Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 Tranh của Lap
 
  
SỰ KÌ DIỆU CỦA UYỂN NGỮ
 
 
Xem tiếp

Trần Hồng Giang Kết quả hình ảnh cho Gái Quất Lâm
 
Buổi chiều ra bãi hóng gió lạnh, thế là đến tối thấy người khó chịu, nhức đầu. Bỏ cơm tối chỗ các cụ về phòng nằm. Thấy bảo bữa tối hôm ý có bia, có ghẹ, số mình nhọ phết! Tưởng đâu ốm nặng, hóa ra nằm một lúc là lại ngon lành. Làm đích thân chủ tịch hội vào phòng vấn an thấy mình đang lướt phây cười nham nhở chắc lại nghĩ mình giả vờ.
Nằm chán định mò ra ngoài nghe các cụ chém tý nhưng thò mặt ra cửa thấy vắng hoe, phòng nào phòng nấy đóng im ỉm. Đang định gõ cửa cái phòng gần đấy thì một em lễ tân bảo: “Các bác ý ăn xong kéo nhau đi chơi cả rồi”. Nghĩ bụng, chơi bời đếch gì cái lúc giời đêm mưa gió rét mướt thế này nhở? Thế thôi mình lại về phòng cho lành!
Đang lúc buồn thối rốn thì một thằng đệ là thổ công xứ Quất xộc đến. Thằng này con ông chú họ mình, nhà ở thành phố nhưng bỏ nhà bỏ cửa ra bãi này kiếm ăn. Vừa vào phòng cái là thằng đệ ngồi phịch xuống ghế ra vẻ mệt mỏi chán nản. Hỏi mày sao như thằng mất gà thế? Nó bảo, chán vãi bác ạ, mùa này hàng họ nhà em ế quá! Hỏi thế mày kinh doanh cái gì? Nó trợn mắt nhìn mình như nhìn vật thể lạ, xong nó bảo: “Ông tiếng là nhà văn nhà veo thế mà ngu bỏ mẹ, phàm đã thằng nào vác xác ra kiếm cắn ở cái bãi này thì cũng đều kinh doanh gái cả. Phi cave bất thành Quất Lâm nhá!” Mình bảo, mày chỉ cường điệu hóa vấn đề lên chứ làm gì có chuyện ấy, chưa kể anh gì trên trung ương hôm nọ mà mới lúc chiều nay tao vừa nghe bác huyện phó bảo ở đây đoan trang lắm! Tao rất tin cán bộ nói nhá! Thằng đệ cười hô hố bảo: “Thôi, tôi đéo nói chuyện mí ông nữa. Chỉ biết nhà tôi đang nuôi 4 con điếm và đang ế sưng ế xỉa lên đây!” Mình hỏi, thật á? Nó bảo: “Lại chả thật! Ông bảo cái đám văn chương thơ phú nhà các ông có nhu cầu thì cứ nói, tôi điều sang đây rồi cắt giá hữu nghị cho.” Chưa hết, thằng đệ còn ông ổng kể rằng hàng họ nhà nó luôn phải cập nhật cho mới, nghĩa là phải liên tục đổi đào để khỏi gây cảm giác nhàm chán cho khách.
Xem tiếp
 
Trần Hồng GiangTrong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng
 
Hôm trước nhà cháu đăng cái tút bảo nếu có được 500 like thì biên chuyện Quất Lâm đặng hầu các cụ các mợ, thế mà rồi ngồi chờ đếm like mãi vẫn chẳng đủ. Tủi thân phết! Ấy thế nhưng lại có một số thành phần hết sức quan tâm đến vấn đề này nên liên tục thúc giục, có người lại còn kích động bảo nhà cháu chỉ khoét lác thế chứ có đèo gì mà biên. He he… Tự ái giồi nhá! Giờ chả cần 500 like cũng cứ gõ bừa ra cho thiên hạ biết thế nào là Quất Lâm nhá!
 
QUẤT LÂM KÝ (Phần I)
 
Không phải lần đầu đến Quất Lâm nhưng lần nào đến là cũng có cảm giác rưng rưng, rạo rực… rất khó tả, thế mí lạ! Nói đến Quất Lâm là ai nấy đều cho rằng cái địa danh này là rất… nhạy cảm! (Nhạy cảm là gì thì cái này phải hỏi các ông Nhà Ảnh Chu Vĩnh,Nguyễn Thế Kiên, Trần Sản, và nhất là sếp Duong Viet Hoang Vunhá! Há há…). Ti nhiên, Quất Lâm vẫn là một thị trấn sầm uất, nhộn nhịp với mấy vạn dân và có các cơ quan công quyền do đảng cộng sản lãnh đạo hẳn hoi. Thế cơ mà! Bởi vậy sẽ rất sai lầm khi cho rằng, Quất Lâm nhạy cảm! Gớm nữa, có cái gì mà nhạy cảm! Kể đến như nói toẹt bố nó ra là chỗ này dân gian nó đặt cho cái tên là: “Khu công nghiệp tình dục lớn nhất cả nước” thì cũng có gì mà nhạy cảm chứ! Thái Lan nó chả có cả loạt các dịch vụ du lịch tình dục, mỗi năm kiếm bộn tiền cho đất nước nó đấy là gì? Cơ mà nước ta là nước văn minh, không như cái lũ man di mọi rợ ấy, thế nên như cái anh gì trên trung ương dạo nọ đã khẳng định rằng: “Quất Lâm và Đồ Sơn không có mại dâm”. Thế chứ lị! Vậy nên khi đến Quất Lâm ta có thể hoàn toàn yên tâm về vấn đề mại dâm. Sẽ không có đứa nào dám bắt ta phải lên giường ngủ với gái điếm nếu như ta không muốn nhá! Hố hố
Xem tiếp
QUAI MẮC THÌ SAO CÒN MỞ MIỆNG 
CHỈ DÂN LÀ KHỔ CHỤC NĂM TRỜI
NGƯỜI CHẾT RƠI RẦM OAN BẶT TIẾNG
KẸT XE BỤI ĐẤT KIẾP TƠI BỜI...
 
 

Sáu lần 'vỡ' tiến độ dự án đường sắt Cát Linh-Hà Đông

Gánh nặng lãi vay liên tục tăng

TP - Với lý do chưa có tiền nhập thiết bị và trả nợ cho các nhà thầu phụ, Tổng thầu Trung Quốc tại dự án đường sắt đô thị (ĐSĐT) Cát Linh - Hà Đông vừa đề xuất lùi kế hoạch chạy kỹ thuật thêm 11 tháng. Đây là lần thứ 6 dự án bị lùi tiến độ hoàn thành. Dự án bị chậm, đồng nghĩa với việc Chính phủ đang phải trả lãi vay lên đến cả tỷ đồng mỗi ngày. (Báo tienphong online)

 
Xem tiếp
 
Vũ Xuân Tửu
 
 
Ngày 12 tháng 12 năm 2017, Chi hội Nhà văn Sông Chảy đã tổ chức toạn đàm, với chủ đề "Tác giả-Tác phẩm".
Chủ trì cuộc tọa đàm do Nhà thơ Trần Đăng Khoa- Phó chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam và Nhà văn Đoàn Hữu Nam- Chi hội trưởng Chi hội Nhà văn Sông Chảy.
Tham gia tọa đàm có 13/17 nhà văn của chi hội, gồm: Pờ Sảo Mìn, Đoàn Hữu Nam, Mã Anh Lâm (Lào Cai), Ngọc Bái, Hà Lâm Kỳ, Hoàng Thế Sinh (Yên Bái), Trần Bé, Nguyễn Quang, Đặng Quang Vượng (Hà Giang) và Phù Ninh, Trịnh Thanh Phong, Cao Xuân Thái, Vũ Xuân Tửu (Tuyên Quang); vắng 4 nhà văn: Mã A Lềnh, Hùng Đình Quý (ốm đau), Chu Minh Huệ (bận con nhỏ), Tống Thị Hân (xin chuyển Phú Thọ).
Tham dự có ông Mai Đức Thông- Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Tuyên Quang, Nhà văn Mai Nam Thằng- phụ trách Website Hội Nhà văn Việt Nam và Chủ tịch các Hội Văn học Nghệ thuật các tỉnh kể trên.
Các ý kiến tham luận đã đánh giá nhận xét một cách rõ nét và sinh động về các tác giả, và tác phẩm tiêu biểu trong chi hội.
Sang năm, Hội VHNT tỉnh Yên Bái đăng cai địa điểm sinh hoạt Chi hội Nhà văn Sông Chảy.
Xem tiếp


Đặng Văn Sinh


ôi vừa tìm được cuốn ghi chép về khoa thi Hương vào năm Thành Thái thứ 6 (1894) và khoa thi Hội vào năm Thành Thái thứ 7 (1895) của triều đình nhà Nguyễn. Cuốn sách có tựa đề "Ngọ Mùi hương hội" chia làm hai phần. Phần đầu là "Hà Nam trường Hương thí văn tuyển" do tượng nhân Liễu Chàng khắc ván in. Phần sau là "Hội, Đình văn tuyển" do nhà sách Đồng Văn sao chép.

Phần "Hà Nam trường hương thí văn tuyển" gồm 3 mục. Mục 1 là danh sách Ban Giám khảo kỳ thi Hương năm Thành Thái thứ 6. Mục 2 là danh sách các cử nhân xếp theo thứ tự cao thấp, và mục 3 là tuyển chọn các bài văn sách của khảo sinh qua 3 kỳ khảo thí, trong đó có bài của những thí sinh không đỗ nhưng xuất sắc cũng được đưa vào.

Phần "Hội, Đình văn tuyển" không có mục danh sách ban giám khảo mà chỉ có danh sách các tiến sĩ, đồng tiến sĩ và phó bảng. Mục "văn tuyển", ngoài văn sách của các thí sinh trúng cách, người tuyển chọn cũng đưa vào một số bài của các thí sinh lạc đệ nhưng cũng xuất sắc qua các đợt khảo thí của kỳ thi Hội.

Kỳ thi Hương này, lần đầu tiên hai trường Hà Nội và Nam Định hợp nhất làm một gọi là trường Hà Nam, và thi tại Nam Định. Còn kỳ thi Hội và thi Đình năm kế tiếp thì được tổ chức tại kinh thành Huế.

Hai kỳ thi này triều đình Nhà Nguyễn đã tuyển chọn được một số nhân tài, trong số đó có cụ Nghiêm Xuân Quảng, quê Tây Mỗ, Từ Liêm, Hà Nội, đỗ Đệ tam giáp Đồng tiến sĩ xuất thân lúc mới 23 tuổi, cụ Đặng Nguyên Cẩn , thân sinh giáo sư Đặng Thai Mai, đỗ Phó bảng (xếp thứ tư) lúc 29 tuổi, cụ Cao Xuân Tiếu (con trai Tổng đốc Sơn - Hưng - Tuyên Cao Xuân Dục, ông nội nhà Ngữ học Cao Xuân Hạo) xếp thứ hai hàng Phó bảng lúc 31 tuổi. Đáng chú ý hơn là ở khoa này cả hai anh em họ Từ ở Khê Động, Thượng Phúc, Hà Nội đều đỗ đại khoa. Anh là Từ Đạm đỗ Đệ tam giáp Đồng tiến sĩ xuất thân, em là Từ Thiệp đỗ Phó bảng. Từ Đạm sau này làm quan đến chức Tuần phủ Ninh Bình, Tổng đốc Bắc Giang, hàm Hiệp tá Đại học sĩ.

Xem tiếp

 

Tô Hoàng

XEM PHIM “ VIỆT NAM THỜI BAO CẤP:


“ Việt Nam thời bao cấp”- tên phim hơi nôm na, khiêm nhường.Với một đề tài có độ phức tạp như thế, chắc hẳn các tác giả của bộ phim này ( kịch bản : Đào Thanh Tùng, Đạo diễn Trần Tuấn Hiệp. Hãng phim Tài liệu Khoa học Trung ương ) không mang tham vọng mổ sẻ, phân tích cái được, cái mất, nguyên nhân khách quan, chủ quan; những bài học bổ ích rút ra từ một giai đoạn lịch sử mà cả dân tộc và xứ sở đã trải qua suốt vài chục năm. Tham vọng ấy, xin hãy dành cho các công trình nghiên cứu đông người, qua nhiều lần hội thảo, qua nhiều cuộc tranh cãi và thiết tưởng, cũng chỉ bằng chữ nghĩa, giấy trắng mực đen mới làm nổi. Những nhà làm phim tài liệu, với vũ khí là hai yếu tố NGHE và NHÌN biết tìm ra cách đi riêng của mình: Hãy khơi gợi để nhớ lại và sau đó suy ngẫm một chút. Từ góc độ này nên xem bộ phim “ Việt Nam thời bao cấp” như một tùy bút điện ảnh. Và nếu ý định của các nhà làm phim đúng là như vậy thì chọn được giọng điệu trữ tình đã là một thành công đáng ghi nhận của bộ phim.

Đề cập tới những việc, những chuyện đã xẩy ra trong quá khứ, mà nhiều người đã sống trải, đã chứng kiến hiện vẫn còn sống, cách thức đầu tiên, không tránh được là phải tìm ra những nhân chứng. Trong “ Việt Nam thời bao cấp” có hai lớp người kể lại chuyện xưa: Lớp dân thường phải “ hứng chịu” hoặc là những người thừa hành gần dân nhất và lớp “ quan chức” –những ai dính dáng vào việc hoặc ít nhiều tham gia hoặch định và điều hành thực thi quyết sách ấy.

Xem tiếp
Tần Tần
 theo zing.vn 
 

Tác phẩm "Ngôn từ" của Jean Paul Sartre nhận số phiếu bầu cao nhất để nhận giải văn học dịch nhưng hai dịch giả Thuận và Lê Ngọc Mai đã từ chối nhận giải.

Sáng 10/12, tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia diễn ra lễ trao giải Giải thưởng Hội Nhà văn Hà Nội 2017 và lễ kết nạp hội viên. Giải thưởng văn học dịch trao cho tác phẩm dịch Búp bê của Boleslaw Prus, do Nguyễn Chí Thuật chuyển ngữ.

Nha van Thuan va Le Ngoc Mai tu choi giai thuong HNV Ha Noi hinh anh 1
Nhà văn Thuận - dịch giả cuốn Ngôn từ cảm ơn nhưng từ chối nhận giải thưởng. Ảnh: FB nhân vật.

Trong bản báo cáo về Giải thưởng cho thấy, cuốn Ngôn từ của Jean Paul Sartre do hai dịch giả Thuận và Lê Ngọc Mai chuyển ngữ đáng ra nhận giải ở hạng mục này. Ở lần xét giải thứ nhất, Hội đồng chung khảo của giải bình chọn duy nhất tác phẩm Ngôn từ được 6/8 phiếu bầu (75%), đủ điều kiện xem xét trao giải thưởng văn học dịch năm 2017. Ba cuốn khác qua vòng sơ khảo đều không đạt phiếu quá bán ở vòng chung khảo.

Nhưng cũng theo văn bản này, vì "lý do cá nhân", hai dịch giả Thuận và Lê Ngọc Mai cảm ơn, nhưng từ chối nhận giải. Cả hai dịch giả đều đang định cư tại Pháp.

 
Xem tiếp

Nguyễn Ngọc Lanh

Hoàn cảnh đòi hỏi

Đại chiến II sắp kết thúc, phe Trục sắp đầu hàng, do vậy các nước chủ chốt thuộc phe Đồng Minh là Anh, Mỹ, Nga đã dự kiến xây dựng một nền hoà bình lâu dài cho nhân loại. Muốn vậy, mọi người phải sống trong một thế giới có tổ chức. Đó là cơ sở để năm 1945 Liên Hiệp Quốc được thành lập và Hiến Chương của nó ra đời.

Để vĩnh viễn loại trừ thảm hoạ chiến tranh, điều tiên quyết là phải tôn trọng phẩm giá từng con người, đồng nghĩa với phải bảo vệ và mở rộng QUYỀN LÀM NGƯỜI (human rights) của mỗi cá nhân.

Rốt cuộc phải có một Bản Tuyên Ngôn phổ quát về QUYỀN LÀM NGƯỜI.

Dưới đây xin gọi tắt là Bản Tuyên Ngôn

 

– Chúng ta thường dịch Human Rights là “nhân quyền” hoặc “quyền con người”. Chẳng qua chi là chuyện chọn từ ngữ. Tôi mạn phép dùng “quyền làm người” do tình hình thực thi các quyền này trên thực tế.
– Từ ngữ cũng quan trọng, nhưng quan trọng nhất là quan niệm: Đây là các quyền bẩm sinh của mỗi con người (đó là quyền tự do, khiến một con người khác một con vật), chứ không phải quyền của toàn khối dân tộc không chịu phụ thuộc vào dân tộc khác (tức quyền độc lập).
– Chủ tịch Hồ Chí Minh ngay từ 1946 đã phân biệt rất rõ điều này, với câu nói đến nay nhắc lại, vẫn thấy tính thời sự: Nước độc lập mà dân chưa tự do thì độc lập cũng không có ý nghĩa.

 

Ngay thời đó, các quốc gia trong Liên Hợp Quốc đã thống nhất quan điểm: Bản Tuyên Ngôn về QUYỀN LÀM NGƯỜI khi được công bố phải chiếm một vị trí cao cả, phải có giá trị vĩnh hằng và phổ quát; nội dung phải tương xứng với thiên chức của nó: Là minh triết của nhân loại.

Do những đòi hỏi trên, Liên Hợp Quốc ở buổi sơ khai đã tốn gần 4 năm bàn bạc, xây dựng, để có thể công bố văn kiện lịch sử này vào khuya ngày 10-12-1948. Và đến nay nó đã được chính thức dịch ra 360 ngôn ngữ để bất cứ dân tộc nào, dù hết sức thiểu số, cũng có thể tiếp cận – trừ khi bị cố ý che dấu.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)