Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Nhà văn, nhà giáo Đỗ Ngọc Thống

 
Tôi chỉ là một lương dân, xin thành thực góp ý với Thủ tướng. Tôi nếu có nói sai chỉ ảnh hưởng đến mình tôi, còn Thủ tướng nếu nói dở sẽ ảnh hưởng tới cả đất nước, buồn cười cho cả đất nước. Báo chí cũng đừng vì nịnh nọt mà giật những tít bài màu mè, thớ lợ; tưởng đề cao hóa ra lại hạ thấp Thủ tướng (Đỗ Ngọc Thống)



Hôm qua 8/12, Thủ tướng làm việc với tỉnh Đắk Lắk (1), tại đây ông phát hiện tỉnh này còn thiếu “quả đấm thép”. Tôi đọc thấy băn khoăn, bạn tôi bảo: Có thể Thủ tướng quen nói kiểu ấy rồi và hình như không ai góp ý với ông về cách phát biểu như thế.

Rồi cậu ấy dẫn ra hàng loạt câu nói tương tự của Thủ tướng khi đến các tỉnh như: “Thanh Hoá là một Việt Nam thu nhỏ”, “Phú Yên là cô gái đẹp đang ngủ quên”, “Khánh Hoà phải là hình mẫu của một chính quyền đối thoại”, “Bắc Ninh phải là thủ phủ sản xuất điện tử sáng tạo của châu Á và thế giới”, “Bình Phước phải là thủ phủ của nông-công nghiệp cao”, “Ninh Bình phải thành một trung tâm du lịch tầm cỡ quốc tế”, “Bình Thuận phải trở thành trung tâm năng lượng sạch”, “Hà Nội phải là trung tâm khởi nghiệp sáng tạo”, “Thành phố Hồ Chí Minh phải là hòn ngọc chiếu sáng Viễn Đông”, “Đà Nẵng phải là thành phố độc đáo, độc nhất vô nhị trên toàn thế giới”, “Sóc Trăng phải là kho chứa bạc của các nhà đầu tư”, “Ninh Thuận là Tây Á thu nhỏ”,…

Xem tiếp

 Nguyễn Thế Quang

 
kỷ niệm 140 năm ngày sinh của cụ Nguyễn Công Trứ ( Cụ sinh ngày 1/1 năm Mậu Tuất nhằm ngày 19/1/1878

Trích Chương 5 phần IV tiểu thuyết Thông reo Ngàn Hống


…Trống điểm canh hai, trong dinh Phủ doãn Phủ Thừa Thiên đèn nến sáng trưng. Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Văn Siêu, Cao Bá Quát, Nguyễn Hàm Ninh ngồi trên một tấm chiếu lớn cạp hồng, quanh một mâm rượu chén đĩa bằng sứ Giang Tô. Trên bàn, dọc chân tường, hàng chục bình rượu lớn, nhỏ đủ các kiểu, các màu men khác nhau nhưng bình nào cũng phủ lụa hồng. Đó là những bình rượu mà bầu bạn và một số quan viên thân thiết đem đến tặng quan Phủ doãn Nguyễn Công Trứ nhân dịp ngài đáo thất tuần. Các thuộc hạ trong Phủ cũng như nhiều người cứ nghĩ một người nổi tiếng hào hoa, tài tử, biết ăn chơi như ngài Phủ doãn thì lễ mừng thọ chắc sẽ lớn lắm. Mê hát ca trù như ngài thì ít ra cũng phải vài đêm tưng bừng.Thế nhưng, gần đến ngày sinh của ngài mồng 1 tháng 11 mà không thấy động tĩnh gì cả. Thự Phủ doãn hỏi thì ngài nói: “Đa thọ đa nhục, việc gì mà mừng!” Thế là mọi người không dám chuẩn bị gì .

Sáng ngày 30 tháng 10, ngài bảo thuộc hạ: chuẩn bị sẵn một ít đậu phộng, ai đến rót rượu uống. Ngài dặn “tuyệt đối không được nhận bất kỳ một lễ vật nào.” Mọi người không hiểu tại sao? Thành thử ngày hôm nay có vài chục người đến mừng, ngài chỉ nhận mấy bình rượu mà thôi. Tối nay, ngài dặn thuộc hạ: không tiếp khách, chỉ dành cho Thị độc học sĩ Nguyễn Văn Siêu, Hàn lâm viện kiểm thảo Cao Bá Quát, Hàn lâm viện trước tác Nguyễn Hàm Ninh. Giờ thì cả bốn người đang hàn huyên với nhau trong phòng khách của Phủ doãn. Nguyễn Công Trứ đầu đội khăn đóng, áo dài gấm Quảng Đông màu gạch nung, ngồi tựa trên chồng gối cao, cặp mặt sáng trên khuôn mặt quắc thước tươi tỉnh nhìn những người bạn thân thiết của mình. Họ vừa nhấm nháp rượu hồng đào xứ Huế, vừa nhâm nhi đôi hạt đậu phộng, vừa sôi nổi chuyện trò. Họ đem những bài thơ mừng thọ, những bài thơ họa của mọi người ra bình phẩm một cách hào hứng. Cao Bá Quát vừa nhìn Nguyễn, vừa nhìn chiếc đàn nguyệt nâu bóng treo trên tường. Hình như nó cũng bẽ bàng vì phải im hơi lặng tiếng trong cuộc vui hiếm có này.

Xem tiếp
 
Tô HoàngKết quả hình ảnh cho Nhà  văn Nga Aleksandr Solzhenitsyn
(Theo báo Nga)
 

Kỷ niệm lần thứ 100 Sinh nhật của Nhà văn Nga

đoạt giải Nobel Aleksandr Solznhenitsyl :



Ngày 11 tháng 12 năm 2018 này, cả nước Nga vấp mặt với ngày sinh nhật của Aleksandr Solzhenitsyn. Không phải tình cờ chúng tôi dùng hai từ “ vấp mặt “: Nước Nga đang đương đầu với tất cả những vấn đề và những biến cố mà nhà văn này đã từng tiên đoán.

Và một trong những vấn đề, những biến cố đó là sự bảo vệ dân tộc. Aleksandr Solzhenitsyn đã khẳng định yêu cầu này như một lý tưởng của nước Nga. Yêu cầu này không mới. Ngay Mikhail Lomonosov và sau đó hầu như tất cả những bộ óc thông thái nhất của nước Nga đã từng nói tới việc bảo vệ dân tộc. Nhưng không một ai trước Aleksandr Solzhenitsyn đặt vấn đề đó ra một cách sâu sắc, triệt để như ông.

Điều này đối với nhà văn không phải là một sự tình cờ. Ông đã trải qua mọi thăng trầm, mọi tấn thảm kịch của Thế kỷ 20.Thái độ của nhà văn với nhân dân, với nỗi đau của họ được xác lập bởi cái gốc gác nông dân của ông. Và đây cũng trở thành điểm xuất phát nhiều ảo tưởng, nhiều sự tỉnh thức của ông. Đó là “ dòng máu”, là cái “ chất Slavơ”; là sự trăn trở, vật vã để xác định vai trò công xã và cộng đồng trong số phận của nước Nga.

Bài học thiết yếu đối với nhà văn tương lai là sự đói nghèo. Gia đình bên nội bên ngoại của ông đã bị khánh kiệt ví cuộc cách mạng năm 1917 và tiếp sau nó là cuộc nội chiến. Cuộc chiến tranh ấy, trong sự hiểu biết của nhà văn là một tấn thảm kịch khủng khiếp và cũng không thể tránh khỏi ập xuống đầu nhân dân. Aleksandr Solznhenitsyl đã kiên trì cảnh báo về sự nguy hiểm của những nôn nóng chính trị, của việc xúi dục tầng lớp xã hội này xung đột với tầng lớp xã hội khác; của những dục vọng muốn làm thay đổi mọi thứ và thay đổi ngay lập tức. Gìn giữ nhà nước và bảo vệ dân tộc đã trở thành chiếc kiềng ba chân trong mọi tín điều của ông. V.Putin khi nhắc lại những lần được gặp gỡ nhà văn đã nói rằng “ ông đã sửng sốt biết bao khi nhận ra Aleksandr Solzhenitsyn là một chính khách có tổ chức và chính kiến “.

 
Xem tiếp
 
 VÀI CON SỐ 12 NĂM TRANNHUONG.COM

* 2 lần trao giải Văn chương trannhuong.com cho:

- Lần thứ Nhất: Tiểu thuyết Bão táp triều Trần của nhà văn Hoàng Quốc Hải và tiểu thuyết Thời của thánh thần của nhà văn Hoàng Minh Tương
- Lần thứ Hai: Tiểu thuyết Con Ngố của nhà văn Nguyễn Hiếu và tiểu thuyết Quỷ vương của nhà văn Ngọc Tiến.

* 2 lần tổ chức cuộc thi câu đối
* 1 lần tổ chức cuộc thi "Mười câu khúc khích"
* Gần 30 triệu lượt truy cập từ khắp các nơi trên thế giới
* Gần 30.000 bài viết được đăng tải và lưu giữ ( bị mất số liệu 2 năm 2006 đến 2008)
 - Bị hắc cơ đánh sập nhiều lần, bị gián đoạn nhiều tháng và lại khôi phục tiếp tục có mặt.
Xem tiếp
TNc: Sáng nay tại hội Nhà văn Việt Nam, Chủ tịch Hội Hữu Thỉnh và Phó Chủ tịch Trần Đăng Khoa cùng một số nhà văn đã tiếp đoàn nhà văn Rumani.Hai bên ghi nhớ sẽ tổ chức các đoàn nhà văn thăm nhau và hợp tác dịch thuật và bản quyền. Các nhà văn Rumani thông tin cho biết ỏ Rumani các nhà xuất bản đều tư nhân, ngay cả Hội Nhà văn cũng là tổ chức tư nhân. Tư nhân mới có thể nói chuyện với chính phủ và đề xuất những vấn đề cho chính phủ.
Nhớ năm 2001 chúng tôi đến Rumani, hội nhà văn bạn có cả một cơ ngơi để làm kinh tế lấy tiền trợ cấp cho nhà văn. Bao giờ mình theo được các bạn nên cứ học hỏi và nghiên cứu. Xem tiếp
 
 
 
Kết quả hình ảnh cho Bush cha
Xem tiếp
 Trương Tuần
 
 
- Cụ ơi, tôi vừa vẽ bức tranh này.
- Ôi cụ sao lại vẽ DÂM Ô thế này.
- Nhìn tranh thế nào mà cụ bảo DÂM Ô ? Cụ có tí thoái hóa biến chất đấy nhé.
- Thì cụ vẽ cái ô đen thì chả là DÂM Ô à?
- Tôi lạy cụ mười lạy, sao lại nghĩ lung tung như thế. Tôi vẽ cái này là CÁI GỐC của mọi suy đồi bây giờ.
- Cụ giải thích xem nào. 
- Cái ô đen này là biểu tượng cho BẢO KÊ. Xã hội ta be bét, tham nhũng phổ cập, cuộc sống không bình an, nhóm lợi ích... vân vân... đều do nạn BẢO KÊ hết. Nếu chống tham nhũng, chạy chức chạy quyền, văn hóa xuống cấp... thì cứ tiêu diệt thằng BẢO KÊ là ổn ngay. 
- Nhưng thằng BẢO KÊ bé lại có thằng BẢO KÊ to thì làm sao ?
- Phải diệt tận gốc.
- Cụ có biết GỐC ở đâu không ?
- Tôi biết nhưng không nói được.
- Ô thế ra cụ cũng chỉ nói giỏi mà chẳng làm được gì...
- Thì VƯỠN... 
Xem tiếp
Nguyễn Thế Quang.
 
TNc: Bài viết của nhà văn Nguyễn Minh Ngọc về Nguyễn Công Trứ tôi đưa lên trang sáng nay. Chiều nay tôi nhận được ý kiến phản hồi của nhà văn Nguyễn Thế Quang từ Nghệ An gửi ra. Trang nhà được phép của tác giả, xin đưa ý kiến này như một việc trao đổi để tìm đến cái đúng. Cám ơn nhà văn Nguyễn Thế Quang đã chân thành góp ý. 
 
 Thân gửi anh Trần Nhương.

Tôi ở Thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An, là bạn đọc thường xuyên Thơ văn Trần nhương,com. Vốn là người rất ngưỡng mộ danh nhân Nguyễn Công Trứ, tôi thích thú đọc bài "Thông reo Ngàn Hống nhớ về Uy Viễn tướng công" của tác giả Nguyễn Minh Ngọc trên trang Web của anh. Thế nhưng tôi giật mình khi thấy tác giả viết :"Thời gian bị đày làm lính của cụ Thượng Trứ cũng không lâu, vì sau đở vùng Thái Bình nổ ra cuộc khởi nghĩa nông dân do Phan Bá Vành chủ xướng. Bấy giờ quan quân không ai địch nổi nên triều đình buộc phải phục chức cho ông, một người vốn có tài thao lược, để ông chỉ huy đánh dẹp.Kết quả, Uy viễn tướng công dùng kế"dĩ độc trị độc" bắt được "vua ba Vành,"dẹp loạn, trả lại sự bình yên cho một vùng đất rộng lớn.."
Chưa bàn đến nội dung có những chỗ chưa đúng, chỉ nói riêng thời điểm trong cuộc đời Nguyễn Công Trứ đã có những chỗ sai lạc.
Nguyễn Công Trứ đánh dẹp khởi nghĩa Ba Vành không phải lúc làm lính thú ở Quảng Ngãi.Sách ĐẠI NAM THỰC LỤC CHÍNH BIÊN của Quốc sử quàn Triều Nguyễn-NXB Giáo dục năm 2004 ghi rõ:
-Đinh Hợi, Minh Mệnh năm thứ 8-1827 ghi rõ:
*Tháng 2:Tướng giặc Nam Định là Phan Bá Vành chia phái đồ đảng ngăn chặn các đường thủy bộ ở huyện Thư Trì. Phạm Văn Lý đem thủy binh đánh tan giặcj ở sông Bồng Điền. Vành đem quân vây Phạm Đình Bảo ở chợ Quán. Lý bèn cùng Nguyễn Công Trứ chia quân ba đường đến cứu.Ngoài đánh vào, trong đánh ra, đảng giặc tan vỡ. Vành chạy đóng ở Trà Lũ (thuộc huyện Giao Thủy).Đảng giặc còn hơn 2.000 người đắp lũy, đào hào làm kế cố giữ đến chết.( Trang 579 tập II, Sách đã dấn ).
Xem tiếp


Nguyễn Minh NgọcKết quả hình ảnh cho Nguyễn Công Trứ

Nói đến xứ Nghệ, không thể không nhắc đến hai bậc chân tài lừng danh ở đất Nghi Xuân, dưới chân dãy Ngàn Hống (Hồng Lĩnh) uy nghi kéo dài ngó ra hữu ngạn dòng Lam biêng biếc xanh, đó là Nguyễn Du và Nguyễn Công Trứ.Hai người hơn kém nhau 13 tuổi. Hai ngôi làng Tiên Điền và Uy Viễn chỉ cách nhau chừng một khúc “dao quăng” thôi. Một người là đại thi hào Việt Nam, danh nhân văn hóa thế giới; một người vừa là thi nhân độc đáo và là tướng quân giỏi đánh đông dẹp bắc, vừa lại có tài kinh bang tế thế, được dân chúng đời đời thờ phụng.

Tài hoa, văn võ song toàn

Nguyễn Công Trứ tự Tồn Chất, hiệuNgô Trai, biệt hiệu Hy Văn, quê ở làng Uy Viễn (nay là xã Xuân Giang) huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh. Sinh trưởng trong một gia đình đại quan, thân phụ là Đức ngạn hầuNguyễn Công Tấn(đời Lê) và thân mẫu là Nguyễn Thị Phan, ái nữ của quan Quản nội thị tược Cảnh Nhạc Bá ở Thường Tín, Hà Tây (nay thuộc Hà Nội). Ông chào đời ngày 19-12-1778, tại tại Quỳnh Phụ, Thái Bình. Từ nhỏ Nguyễn Công Trứ đã nổi tiếng học giỏi, có tài thơ văn, tính cách phóng khoáng. Lên 11 tuổi, ông theo cha mẹ vềsống ở Hà Tĩnh. Là người thông tuệ, năm Gia Long thứ 2 (1803), khi nhà vua xa giá ra Bắc, lấy tư cách là người dân, ông dâng tập “Thái Bình thập sách” (chính trị). Nhưng nghiệp “lều chõng” của Nguyễn Công Trứ lận đận, ngoài 40tuổi, ông mới đậu Giải nguyên, nhận chức Hành tẩu Quốc tử giám. Từ đây, ông được bổ dụng giữ nhiều chức quan như Tri huyện, Lang trung, Tư nghiệp Quốc tử giám, Thị lang, Tổng đốc... Ông để lại gia tài gồm 150 bài thơ, văn đặc sắc (phần lớn bằng chữ Nôm) nhất là thể ca trù (hát nói).

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)