Suối oan hồn”, “Cửa tử”…
Cảnh tượng của trận chiến thư hùng giữa hai đảng, hai nhà nước một thời từng coi nhau là anh em, cùng chung ý thức hệ, vào nửa cuối thế kỷ XX xem ra còn khủng khiếp hơn nhiều những gì mà Đặng Trần Côn đã viết trong “Chinh phụ ngâm khúc”:
“Non Kỳ quạnh quẽ trăng treo
Bến Phì gió thổi đìu hiu mấy gò
Hồn tử sĩ gió ù ù thổi
Mặt chinh phu trăng dõi dõi soi
Chinh phu tử sĩ mấy người
Nào ai mạc mặt, nào ai gọi hồn?”*
Có thể nói, những năm tám mươi của thế kỷ trước, vì sự phong tỏa thông tin có chủ ý ở vào thời kỳ chưa có internet, chẳng những thế hệ trẻ đang ngồi trên ghế nhà trường, mà ngay cả tầng lớp cán bộ, đảng viên, công chức cao cấp hầu như cũng rất mù mờ về cuộc chiến này. Trí nhớ con người có hạn, thời gian đã lùi về dĩ vãng đến ba bốn mươi năm, vì những gian truân vất vả của cuộc mưu sinh, các nhân chứng tham gia chống giặc bành trướng dần dần về với tổ tiên để lại một khoảng trống lịch sử. Rất có thể, rồi đây, cuộc chiến tranh bi tráng đầy máu và nước mắt của một thời bị xóa nhòa trong ký ức dân tộc.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)