Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 Trương Tuần
 
- Cụ ơi, trận thắng U23 của mình đúng như tinh thần Đại cáo bình Ngô, Đánh một trận, sạch không kình ngạc,Đánh hai trận tan tác chim muông."
- Thấy các cháu nó quá tuyệt vời tôi lại ao ước
- Ao ước cái gì ?
- Ao ước giá mà công cuộc chống tham nhũng khí thế như vầy thì tuyệt, hai nữa là công tác cán bộ của mình lựa chọn như cầu thủ thì hay quá...
- Đúng là người mơ mộng cuối cùng...Cụ đem bóng đá mà vận vào công việc chống nội xâm thì khập khiễng lắm.
- Thì thế mới mơ ước..
- Hôm nay ta tự sướng phát cụ, ra quán mụ Béo Lùn làm bữa mộc tồn, tôi bánh  bao cụ.
- Cụ đúng là ông bạn vàng nhưng không có 16 chữ...
- Thì VƯỠN... 
Xem tiếp
 
 Trương Tuần
 
Angela Merkel:
"Thằng Việt Nam vô địch
Nó làm nên kì tích
Thôi mình sẽ bỏ qua
Vụ ông Thanh bắt ếch..." 
 
 
Xem tiếp

Hà Văn ThùyKết quả hình ảnh cho chữ Nôm
 
TNc: Chúng tôi nhận đựơc bài này của nhà văn Hà Văn Thùy , thể hiện góc nhìn riêng của ông. Rất cần sự trao đổi...

 

Không bàn về vai trò chữ Nôm trong văn hóa dân tộc. Với chuyên luận này, người viết muốn nói về việc ra đời của chữ Nôm cùng bài học lịch sử cần được rút ra.

Trong quá khứ, người Việt sáng tạo ba loại chữ. Chữ thắt nút được chế bằng cách nhuộm những sợi gai bằng màu sắc khác nhau rồi thắt nút theo quy ước nhất định, tạo thành chữ. Giáo sư Lê Trọng Khánh cho biết, trong kháng chiến chống Pháp, tại quê nhà Quảng Nam, ông đã gặp những vị trưởng làng có cả nhà sách như vậy. Không chỉ là lịch Chăm mà còn sử thi, ca dao. Loại chữ thứ hai được gọi là Khoa đẩu. Theo nhà nghiên cứu Đỗ Ngọc Thành thì tên chữ vốn là chữ Khoe đầu vì là loại chữ đầu to, đuôi nhỏ nên cái đầu khoe ra, từ đó gọi nôm na là chữ Khoe đầu. Người thời Đường không còn nói được âm Việt nên gọi là Khoa đẩu vì chữ giống con nòng nọc. Chưa có công trình chuyên sâu khảo cứu chữ Khoa đẩu. Chỉ biết rằng cổ thư Trung Hoa có nói tới loại chữ này. Sự kiện duy nhất được ghi lại là thời Hán Vũ Đế, khi dỡ nhà Khổng Tử, đã phát hiện sách chữ cổ được giấu trong vách. Tài liệu không nói rõ là chữ gì nhưng nhiều người cho là chữ Khoa đẩu. Loại chữ thứ ba là chữ tượng hình được khắc trên đá, yếm rùa, xương thú, gọi là Giáp cốt văn, tiền thân của chữ Nho sau này.

Những năm gần đây, do nắm được quá trình hình thành người Việt nên một số học giả căn cứ vào niên đại các di chỉ khảo cổ như Giả Hồ, Cảm Tang, Lương Chử… đã xác nhận người Việt là chủ nhân của Giáp cốt văn. Những khảo cứu mới nhất cho thấy, người Hán cũng là con cháu của người Việt đi lên khai phá Hoa lục từ xa xưa nên về gốc gác cũng là người Việt. Như vậy, chữ Nho là chữ Việt. Tuy nhiên, có thể có tình hình như sau. Đất Việt Nam là nơi phát tích con người và văn hóa châu Á. Do là gốc rễ nên văn hóa trên đất Việt Nam lâu bền. Nhưng do phát triển sớm nên cũng có phần cằn cỗi, bảo thủ. Người ở Việt Nam quen dùng chữ Khoa đẩu nên không nghĩ tới việc sáng tạo chữ tượng hình. Trong tất cả các di chỉ khảo cổ ở Việt Nam không hề tìm thấy chữ tượng hình trên yếm rùa, đồ gốm hay đá. Phải chăng sáng tạo chữ tượng hình là của những người đã đi ra ngoài Việt Nam? Sau này người Việt Nam chỉ biết tới chữ vuông hoàn chỉnh từ thời Triệu Đà?

Xem tiếp
 
TNc: Chiều nay 22-1-2018, tại nhà riêng của nhà thơ Giáng Vân, phố Nhật Chiêu ven Hồ Tây, một triển lãm giản dị của nhà thơ khai mạc. Nhà văn Châu Diên-Phạm Toàn dẫn chương trình. Nhiều bạn văn đến dự, nhà thơ Mai Văn Phấn từ Hải Phòng lên chung vui, Hoàng Việt Hằng, Lê Trung Nguyệt, Hồ thị Hải Âu, Trần Nhương, Đoàn Thị Ký... đến từ đầu giờ chiều. Phạm Xuân Nguyên đến muộn tặng hoa và cả bình cắm hoa.
Cách đây 1 năm Giáng Vân mày mò tập vẽ như một cách để thư giãn. Đam mê, hồn nhiên chị đã làm việc không nghỉ đến nay đã có phong tranh đầy đặn. Tranh hồn nhiên và không nệ kĩ thuật. Theo anh Phạm Toàn thơ và vẽ là tự do nhất.
Tại đây khi Trần Nhương kí họa Phạm Toàn trên tấm toan và sau đó mỗi người vẽ một chút để thành một tranh tập thể. Sau đó đề kí tên làm kỉ niệm...Không ngờ bức tranh rất ưa nhìn... 
 
 
Xem tiếp

Những Kỷ Niệm Khó Quên Trên Văn Đàn Nước Bỉ
 
Hoàng Hữu Đản
 
Tôi đến Seneffe chiều ngày 02/8/1999, được bà Giám đốc Francoise Wuillmart và các bạn đến trước tiếp đón thân mật như người nhà. Hội nghị không đông, khoảng 30 thành viên nhưng đều là những thành viên sành sỏi và có nhiều thành tích, một số là giáo sư, tiến sĩ dạy đại học, nhà văn, nhà thơ, nghệ sĩ…kiêm dịch giả, có người từng đạt nhiều giải thưởng và sử dụng được trung bình là ba ngoại ngữ.
Điều kiện vật chất, chỗ ăn ở, sinh hoạt và làm việc thật đầy đủ và chu đáo: thư viện, máy vi tính, máy Fax, photocopy, radio, truyền hình, điện thoại riêng từng phòng…không thiếu một thứ gì cần thiết. Nhất là cái không khí yên tĩnh tuyệt vời; chúng tôi ở trong khuôn viên một lâu đài phong kiến thế kỷ XVII, giữa một khu rừng trên 20ha bát ngát màu xanh, cách ngôi làng Seneffe khoảng 2km và cách thủ đô Bruxelles khoảng 30km về phía Nam.
Lần đi Bỉ này, tôi đã trao đổi ý kiến, tâm sự với nhiều bạn nước ngoài để tìm hiểu nền văn học của nhau, hợp tác và trao đổi văn hoá trong khuôn khổ giao lưu văn hoá giữa các nước. Trước mắt, các bạn nhà văn Bỉ hứa sẽ nghiên cứu và giới thiệu “Thơ ca Việt Nam giai đoạn 1930- 45: Nhà thơ Nguyễn Bính” trên một tạp chí văn học lớn của Bỉ, tạp chí Sources phát hành rộng rãi ở nước ngoài. Họ mong muốn sẽ được giới thiệu văn học Việt Nam một cách có hệ thống trên cơ sở những dữ liệu và những bản dịch có giá trị. Các bạn văn Tây ban Nha, Ý, Roumanie, Bulgarie, Ucraine…cũng sẵn sàng trao đổi với ta như vậy. Các nhà văn Hy Lạp rất phấn khởi khi được xem qua bản Anh hùng ca Iliade, toàn văn, bằng thơ do tôi dịch, chú thích, dẫn giải và giới thiệu( Nhà xuất bản Văn học 1998) và hứa sẽ giúp đỡ để xuất bản nốt những tác phẩm khác mà tôi đã hoàn thành bản thảo: Odysse’e, Aristophane, Các bi kịch cổ Hy Lạp, hoặc những tác phẩm đang dịch như Các Triết gia Hy Lạp: Platon, Aristote, văn chương hùng biện Hy Lạp: Démosthènes…
Xem tiếp
 
 Kết quả hình ảnh cho Bắt đầu và kết thúc
 TNc: Trước khi đưa bài này lên, tôi điện thoại với mấy vị có mặt trong tọa đàm để kiểm chứng. Đều được trả lời chuẩn và nhẹ hơn chút. Hội Nhà văn đã có động thái tích cực để có chính kiến là việc làm tốt...
 
Chiều 19-1-2018, đúng ngày kỷ niệm 44 năm Trung Cộng dùng vũ lực để cướp Hoàng Sa, tại trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam số 9 Nguyễn Đình Chiểu, HN, Ban Sáng tác của Hội đã tổ chức một cuộc tọa đàm ở phạm vi hẹp về truyện ngắn “Bắt đầu và Kết thúc” của tác giả Trần Quỳnh Nga.

Chủ trì tọa đàm là Ông Trần Đăng Khoa, Trưởng Ban Sáng tác, kiêm Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam. Một số nhà văn, chuyên gia về lý luận văn học đã có mặt: Hoàng Quốc Hải, Trần Đình Hiến, Trần Đình Sử, Nguyễn Quang Thiều, Hữu Thỉnh, Văn Chinh, Nguyễn Văn Thọ, Lê Minh Khuê, Trịnh Bá Đĩnh, Trần Bảo Hưng, Khuất Quang Thụy, Khuất Bình Nguyên. Nhà văn Trần Văn Tuấn, Chủ tịch Hội Nhà văn TP HCM cũng có mặt tại tọa đàm…. Được biết, báo Văn Nghệ có ghi chép tại chỗ và đăng số tới (tuần sau).

Truyện ngắn “Bắt đầu và Kết thúc” đăng trên báo Văn Nghệ số 50 ra ngày 16 - 12 - 2017. Truyện ngắn này đã gây bão dư luận trên mạng xã hội từ suốt hơn một tuần qua, làm bùng nổ các trao đổi trong và ngoài học thuật. Vì vậy, cuộc tọa đàm là một động thái cần thiết, thể hiện rõ trách nhiệm và sự khách quan của Hội Nhà văn Việt Nam trước lịch sử dân tộc và trước bạn đọc. Việc chỉ đạo Ban Sáng tác chủ trì tổ chức tọa đàm là vừa vặn, đúng tầm mức.

Mở đầu là phát biểu của Ban tổ chức về việc cần thiết của cuộc tọa đàm. Sau đó nhà văn Hoàng Quốc Hải phát biểu về vấn đề sáng tác về đề tài lịch sử, về hư cấu văn học trong thể tài lịch sử và nhấn vào trường hợp truyện ngắn của Trần Quỳnh Nga.

Tiếp theo là các phát biểu của hầu hết các khách mời và BCH Hội Nhà văn. Ý kiến của các nhà văn xoay quanh việc:

- Làm rõ sự khác nhau giữa văn và sử. Những góc khuất của lịch sử được văn học tái hiện bằng nghệ thuật ngôn từ. Về văn học viết về đề tài lịch sử thì hư cấu như thế nào, mức độ nào là chấp nhận được.
Xem tiếp
 
 TNc: Chiều nay, tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam đã khai mạc tranh "Dưỡng Sắc" của các HS Lương Xuân Đoàn, Dương Ngọc Hùng, Trần Mạnh Hùng, Nguyễn Xuân Long, Vũ Hồng Nguyên, Nguyễn Khắc Quân, Nguyễn Xuân Tiệp, HS Dương Ngọc Hùng có thời cùng làm việc tại Báo Người cao tuổi cùng tôi. Chúc mừng các họa sỹ.
Xem tiếp
 
Phạm Quang Long


Hai hôm nay trên mạng xã hội dày đặc tin về chương trình biểu diễn của đoàn Nghệ thuật Nội Mông ở Nhà hát Lớn vào tối 19/1/2018, đúng vào ngày 44 năm trước Trung Quốc nổ súng xâm lược Hoàng Sa của chúng ta. Rất nhiều căm phẫn. Rất nhiều lo lắng, bực bội. Sáng nay, qua FB của anh Xuân Đức thấy buổi biểu diễn vì lý do kỹ thuật đã bị hoãn. Thở phào vì ít ra cái điều tệ hại ấy đã không diễn ra vào cái ngày nó không được phép này.

Nhân chuyện ấy, nhớ lại hai chuyện:

Chuyện thứ nhất: trong "Sống mãi với Thủ đô" của nhà văn Nguyễn Huy Tưởng có kể chuyện trên thành Cửa Bắc có một lỗ thủng do đại bác của tàu chiến Pháp khi xâm lược Hà Nội lần 1 bắn vào. Người Hà Nội mỗi khi đi qua nơi này đều thấy nhục và căm giận quân xâm lược. Một hôm tất cả những người đi qua thành Cửa Bắc đều ngạc nhiên vì không còn thấy vết thủng nữa. Có ai đó đã dùng gạch, vữa xoá đi vết thủng đó rồi. Nhưng hôm sau thì cái lỗ ấy lại như cũ. Có ai đó lại dỡ chỗ vá ra, cho nó hiện hình như cũ. Người lấp vết thủng, chắc là một công dân tử tế của HN đêm đến lại mang gạch, vữa lấp đầy lỗ thủng. Trước khi rút, ông còn để lại tờ giấy viết đại ý: lỗ thủng này là dấu vết ô nhục. Tôi đã lấp đi. Xin vị nào nghĩ đến nỗi nhục này, đừng moi lên nữa. Nhưng hôm sau đi qua lại thấy người nào đã moi hết chỗ đã lấp, anh ta giận lắm. Đêm xuống, anh ta lại mang gạch vữa leo lên định lấp kín vết đạn thì thấy ở đó có tờ giấy viết: ông có lòng tự trọng, không muốn thấy nỗi nhục chúng ta đang chịu là phải. Nhưng ông tưởng lấp đi thì không nhục nữa ư? Phải để đó cho mọi người thấy nỗi nhục này mà nghĩ cách rửa nhục. Ông đồng tình với tôi thì đừng làm cái chuyện giấu nhục nữa. Ngẫm thấy người kia đúng, anh ta rút lui và cái lỗ thủng ấy còn đến bây giờ.

Chuyện thứ hai: ngày còn đi làm, độ gần cuối năm 2008 gì đó, một hôm quãng hết giờ chiều thì tôi nhận được công văn của một đơn vị xin phép phối hợp với một đơn vị kinh tế Trung Quốc làm triển lãm băng đăng. Họ xin bắn pháo hoa vào ngày kết thúc triển lãm, bắn miễn phí, lại ở tầm cao, thời gian 30 phút. Xin nói để mọi người rõ, đón Tết ta chỉ bắn 15 phút, chủ yếu tầm thấp, có rất ít ở tầm cao mà đã tốn kém lắm rồi. Thế mà họ bắn 30 phút, tầm cao cả thì được quá còn gì?

 
Xem tiếp
 
TNc: sáng nay tại Nhà sách Cá chép, buổi ra mắt TT lịch sử Đức Thánh Trần của nhà văn Trần Thanh Cảnh đã thu hút rất đông văn nhân và các bạn trẻ. Trần Thanh Cảnh là một dược sỹ và nhảy vào văn chương như vào cửa hàng thuốc. Liền trong mấy năm anh cho ra liền tù tỳ năm sáu đầu sách, có cuốn Mỹ nhân làng Ngọc được giải thưởng Hội Nhà văn. 
Xem tiếp
 
Đồng Thị ChúcKết quả hình ảnh cho Nhaf vawn hoas Thais Doanx Hieeur
 
Với nhà nghiên cứu văn học Thái Doãn Hiểu tôi coi như người Anh của mình . Trong bài này được nhà nghiên cứu cho phép, tôi xin dùng đại từ “ Anh” để viết những gì tôi biết về Anh.
Tôi được sinh ra trong một gia đình thuần nông, đông con ở vùng nhiều đồi núi.Cha cho đi học vì thương con gái sức vóc mảnh mai – ông muốn con gái kiếm được nghề dậy học để thoát khỏi nghề nông vất vả . Việc học của tôi vô cùng gian nan thiếu thốn nhưng do ham học, nhất là môn văn nên đã trở thành HS giỏi văn nhất nhì của trường. Tôi vẫn nhớ như in những con số 4+ và 5 thật to mà thầy tôi đã điểm cho những bài văn của tôi (thời đó điểm cao nhất là 5) và những giờ thầy đọc những bài văn đó trên lớp trong không khí im lặng đến cảm động.
Tình yêu văn thơ theo suốt dù tôi là cán bộ khoa học . Tuy vậy khi ra được tập thơ đầu tay GÓT CHÂN TRẦN (Nxb Thanh Niên năm 1992) thì sức viết của tôi như chậm lại. Nguyên nhân thì nhiều nhưng chủ yếu là do phải lo toan đến cuộc sống gia đình. Một hôm khoảng 8/1995 trong cơ quan Viện Đo Lường của tôi,tôi nhận được lá thư từ Sài Gòn gửi đến. Mở xem và gặp hai cái tên khá xa lạ với tôi :Thái Doãn Hiểu và Hoàng Liên . Nội dung thư Anh thông báo tôi có hai bài thơ được tuyển chọn trong THƠ TÌNH BỐN PHƯƠNG của anh chị . Anh nói Anh sẽ gửi một cuốn tặng và mua giúp Anh hai cuốn để bù vào chi phí cho việc ra sách . Tôi vui lắm đã viết thư cảm ơn Anh và xin chỉ có thể mua được một cuốn thôi. không biết lá thư đó tôi có gửi không và bẵng đi do công việc hàng ngày. Năm 1998 tôi có tham gia thi thơ Lục Bát do báo Giáo dục & Thời đại phát động. Kết quả một bài thơ của tôi (Đơn Phương) được vào chung khảo đứng cùng 92 bài, tuyển chọn từ 32.862 bài thơ gửi đến báo
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)