Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI


Trần Nhương

TNc: Thắm thoắt đã 10 năm chúng tôi gồm Thuý Toàn, Nguyễn Khắc Phục, Tô Đức Chiêu, Hoàng Minh Tường và Trần Nhương đi thăm Mông Cổ. Trong 5 người giờ Nguyễn Khắc Phục đã đi xa, Tô Đức Chiêu thì ốm vật vã. Kỉ niệm 10 năm, trang nhà đưa lại tản văn viết trong những ngày lang thang trên thảo nguyên Mongo

 

Kỳ VI- Anh về em ở lại đây
Cỏ thơm đôi ngọn vật này làm tin



Con đường từ Orkhon về Ulanbato gần 500 km. Đường không rộng lắm nhưng vắng nên xe đi cũng thoáng. Vẫn là con đường cũ khi đi nhưng hình như nhiều nhà lều hai bên đường hơn. Có những nhà lều có cả ô tô đỗ bên cạnh. Thì ra dân thành phố kéo về nghỉ hè. Người Mongo dù định cư ở thủ đô nhưng vẫn nhớ đồng cỏ phóng khoáng, vẫn nhớ ngủ nhà lều nên mùa hè là về cắm trại. Giữa thảo nguyên một mái nhà lều, một cái ôtô trông rất lạ, vừa dân tộc vừa hiện đại. Lạ thật xe cứ để phóng sinh phóng địa như thế mà không mất trộm. Tôi thắc mắc hỏi Dat:

- Xe cộ để giữa thảo nguyên mà không mất à, Dat ?

- Không đâu, chả ai lấy. Dân Mongolia có một tập tục rất hay như thế này: Trên thảo nguyên ngôi nhà lều không bao giờ đóng cửa. Trước khi ra khỏi nhà, chủ nhà bao giờ cũng chuẩn bị đầy đủ thức ăn, sữa uống. Thậm chí người ta còn cẩn thận xếp củi vào bếp, diêm lửa để bên cạnh. Ai đi qua đói mệt cứ việc vào nhà ăn nghỉ, nhóm bếp nấu nướng như nhà mình. Người chủ nhà không sợ bị người qua đường lấy trộm và người qua đường không bao giờ tắt mắt. Chính vì như vậy mà xe cộ, cừu ngựa đầy ra mà không ai lấy của ai. Giả sử có một người vô nghề nghiệp, không nơi nương tựa thì cứ đi nhà này sang nhà khác quanh năm không bị đói.

Chúng tôi nghe Dat kể thế mà tưởng như thời Nghiêu Thuấn. Trời ơi, biết đến bao giờ ngôi nhà của chúng ta không phải đóng cửa. Ở Hà Nội đến cái ban công hóng gió còn phải rào như chuồng nuôi thú để phòng mất cắp, đến cái nắp cống bằng gang họ cũng lấy bán đồng nát kiếm dăm ba ngàn. Không những ở trong nước, khi đi nước ngoài người Việt ta xuất khẩu cả cái tính xấu đó. Nghĩ mà buồn lắm thay !

Con đường tít tắp băng qua thảo nguyên trong nắng loá. Ngồi trong xe mặc dù máy lạnh mở nhưng vẫn có cái hanh hao khó chịu. Chúng tôi tán chuyện cho vui thôi đường. Phục Bạch Đầu bảo ta về mỗi anh viết một vài chương tiểu thuyết theo kiểu chương hồi về chuyến đi Mongolia

Xem tiếp
 
 
Nhà văn Võ Công Liêm: 
  • Năm sanh : 1943
  • Sanh và lớn lên : Vỹ Dạ, Huế. VN
  • Cựu học sinh Quốc Học - Huế.
  • Tú tài ban văn chương (1963)
  • Triết học Đông Phương VN - Niên khóa (1963-1966)
  • Triết học Tây Phương - Hàm thụ (2000-2003)
  • Bắt đầu viết, làm thơ 2005. Bài vở đã xuất hiện ở một số báo mạng và báo giấy

    .Trong khuôn khổ cuộc gặp mặt nhà văn về sứ mệnh đại đoàn kết, hôm nay các nhà văn về bái Tổ Vua Hùng. Ủy ban nhân dân tỉnh Phú thọ đã đón tiếp thật đầm ấm, chân tình. Nhà văn Võ Công Liêm đang sống tại Canada đã thay mặt các nhà văn hải ngoại có lời tri ân Đất Tổ.
  •  
    Xem tiếp

      Trần Đăng KhoaKết quả hình ảnh cho Trần Đăng Khoa

    VỚI BẠN

    Tặng bạn Văn

    Nào ta cạn chén đi anh

    Đời người mấy chốc mà thành cỏ hoa

    Biết bao thành luỹ quanh ta

    Nhắp đi, ngoảnh lại đã là khói sương
    .

    Nói gì đến chuyện văn chương

    Cánh chim trong bão. Con đường không ga…

    Cái thời ríu rít đã qua

    Ngày mai còn lại biết là mấy ai?
    .

    Nhấp nhô toàn những thiên tài

    Cuối cùng thơ vẫn ở ngoài tầm tay

    Giữ gìn những gió cùng mây

    Đã là mây gió thì bay về trời
    .

    Viết sao cho hết niềm người

    Uống sao cho cạn nỗi đời đắng cay

    Thì thôi còn một chén này

    Rồi ra mỗi đứa lưu đày mỗi phương...

    Matxcơva 2.1992

    Xem tiếp
     
    TNc: Tại buổi "Gặp gỡ nhà văn với sứ mệnh đại đoàn kết dân tộc", nhà văn Phan Quế Mai đã giới thiệu một số nhà văn trẻ gốc Việt tại Hoa Kỳ. Chúng ta cần đọc họ và hiểu họ nhiều hơn là thông điệp của Phan Quế Mai (trong clip có phần cuối bài đề dẫn của nhà thơ Hữu Thỉnh)
    Xem tiếp
     
     TNc: Sáng nay 20-10-2017, cuộc gặp gỡ các nhà văn Việt Nam trên toàn cầu đã được tổ chức tại khu biệt thự Hồ Tây. Gần 40 nhà văn từ Mỹ, Canada, Pháp, Đức, Tiệp, Hung, Áo... đã có mặt. Các nhà văn Việt Nam gặp nhau tay bắt mặt mừng, tặng sách cho nhau.
    Nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn VN đọc bài đề dẫn như một lời tâm sự gan ruột chào mừng các bạn đồng nghiệp. Ông nói đến sự cần phải lấp đầy hố ngăn cách những nhà văn và dân tộc ta. Sau 42 năm hãy chung tay để xây dựng một nước Việt Nam phồn thịnh. Ông nhân mạnh ngôn ngữ lớn nhất là hành động và chính cuộc gặp này là một hành động để hoá giải những khác biệt..
    Trước cuộc gặp gỡ này diễn ra, dư luận ồn ào về lá thư của nhà thơ Hữu Thỉnh gửi nhà văn Phan Nhật Nam và thư trả lời của nhà văn Phan Nhật Nam . Nhưng cuộc gặp vẫn diễn ra như mong đợi, dù còn chưa đông những gương mặt nhà văn Việt đang ở nước ngoài và còn có ý kiến chưa đồng thuận. Nếu không lên đường thì bao giờ chúng ta gặp nhau ? Trước hết những người cầm bút Việt hãy cùng nhau xoá đi khoảng cách...
     
    Các nhà văn về dự: Mỹ 5, Nga 3, Canad 3, Hung 3, Balan 2, Đức 4, Pháp 4, Anh 1, Thụy Điển 1, Indonexia 1,Úc 1, Thụy sỹ 1, Áo 1. Tổng số 33 từ 11 quốc gia.
     
    Nhà văn Phan Quế Mai tham luận về văn chương các nhà văn gôc Việt tại Mỹ, chị cung cấp cho biết những yếu tố cội nguồn trong văn chương của họ. Nhà văn Thu Tứ (Mỹ) so sánh văn học nghệ thuật giữa ta và Tây. Ông đối chiếu và nhận định ta cũng không thua kém gì, dựa vào vốn cổ cha ông để làm mới, làm hay hơn.
    Nhiều tham luận nhưng điều kiện đường truyền nên trang nhà không ghi chép được hết. Chúng tôi sẽ thông tin sau... 
     
    Xem tiếp


    TNc: Ngày mai 20/10/2017, Hội nghị "Nhà văn Việt Nam với sứ mệnh đại đoàn kết dân tộc" khai mạc. Trang nhà đưa lại bài viết về một nhà văn vốn là sỹ quan quân đội Sài Gòn đã đọc và nhớ bài thơ của Trần Nhương cách đây 40 năm...


    Nguyễn Thanh Hương - Nhorung Ho

    Thật bất ngờ trên Facebook của cháu Nguyễn Thanh Hương, người quen của gia đình chúng tôi tại khu Thịnh Quang, Đông Đa, Hà Nội, (nay mẹ cháu và cháu định cư tại Boston Hoa Kì) có đưa bài liên quan đến bài thơ tôi viết năm 1977. Bài thơ đó có nhan đề "Có lẽ nào em đã đi xa", cùng năm đó Báo Văn nghệ in trên trang nhất. Xin cóp bài của cháu Thanh Hương và bài của người sĩ quan đó với nick Nhorung Ho . Thế mới biết văn chương hóa giải sự cách biệt đáng buồn này...(Trần Nhương)

    Thứ Hai gần Boston, MA.

    Cuối tuần rồi, nhà mình có "khách văn đến nhà". Mà khách văn thì chỉ có cụ bà mẹ mình là tiếp được vì mình thì nhố nhăng chẳng có tư cách gì tiếp, lăng xăng cười góp thì ok. Bác khách văn này vốn là một sĩ quan quân lực VNCH, viết văn làm thơ, bên hải ngoại này trong giới cũng nhiều người biết. Mẹ mình vốn là một cô giáo dạy văn cấp 3 trung học dưới mái trường XHCN; 40 năm trong nghề. Chuyện xa chuyện gần, chuyện xã giao bóng bẩy rồi thì cũng quay về với chuyện Bắc-Nam: ngôn ngữ, văn chương, thơ phú và tất nhiên là phải xoay quanh cuộc chiến tranh ấy. Có lúc cao trào cả đôi bên đều cố tỏ ra thản nhiên nhưng chắc hẳn trong lòng bên này hay bên kia cũng có ấm ức, nghe giọng nói của mẹ thì mình biết. Còn bác kia thỉnh thoảng lại xin lỗi rằng tôi nói gì ko phải chị thông cảm.
    Có một chi tiết trong câu chuyện mình muốn nói hôm nay là câu chuyện của bác nhà văn. Bác ấy kể rằng lần đầu tiên bác biết một bài thơ "miền bắc" về chiến tranh là khi ở trong tù (Yên Bái hay Tuyên Quang gì đấy), trên một nửa trang báo nhặt được trong...cầu tiêu. Khi đó khát đọc lắm và các bạn tù truyền tay nhau mẩu báo đó. Đó là một bài thơ của nhà thơ Trần Nhương. Bác đọc mấy câu:

    Xem tiếp

    .Trần Nhương

     
    TNc: Thắm thoắt đã 10 năm chúng tôi gồm Thuý Toàn, Nguyễn Khắc Phục, Tô Đức Chiêu, Hoàng Minh Tường và Trần Nhương đi thăm Mông Cổ. Trong 5 người giờ Nguyễn Khắc Phục đã đi xa, Tô Đức Chiêu thì ốm vật vã. Kỉ niệm 10 năm, trang nhà đưa lại tản văn viết trong những ngày lang thang trên thảo nguyên Mongo
     

    Kỳ V : Vừa đó mà đã đến đây
    Áo len bò tót cầm tay ngỡ ngàng



    5 giờ sáng mặt trời đã lên gần con sào. Thảo nguyên non mỡn như một nàng trinh nữ. Sau một đêm gội đi bao bụi bặm vó ngựa, lốt cừu thì bây giờ thanh sạch, tươi non thẫm đẫm với sương đêm. Ánh nắng buổi mai như một chàng si tình cứ vuốt ve, cứ vồ vập trên tấm thân kiều diễm của nàng. Ấy là tôi cứ tưởng tượng như thế. Một anh nhà thơ khi viết văn xuôi cảm thấy mình nghèo hình ảnh để miêu tả, để ví von.

    Bất giác tôi nhớ đến câu thơ của Tiên Điền ; “ Cỏ non xanh rợn chân trời / cành lê trắng điểm một vài bông hoa “. Trong lúc này tôi xin phép Tố Như “chế tác” câu thơ như sau: “ Cỏ non xanh tận chân trời / Nhà lều trắng điểm một vài bông hoa”. Câu thơ chế tác không được tao nhã cho lắm nhưng cảnh thực thì hoàn toàn như vậy.

    Đồng hồ sinh học của mấy văn nhân đất Việt không chịu điều chỉnh theo trời đất gió mưa xứ Mongo, nên cứ 5 giờ sáng là thức dậy. Người Mongo thì bây giờ đang là lúc ngon giấc nhất. Tôi ra bãi cỏ trước nhà làm vài động tác thở hít không khí trong veo ban mai. Tôi tranh thủ hít cái thanh sạch mà ở Hà Nội không bao giờ kiếm được. Vạt cỏ phía trước nhà đẹp mê hồn trong nắng sớm. Tôi bấm máy ghi lại vài hình ảnh. Tôi ngoảnh lại thì thấy Hoàng Minh Tường mặt xanh như đồng cỏ, thở hổn hển, nói không ra lời :

     
    Ảnh: Vui cùng các nàng Mongo trên thảo nguyên 
    Xem tiếp
     
     
    ƯỚC MƠ
     Kết quả hình ảnh cho Nguyeenx Ddawng Luaanj
    Tôi ước mơ
    Có một người yêu
    Như đã có quê hương và mẹ
    Chỉ một thôi một người yêu như thế
    Để yêu thương
    Để nhớ
    Để giận hờn
    Để biết ơn
    Và chịu tội
    Để còn có nơi tôi trở lại
    Nhỡ con thuyền bị bão đẩy ra xa.
     
    BUỔI BAN ĐẦU
     
    Tan học về đêm đã vào khuya
    Bịn rịn tiễn em ánh đèn im lặng
    Muốn nói câu gì mà đường quá ngắn
    Phố mơ màng như thể bắt đầu say
    Giá thời gian đừng nhanh con đường đừng gần
    Anh không ngập ngừng em không lặng lẽ
    Chắc lúc chia tayem không vội thế
    Để quên cánh cổng mở im lìm…
    Xem tiếp
    Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
    Profile Visitor Map - Click to view visits
    Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)