Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 
Quách Liêu
 
 
Tôi qua Mỹ thăm con, tận mục sở thị, có vài nhận xét, xin thưa cùng bạn đọc.
 
 
1/ Người Mỹ thầm lặng:

Đi Mỹ, tôi không thấy loa phường, tại các ngã tư lớn ở các thành phố cũng không có loa hướng dẫn giao thông, và gần như không nghe tiếng còi xe. Quán xá không “zô zô” hoặc phát ra một âm thanh tương tự nào khác, chỉ thấy lào xào, họ nói nhỏ để người bên cạnh đủ nghe. Trong cái sự thiếu thốn và kìm nén ấy, họ vẫn niềm nở, tươi cười mới lạ.
 
 
2/ Phàm ăn, mất vệ sinh, hay đau bụng:

Đi đâu tôi cũng thấy họ luôn mồm nói về những món ăn như “Thanh cừu” (chắc là còn thanh dê nữa), “Sò ri”(chắc là còn sò huyết nữa). Không ít người vừa đi vừa cầm trên tay một cốc cà phê cắm cái ống hút, vừa đi vừa mút, tệ hơn là lắm người cứ vục mồm vào vòi nước công cộng bên đường tu luôn nước lã vào bụng, chẳng vệ sinh gì cả. Tệ nhất là họ hay dắt chó đi chơi, tay lăm lăm một cái túi ni lông, chỉ chờ cưng ị ra là bốc rồi buộc lại bỏ vào thùng rác, khiếp! Vì những thói như vậy nên họ hay đau bụng thì phải. Để giải quyết vấn nạn này, đâu đâu cũng có nhà vệ sinh công cộng, thậm chí trong rừng cũng đặt rất nhiều nhà vệ sinh. Nhà vệ sinh của họ to đoành, nước, giấy dùng thả phanh, Tào Tháo đuổi mấy vẫn giải quyết được đầu ra. Tôi đã từng sang Trung Quốc,về phương diện nhà vệ sinh công cộng mà nói thì đến tết Cônggô Tầu vẫn cứ là hít khói cho Mỹ! Cũng vì vậy Mỹ nó cóc sợ Tầu.
Xem tiếp

Nguyễn Đức Tùng

WALLACE STEVENS: MƯỜI BA CÁCH NGẮM CON CHIM SÁO ĐEN

Wallace Stevens tỏ ra đặc biệt yêu thích sự trùng điệp trong thơ. Chúng tạo nên vẻ quyến luyến của từng chữ, sự dừng lại của câu, chất ngân vang. Mười ba cách ngắm là mười ba điệp khúc, mười ba suy nghiệm, nhưng đó là cũng mười ba hình ảnh.

Giữa hai mươi núi tuyết
Chỉ một biết chuyển động
Mắt của chim sáo đen

(1)

Sinh năm 1879, mất năm 1955, Stevens sống qua hai cuộc thế chiến làm rung chuyển trái đất. Tuy vậy dường như không một sự kiện lớn lao nào trên đời có thể ảnh hưởng được đến thế giới trầm mặc riêng của ông. Sinh thời nhà thơ hay thư từ với bè bạn nhưng không ưa di chuyển, chưa bao giờ có ý định đặt chân đến châu Âu, sống kín đáo lặng lẽ. Thơ thường dài, mặc dù có những bài ngắn đặc sắc, ngôn ngữ biến ảo như phương trận, xuyên suốt qua bằng lối nhìn bất ngờ. Cách đây nhiều năm ở New York tôi đã gặp Stevens lần đầu trong tiệm sách cũ Strand nổi tiếng. Đọc ông không hào hứng lắm nhưng có cảm giác hơi lạ, gần như mời gọi. Tôi trở lại với thơ ông nhiều lần, năm nào cũng đọc mỗi lần một mạch vài ngày. Tôi không quan tâm lắm đến ý nghĩa của bài thơ, nhiều khi không hiểu ông nói gì, nhưng sức mạnh của câu thơ hấp dẫn không buông ra được.

Cùng với William Carlos Williams, và Mariane Moore, nhà thơ thích đội mũ, ngày ra đi tôi đội hai cái mũ lên đầu, và Ezra Pound của linh hồn suy tàn, anh muốn tro tàn của anh và của em trộn lẫn vào nhau, và T.S. Eliot, đã biết hết những đêm lên sáng xuống chiều tàn tôi đo lường đời tôi bằng muỗng cà phê nhỏ, ông vạch những lối đi đầu tiên của nền thơ ca Hoa Kỳ, đứng ở trung tâm của các xung lực sáng tạo. Đối với tôi, thơ Stevens vừa là nguồn rung động trước vẻ đẹp, vừa là nỗi thương xót đối với con người, sự chiêm nghiệm thanh khiết về hạnh phúc.

Xem tiếp
 
 
BÀI CA NGỢI TỔ QUỐC CỦA TQ:
 
 
 
  
 TNc: Trong buổi giao lưu nghệ thuật "KHÁT VỌNG ĐOÀN TỤ" tối 27/7/2015, VTV đã dùng nhạc bài "ca ngợi tổ quốc" của Tầu trong đoạn khi Chủ tịch nước phát biểu. Thế này thì không còn gì để nói ?!! Chúng tôi cóp từ You tube bài hát của Trung Quốc để các bạn kiểm chứng.
 
 Nguyễn Quốc Bình cho biết:
Kiểm tra lại cho chắc: Một ý nghĩ đã lóe lên trong đầu tôi 'Liệu người TQ có phổ lời cho một bài hát nước ngoài nào đó để thành bài Ca ngợi Tổ quốc của họ chăng?'. Rằng, xuất xứ của bài hát là từ đâu.

Tôi đã tìm kiếm trên Internet, cả mục 歌唱祖国 lẫn mục 'Ode to the Motherland' của wikipedia thì đều thấy ghi bài hát này là do Vương Tân (王莘, 1918年10月-2007年10月15日, tức Vương Tân, sinh 10-1918, chết 15-10-2007), người Vô Tích, Giang Tô, sáng tác tháng Chín năm 1950, được phổ biến chính thức ngày 15-9-1951 trên tờ Rénmín Rìbào - 'Nhân dân nhật báo' với tên 'Ca ngợi Tổ quốc' (1951年9月15日《人民日报》发表《歌唱祖国》).
Một bài hát Trung Quốc chính cống.
 
Xem tiếp
Trần Văn Tuấn
 
giáo dục, phương pháp, đất nước, người Việt, doanh nghiệp, kỳ thi quốc gia,

Việc chỉ nhìn thấy cây mà không thấy rừng đã khiến cho đất nước cứ mãi lo khắc phục những thứ bên rìa... Ảnh minh họa >>>>

  

Chúng ta cứ mãi loay hoay khắc phục những thứ bên rìa theo hướng “chữa bệnh cho mấy cái cây đang bị sâu” mà quên mất rằng đây chỉ là một phần nhỏ bé của cả một cánh rừng vốn đang bị sâu bệnh đe dọa.

Tính từ lúc cụ Phan Chu Trinh “điểm tên chỉ mặt” mười điều bi ai của dân tộc Việt đến giờ, chúng ta đã có được những thay đổi đáng khích lệ. Tuy nhiên để có thể có được một xã hội với những giá trị xứng tầm hòng “sánh vai với các cường quốc năm châu” thì vẫn còn là một câu hỏi lớn.

Phải thừa nhận rằng dân ta có đức tính chịu khó học hỏi và có chút tố chất trong tiếp thu những gì mình chưa biết, đặc biệt là trong lĩnh vực công nghệ. Tuy nhiên để có thể làm tốt bất kỳ công việc gì hoặc cao hơn là thực hiện chiến lược gì, cần phải có phương pháp đúng đắn và nguồn lực đầy đủ. Vậy, nguyên nhân nào đã và đang khiến chúng ta học hỏi chậm chạp cũng như tiếp thu không đầy đủ những thứ ưu việt và tiên tiến đến từ các nước phát triển?

“Thầy bói xem voi”

Khi nói về phương pháp, về cơ bản có hai yếu tố quan trong cần xem xét đó là (i) cách tiếp cận – việc này sẽ được làm theo cách nào và qua các bước nào, và (ii) công cụ nào sẽ được sử dụng?

Xem tiếp
 
 Kim Dung
 
Hiện tại, có rất ít trang web thay thế cho thông tin nghèo nàn và nghe tậm tịt của chiếc loa phường. Đó cũng là lý do để cho những chiếc loa phường - "mẹ Đốp" còn đất sống, vẫn “rải chiếu’ ngày ngày. sự kiện nóng 
Hông mẹ Đốp và loa… mẹ Đốp 
 
Cách đây 2 năm, tôi cùng thằng con trai, một chàng kiến trúc sư, đi tìm mua nhà. Vào đúng căn nhà hiện nay (đang ở), mắt nó sáng lên khi bảo: “Nhà nở hậu mẹ ạ”. “Con thích à?”. “Con thích lắm. Dân kiến trúc mà!”. Thấy mắt con như cười, có người mẹ nào cầm lòng cho đặng, tôi quyết định mua ngay, dù không thật rẻ so với thời giá lúc đó.
Nhìn cái nhà, mặt tiền 4 m, mặt hậu nở 7 m, tôi bỗng thấy nó giống như cái hông mẹ Đốp, nhân vật trong tích chèo cổ nổi tiếng Quan Âm Thị Kính, khi nhoay nhoáy cái váy nâu sồng, vừa rải chiếu sân đình vừa cất tiếng bỡn cợt, đanh đá, đáo để, giễu cợt các quan viên…
Vừa dọn đến ở, tảng sáng hôm sau, còn đang mơ màng, cả nhà ai cũng giật bắn người vì tiếng nhạc loa phường đột ngột “hét” lên, phá vỡ sự yên tĩnh đến bất ngờ: “Dù có đi 4 phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội…” Cái bài hát yêu thích một thời qua giọng ca Hồng Nhung mượt mà, giờ âm lượng mạnh và dữ dội như tra tấn, nhức óc…
Chao ôi, hóa ra cái nhà tôi mua tọa sát chiếc cột điện, trên đó, chiếc loa phường “cong môi”, “loe miệng” ra rả như cái miệng mẹ Đốp lúc vả vào miệng xã trưởng, bốc ra từng câu nói của y bỏ vào …váy.
Mà quả giống mẹ Đốp thật.
 
 (Minh họa Lão Trần)
Xem tiếp

Xem tiếp

Bích Nga
 
Sài Gòn rợp bóng cờ, hoa, 40 năm mừng ngày thống nhất đất nước.
Nhưng tôi lại buồn tê tái vì nhớ anh, Vũ Hoàng của tôi, người đã ra đi không trở lại, mãi mãi nằm lại chốn xa xôi..
Ngồi một mình trong quán vắng, bên cốc ca fe, đêm buồn, bỗng nhiên tôi nhớ những câu thơ của Đoàn Thị Điểm, trong bài thơ Chinh Phụ ngâm:
Thủa trời đất nổi cơn gió bụi
Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên
Xanh kia thăm thẳm tầng trên
Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
… Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt
Xếp bút nghiên theo việc đao cung
Nhưng không phải:
Thành liền mong tiến bệ Rồng
Mà chỉ:
Thước gươm đã quyết chẳng dung giặc trời
Chí làm trai dăm nghìn da ngựa,
Gieo Thái Sơn như tựa hồng mao
Giã nhà theo bức chiến bào…
Và nhớ cảnh chia ly của người chinh phụ:
Ngòi đầu cầu nước trong như ngọc
Đường bên cầu cỏ mọc còn non
Đưa chàng lòng dặc dặc buồn…
Tôi và anh, đêm chia tay, đi quanh hồ Thiền Quang ( hồ còn có tên là hồ Ha Le, hồ Liên Thủy- trong bản đồ Hà Nội 1831). Thiền Quang - ánh sáng nhà Phật. Tên hồ vừa gợi sự mênh mang của tâm thức con người, vọng về cõi thiêng, vừa gợi sự sáng trong, tinh khiết.
Xem tiếp
Lê Kim Yến-Trương Nguyên Việt
 
 TNc: Tôi đã đến Đá Biên hai lần nơi đền thờ gần 300 liệt sỹ trung đoàn 207.  Hầu hết các liệt sỹ là sinh viên các trường ĐH Xây dựng, Thủy lợi...Nhân kỉ niệm 27/7, chúng tôi đưa lại bài viết này.
 
Ngày 22/10/2012, tại ấp Đá Biên, xã Thạnh Hóa, huyện Thạnh Phước, tỉnh Long An, Ngân hàng TMCP Công thương Việt Nam (VietinBank) phối hợp với UBND tỉnh Long An và Ban liên lạc Cựu chiến binh Trung đoàn 207 long trọng tổ chức lễ khánh thành Khu tưởng niệm liệt sỹ Trung đoàn 207, Quân khu 8. Đây là công trình có sự đóng góp công sức và tiền của của các cơ quan đoàn thể tỉnh Long An, chính quyền và nhân dân huyện Thạnh Hóa, bạn bè, đồng đội, thân nhân gia đình liệt sỹ cùng với nguồn tài trợ 5 tỷ đồng từ VietinBank…
…Bắt đầu là một câu chuyện từ một bài báo của nhà văn Vũ Ngọc Tiến viết về một ngôi miếu thờ đơn sơ có cái tên “Bắc Bỏ” với nhan đề Ngôi miếu thờ “Những thành hoàng làng đội mũ cối” ,đăng trên web của nhà thơ Trần Nhương. Nhà báo Dương Đức Quảng (Nguyên Vụ trưởng Vụ Thông tin Báo chí Văn phòng Chính phủ, tác gỉả của tập thơ “Một chút” và các tập sách “Tiếng tụng kinh trong ngôi nhà vị tướng”, “Trầm luân nào có chừa ai”… đã hết sức xúc động khi vào website của nhà thơ Trần Nhương đọc bài báo này.Từng là một nhà báo nhiều năm sống chết trong chiến tranh, ông rất xúc động trước tấm lòng của bà con nhân dân ấp Đá Biên, xã Thạnh Phước, huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An – những người đã lập nên ngôi miếu nhỏ để tưởng nhớ hơn 200 liệt sỹ Trung đoàn 207, Quân khu 8 hy sinh tại đây, như tấm lòng của người dân Nam Bộ với các chiến sỹ quê Hưng yên,Thái Nguyên, Bắc Ninh, Bắc Giang,Thái Bình…từng là sinh viên các trường đại học Thủy Lợi, Bách Khoa,Xây dựng Hà Nội vào Nam chiến đấu.. Qua bài viết này, ông thấu hiểu được nguyện vọng tha thiết của nhân dân ấp Đá Biên, thân nhân các liệt sỹ và tập thể cựu chiến binh Trung đoàn 207 là muốn xây một ngôi miếu Bắc Bỏ thật đàng hoàng để tưởng nhớ các liệt sĩ mà thân xác của họ đã tan rữa vào bãi tràm ngập nước, xương cốt trôi dạt quanh mảnh đất Đá Biên đói nghèo …
 
Ảnh: Ông Tư Tờ người đầu tiên dựng miếu thờ liệt sỹ Đá Biên cùng Trần Nhương tại ấp Đá Biên
Xem tiếp
Lê Duy Phương
 
 KỈ NIỆM NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SĨ
 
Trường ca
.
Tím phía chân trời
mây loáng màu ngũ sắc
gió xanh rờn những chiều tà
hoa ngủ
mẹ ngồi nhìn ra
đợi
.
Tím phía chân trời
mây loáng màu ngũ sắc
Hùng nằm lại Trường sơn
bia là tảng đá không khắc kịp tên
tảng đá hình cái mũ
Hùng ơi
chiếc mũ dính đậy rêu xanh
tao úp mặt vào mày
dính đầy bùn đất
mẹ ơi, Hùng bạn con đã mất
Hùng ơi
từ nhỏ mày đã làm mẹ khóc
vì mày nghịch quá
đá bóng suốt cả chiều
đêm trốn mẹ đến nhà tao
ổ rơm
ngủ sáng ngay chủ nhật
Xem tiếp
 
KỈ NIỆM NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SĨ
 
 

Tìm anh


Không biết nơi anh hy sinh

Chỉ nghe trên đường 19

Đâu dưới chân đèo Mang-Yang.

Đồng đội bao lần đi tìm

Chưa một lần nào tìm thấy

Chẳng biết anh đang nằm đâu.

Chiều nay chúng tôi qua đây

Chân đèo Mang-Yang dừng lại

Xin thắp nén hương tìm anh.

Gió đưa hương bay nhè nhẹ

Đâu là chỗ anh đang nằm?

Khôn thiêng anh về anh nhé!

Chúng tôi lại phải xa anh

Như bao nhiêu lần tìm mãi

Anh ơi, sao vẫn chưa về…

Ghi ở Át-ling-tơn

Trên bức tường đá ở Át-ling-tơn

Tôi đọc tên năm tám ngàn lính Mỹ


Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)