Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

TNc: Cụ Hồ dạy chúng ta những điều về dân chủ thật tuyệt vời. Chỉ tiếc hậu duệ của Cụ không học được là bao, nếu thuấn nhuần lời Cụ chắc đất nước ta đã ngẩng mặt với thế giới...Nhân kỉ niệm sinh nhật Cụ Hồ, chúng tôi xin giới thiệu tài liệu sưu tầm này của blog Ngangquacuocchoi.

I – Về giá trị dân chủ:

1 – Dân chủ là của quý báu nhất của nhân dân, …. (Hồ Chí Minh, toàn tập, NXB Sự thật, 1987, tập 7, trang 548)
2 – Trong xã hội không gì tốt đẹp, vẻ vang bằng phục vụ cho lợi ích của nhân dân. (Toàn tập, ST, 1987, tập 7, trang 544)
3 – Có phát huy dân chủ đến cao độ thì mới động viên được tất cả lực lượng của nhân dân đưa cách mạng tiến lên. (Toàn tập, ST, 1989, tập 8, trang 566)
4 – Có dân chủ mới làm cho cán bộ và quần chúng đề ra sáng kiến. (Toàn tập, ST, 1984, tập 4, trang 547)
5 – Nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc tự do, thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì. (Toàn tập, ST, 1984, tập 4, trang 35)

II – Về địa vị và quyền lợi của nhân dân:

6 – Nước ta là nước dân chủ, địa vị cao nhất là dân, vì dân là chủ. (Toàn tập, ST, 1986, tập 6, trang 286)
7 – Trong bầu trời không gì quý bằng nhân dân. (Toàn tập, ST, 1987, tập 7, trang 544)
8 – Trong thế giới không gì mạnh bằng lực lượng đoàn kết của nhân dân. (Toàn tập, ST, 1987, tập 7, trang 544)

Xem tiếp
 Hoàng Gia Cương  

Năm 1951, sau chiến thắng vang dội trong các chiến dịch Thu đông, chiến dịch Hà Nam Ninh, chiến dịch Hòa Bình …, cuộc kháng chiến của nhân dân ta chống bọn xâm lược Pháp đã bước sang một thời kỳ mới, thời kỳ tổng phản công. Khẩu hiệu “Toàn dân kháng chiến, toàn diện kháng chiến” đã trở thành một làn sóng dâng trào khắp cả nước. Giới phụ lão cả nước cùng hưởng ứng phong trào này. Tại Việt Bắc, hội Phụ lão cứu quốc đã tổ chức một lớp huấn luyện và Hồ Chủ tịch đã gửi thư động viên các cụ. Bức thư của Bác là một bài thơ viết trên mạch vận “Tam thiên tự” mà hồi đó có rất nhiều các cụ am hiểu Hán tự nên rất tâm đắc. Bài thơ như một lời biểu dương, một lời động viên và một lời hiệu triệu. Là một lãnh tụ vĩ đại, Bác còn là một bậc túc nho.
Cha tôi là Minh Sơn Hoàng Bác Chuân (1892-1974), kém Bác 2 tuổi, lúc ấy là chủ tịch Mặt trận Liên Việt kiêm hội trưởng Hội Phụ lão địa phương (huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình), đã rất phấn khởi khi nhận được bài thơ này. Vốn là hậu duệ của Lưỡng quốc Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi và Hoàng đế Mạc Đăng Dung, là một nhà Nho nên sau khi nhận được bức thư của Bác cha tôi đã nhanh chóng họa lại và thông qua anh trai tôi là Hoàng Thúc Cảnh (tức Lê Phong) khi ấy đang công tác tại Ủy ban Kiểm tra 12 (tức Văn phòng Chính phủ) trực tiếp dâng lên Bác.

 

Xem tiếp

 Nguyễn Thị Hồng

Đoàn chúng tôi sau một buổi được dạo phố và nếm những trái mận đầu mùa tại vườn nhà mẹ nuôi nhà văn Đoàn Hữu Nam cùng món phở chua nổi tiếng của Bắc Hà, sáng hôm sau lên đường đi chợ Cán Cấu, cách Bắc Hà gần ba mươi cây số, cách thị trấn Simacai tám cây số. Đêm hôm trước có trận mưa to, đường lại đang làm, bùn đất nhão nhóet dính đầy giầy .  Nhà văn Hoàng Quốc Hải có đoạn phải huy động đến sự hỗ trợ của  anh em   nhà văn Đoàn Hữu Nam mới khỏi bị ngã nhào trơn trượt  trên đường  chừng hơn cây số đi bộ vào chợ. Dọc đường đi chúng tôi gặp những thanh niên nam nữ người Mông đang sải bước. Họ là những người đi chợ muộn, bởi khi đến chợ chúng tôi đã thấy mọi người đông đúc họp chợ rồi.
Những người phụ nữ Mông bày bán vài túm hành củ, vài túm ớt khô, một nhúm ớt tươi, hoặc một đống cà chua, rau cải, vài túm cây ớt giống …Tôi hỏi thử một bà bán hai túm ớt khô về giá cả. Chỉ có 20.000 đồng một túm. Như vậy nếu bán được cả hai túm thì phiên chợ này bà thu về được 40.000 đồng. Nhưng lúc ấy chợ đã bắt đầu có người ra về, mà bà chưa bán được túm nào… Đi sâu vào trong chợ, là hàng quán ẩm thực. Những người phụ nữ váy áo sặc sỡ, những người nam giới mặc tuyền màu đen đang ngồi ăn uống vui vẻ. Nam ngồi với nam, nữ ngồi với nữ.  Có lẽ họ là những người đã có sẵn tiền trong túi, đến đây gặp bạn để nhậu chăng? vì nếu trông chờ vào mấy thứ hàng nông sản kia bán được để lấy tiền nhậu thì giờ này đâu đã được ngồi trong quán. Tôi cứ băn khoăn các bà các chị nếu không bán được những thứ rau cỏ đó thì họ lại phải địu về à? tôi đã dặn trước cháu   Cường, con trai nhà văn Đoàn Hữu Nam, người có tay lái lụa đưa chúng tôi qua những đoạn đèo dốc khúc khuỷu và trơn trượt, rằng cháu nhớ bấm máy mấy cô gái trẻ nhé, các bà già bác chụp nhiều rồi.

Xem tiếp
 
Bài thơ Chớm thu tôi viết từ năm 2001 và đã in trong tập Gió tháng Ba vẫn thổi. Mới đây đã được nhạc sĩ Trần Huyền Nhung phổ nhạc. Tôi có một số bài được các nhạc sĩ Doãn Nho, Thanh Phúc, Sao Mai, Thạc Nhơn...phổ thơ thấy mỗi nhạc sĩ có nét riêng họ. Bài hát này đậm chất ca trù và dân ca Bắc Bộ, lại có gì đấy dùng dằng. Khi phổ có lẽ do bài thơ ngắn nên nhạc sĩ thêm mấy câu cho đầy đặn..Cám ơn nhạc sĩ đã cho thơ tôi bay lên...

Chớm thu

Đành hanh cái nắng chớm thu
Nửa như nhớ Hạ nửa như giận mình
Gặp Thu cũng muốn ngoại tình
Lại e sen muộn đầu đình ngóng trông
Cốm xanh vương vít trái hồng
Xóm bên người ấy lấy chồng phố xa
Chớm thu nắng đổ về già
Bao nhiêu mắt mở vườn na dậy thì...
Đại Lải 14-8-2001
Xem tiếp

Vũ Ngọc Tiến

Khoảng 10 năm lại đây, mỗi năm lại thường nở rộ trên thị trường một loại sách tuyển chọn theo chủ đề, theo nhóm tác giả hoặc theo năm ra đời tác phẩm (truyện ngắn hay về tình yêu, truyện ngắn của các tác giả trẻ hoặc tác giả nữ, truyện ngắn hay năm X…) Sẽ là việc rất tốt cho bạn đọc nếu đó là sự tuyển chọn công phu, nghiêm túc và đúng luật. Tiếc rằng lại không được như thế!

Chợt nhớ trong tủ sách gia đình của tôi vẫn còn nguyên hộp bìa cứng mới coong, đựng 4 tập truyện ngắn của các tác giả được giải Nobel văn học, do NXB Văn Học ấn hành những năm đầu thập kỷ 90 của thế kỷ trước. Nghe tên bộ sách ấy, ai chẳng muốn mua dù giá của nó gần bằng 1 chỉ vàng thời đó. Vậy mà buồn thay, không chỉ tôi mà các con tôi, rồi cả đứa cháu ngoại mê sách của vợ tôi (cháu đang học lớp 9 mà dịp nghỉ hè năm trước vẫn đủ kiên trì đọc liền một mạch cuốn “Việt Nam sử lược” của Trần Trọng Kim dày gần 1000  trang) đều không muốn đọc, dù rất yêu mến các tác giả được tuyển chọn. Nguyên do không chỉ vì sự non kém, vô cùng cẩu thả trong dịch thuật mà còn vì sự tuyển chọn theo kiểu vơ bèo bọt tép, vớ được truyện nào bằng tiếng Anh, tiếng Pháp là dịch, không chọn ra được những truyện ngắn tinh túy, đặc trưng cho tài năng, phong cách của mỗi tác giả nhận giải Nobel văn học. Mà thôi, bàn về bộ sách này có vẻ to tát và mông lung quá! Tôi muốn bàn trực tiếp đến một tập sách tuyển chọn mới nhất trong năm 2013: Cuốn “Truyện ngắn đặc sắc 2013” do Nhà sách Hàn Thuyên & NXB Hồng Đức ấn hành, nộp lưu chiểu quý I/2013. Sách dày 365 trang, gồm 29 truyện ngắn của 29 tác giả, do Quang Trinh tuyển chọn, Bùi Việt Bắc chịu trách nhiệm xuất bản, Nguyễn Thế Vinh biên tập.

Xem tiếp

TNc: Chiều nay 17-5, tại TT Văn hóa Pháp tại Hà Nội, ĐSQ Ba Lan và dịch giả, nhà văn Lê Bá Thự đã giới thiệu cuốn tiểu thuyết này.
Đây là cuốn tiểu thuyết hậu hiện đại đầu tiên của Ba Lan. Viết về sự nổi loạn, không chấp nhận hiện thực của một cô gái tuổi 15. Xã hội Ba Lan vào những năm 1990 khi XHCN xụp đổ và chuyển đổi sang một chế độ chính trị mới, sự thay đổi đó khiến lớp trẻ mới lớn mất lòng tin. Sự buông thả, thác loạn đã biến một cô gái nông thôn thành một cô gái thành phố phá vỡ giá trị truyền thống…
  Cuốn sách được Bộ Giáo dục Ba Lan chon là một trong 6 cuốn học sinh lớp 9 bắt buộc phải đọc. Sự cởi mở đó đã cho lớp tuổi teen nhận biết và tự tìm thấy bài học, tự tìm thấy kháng thể cho riêng mình. Đất nước ấy đã tỏ rõ bản lĩnh mà không ngại sự phản tác dụng của cuốn sách. Một đất nước có truyền thống văn chương đáng nể, đất nước có tới 4 tác giả được giải Nobel văn chương.

Ảnh: Phạm Xuân Nguyên, Lưu Khánh Thơ và Lê Bá Thự tại buổi giới thiệu sách
Xem tiếp
Nguyễn Hùng Vĩ.

1. Cách hiểu chung để vào bài.
   Xã thần, tắc thần, xã tắc thần là đối tượng tế lễ của xã đàn, xã tắc đàn. Liên quan tới “lập xã đàn” (theo cách ghi của Việt sử lược)  đời Lý Thái tông (1048) [chính là cái “Đàn xã tắc” đang gây xôn xao dư luận], chúng tôi tìm hiểu những sách trước đó viết về “xã” và “tắc” thì được những thông tin cơ bản như sau (không nói đến sách sau thời Lý vì những người lập xã đàn đương thời không đọc được những gì mà người đời sau viết ra để hướng dẫn cho hành động của mình):
   Sách Lễ kí – Giao đặc sinh viết: “Đất mang chở vạn vật, trời bày muôn hình tượng, lấy của cải ở đất, lấy phép tắc ở trời, cho nên tôn trời mà thân đất. Nên phải dạy dân báo đáp cho xứng đáng”.
   Sách Hiếu kinh viện thần khế viết: “Xã là vị tổng thần của ngũ thổ mà đất đai vốn mênh mông, không thể tỏ lòng kính ở mọi nơi nên phong đất là “xã” để cúng tế, báo đáp công đức của đất”.
Sách Nhạc kê diệu gia viết: “Xã là chủ của đất đai, đất rộng mà không thể tế khắp nên phong đất là “xã” để báo đáp công lao”.
   Sách Hán thư – Ngũ hành chí chú rằng: “Theo quy định cũ, 25 nhà là một xã”.
   Sách Lễ kí – Tế pháp chú: “Bậc đại phu sắp đặt cho các kẻ sĩ dân dưới mình sống quần tụ lại với nhau, cứ 100 nhà trở lên thì lập xã”. (Về các việc lập xã này, sách Đạo giáo Trung Quốc nhận xét: “Các xã 52 nhà hoặc 100 nhà trở lên này là đơn vị hành chính nhỏ ở địa phương mà các vị thần ở đó được thờ thì gọi là “Xã công” hoặc “Thổ địa”. Tên gọi “Xã công” và “Thổ địa” có từ thời Đông Hán).
Xem tiếp

TNc; Tám tác giả - tám nhà ngoại giao góp chung làm nên tập sách này: Vũ Khoan, Vũ Văn Ngạnh, Nguyễn Tâm Chiến, Hồ Thể Lan, Nguyễn Thị Hồi, Nguyễn Đức Hùng, Đỗ Ngọc Sơn, Nguyễn Chiến Thắng. Chuyện ngoại giao bao nhiêu nhọc nhằn, mưu lược được các tác giả kể lại với dòng hồi ức rất sinh động. Hơn 500 trang sách đầy ắp sự kiện và kỉ niêm rất đáng đọc.
Sáng nay bản web được nhà văn Nguyễn Chiến Thắng nguyên Đại sứ Tại Pháp và Campuchia mời dự lễ ra mắt tập sách. Ông Vũ Khoan đã kể nhiều chuyện về công việc ngoại giao. Nhà thơ Việt Phương kể chuyện về các sự kiện ngoại giao đáng nhớ hồi ông là trợ lí cho Thủ tướng Phạm Văn Đồng.
Buổi ra mắt sách rất đông đảo cán bộ ngoại giao, sinh viên và báo chí đến dự cũng là một sự kiện hiếm thấy.
Xem tiếp
 
 Nhân dịp sự kiện Những ngày Văn học châu Âu  2013, Đại sứ quán Cộng hòa Ba Lan tại Hà Nội tổ chức buổi giới thiệu tiểu thuyết Cô gái Không Là Gì của nhà văn Tomek Tryzna,  dịch giả Lê Bá Thự, từ 16h00 đến 17h00 ngày thứ sáu, 17 tháng 5 năm 2013, tại Hội trường Trung tâm Văn hóa Pháp – L’Espace, 24 Tràng Tiền Hà Nội. Người dẫn chương trình: nhà văn Phạm Xuân Nguyên, diễn giả: nhà văn Lưu Khánh Thơ, dịch giả Lê Bá Thự.
     Trân trọng kính mời các nhà báo, nhà văn, nhà thơ, nhà giáo dục, các bạn đọc và những người mến mộ văn học Ba Lan đến dự.
Xem tiếp

Thiên Sơn

Vũ Quần Phương thuộc lớp nhà thơ chống Mỹ, nhưng không giống như Phạm Tiến Duật, Hữu Thỉnh, Nguyễn Khoa Điềm… Thành tựu nổi bật trong thơ ông không phải là những bài thơ về chiến tranh. Cái làm nên tài năng của Vũ Quần Phương chính là chất suy tưởng và những tình cảm nồng thắm, bình dị được thể hiện trong những bài thơ trau chuốt về ngôn từ, hài hòa về âm điệu và hình ảnh được gạn lọc nhiều khi hóa thành biểu tượng. Thơ ông lúc trẻ đã lắng đằm, heo hút, về sau càng mênh mang, thăm thẳm và giàu triết luận.
Trong căn phòng đầy sách, một chiều xuân nắng vàng, Vũ Quần Phương chia sẻ với tôi về những ký ức của đời mình. Ông kể: “Sáu tuổi mình mồ côi bố. Mười tuổi đã xa nhà đi trọ học. Ngay từ những ngày ấy mình đã thấm thía nỗi cô đơn. Có lúc thấy mình lủi thủi không có ai chia sẻ. Cái nghĩ ngợi đến với mình từ rất sớm”. Đó là khởi đầu cho những uẩn khúc trong tâm tư, tạo nên chiều sâu của tâm hồn. Sau khi bố của ông mất, mẹ con ông phải sống nhờ trong một ngôi nhà thờ họ, mùa đông phải gián thêm giấy bóng che bớt cơn lạnh, đêm đêm gió thổi vào miếng giấy tạo thành những tiếng phù phù. Bao nhiêu năm rồi ông vẫn nhớ cái cảnh ấy. Không có nhà, thỉnh thoảng lại phải chuyển đi nơi này nơi khác, mẹ thì làm nghề dạy học không đủ tiền nuôi 3 người con nên phải đi bán thêm cau trầu ngoài chợ. Cảnh đói nghèo ấy khiến ông sớm phải suy nghĩ và lo toan cho cuộc sống của mình

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)