Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 
- Cụ ơi đọc tin trên Tiền Phong thấy nói Hà Nội mình làm thất thoát 6000 tỷ nghe nổi da gà cụ ạ
- Số tiền ấy mà xây bệnh viện, giúp người nghèo thì hay quá cụ nhỉ.
- Tôi cho là Nhà nước thì thất thoát nhưng các quan lại bội thu.
- Cụ nói chí phải. Nhưng cái này mới tài.
- Cái gì tài hả cụ ?
- Cái tài nhất của Hà Nội dù có thất thoát mà bao nhiêu năm không có ai tham nhũng...! Sáng trong như pha lê nhá.
- Ôi, tài đến thế là cùng cụ nhảy !
- Thì VƯỠN... 
Xem tiếp
 
 
 
TNc: sáng nay 17-11, BCH Hội Nhà văn Việt Nam và đông đảo các nhà văn đã có buổi gặp gỡ với đoàn nhà văn Trung Quốc do Phó chủ tịch Hội, nhà phê bình văn học Lý Chính Thạch dẫn đầu.
Sau chuyến đi của Tập Cận Bình và nhiều quan chức, đoàn nhà văn TQ sang thăm, việc khai trương Trung tâm văn hoá TQ tại Hà Nội chứng tỏ phía TQ đang ùa đến với sức mạnh mềm. Chơi với TQ nhưng luôn phải giữ mình. Văn học TQ được dịch ra tiếng Việt khá nhiều nhưng phía TQ dịch văn học Việt Nam rất ít. Cần khắc phục nhập siêu về văn học... 
Xem tiếp
Vũ Văn Thành
 

“Hãy để nhân dân bình luận xem một ông già 82 tuổi có thể tự gãy chân được hay không”.

Đó là phát biểu của đại biểu Dương Trung Quốc trong cuộc tranh luận với lãnh đạo Công an Hà Nội về vụ việc ở xã Đồng Tâm, trên diễn đàn Quốc hội. Nội dung, là ông Lê Đình Kình gãy chân vì cán bộ công an đánh hay “do giằng co” trong quá trình bắt giữ.

Kỳ họp Quốc hội đang diễn ra đã chứng kiến nhiều cuộc tranh luận nóng như vậy. Và chúng tuân theo một nguyên tắc về thời gian mà không phải cử tri nào cũng để ý. Mỗi đại biểu đứng lên nêu ý kiến cần gói gọn trong bảy phút, nếu tranh luận với người khác thì ba phút.

Ba phút có thể chỉ là 180 lần tích tắc của đồng hồ. Nhưng cũng có thể là khoảng thời gian đủ dài để một nghị sĩ “thắp lửa” nghị trường, truyền tải thông điệp của mình tới công chúng.

Đại biểu Nguyễn Hữu Cầu - giám đốc Công an Nghệ An thì gây chú ý bằng một câu hỏi khác: cấp trung gian là cấp nào? Theo ông Cầu, tình trạng "bộ máy bên trong các bộ ngành nhiều tầng nấc trung gian” được đề cập nhiều lần. Nhưng cấp trung gian là cấp nào thì không nêu rõ.

“Tôi cố gắng tìm hiểu xem Tổng cục có phải cấp trung gian không?”. Ông Cầu thống kê rằng, hiện 17/22 bộ ngành có hơn 40 tổng cục và các bộ ngành không có tổng cục vẫn hoạt động bình thường. Vị đại biểu thẳng thắn tuyên bố đã đến lúc Quốc hội cần chỉ rõ “cấp trung gian” cần xem xét ở đây chính là Tổng cục.

Xem tiếp
THÌ VƯỠN !  
http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chong-tham-nhung/giai-thich-ban-choi-dot-nuoi-heo-tau-biet-phu-la-coi-thuong-dan-397054.html#inner-article 
Xem tiếp
 
Kiều Mai SơnKết quả hình ảnh cho Phê bình kiểm dịch luận chiến văn chương
 

Phê bình “kiểm dịch” các nhà nghiên cứu, nhà phê bình vậy nhưng Chu Giang để lộ ra nhiều chỗ ông chẳng bà chuộc trong các bài bút chiến của mình.

“Luận chiến Văn chương” (quyển 4), gồm 30 bài viết, đa số in trong tuần báo Văn nghệ Thành phố Hồ Chí Minh được tác giả tập hợp lại in thành sách. Nội dung các bài viết trong sách, tác giả Chu Giang – Nguyễn Văn Lưu “kiểm dịch” các giáo sư: Phong Lê, Trần Đình Sử (“Kiểm dịch Giáo sư Phong Lê hai triệu câu Kiều” (tr. 21– 29); “Kiểm dịch Giáo sư Trần Đình Sử” với 3 bài (tr. 79 – 114)… Đồng thời, tác giả phê bình các giáo sư, tiến sĩ: Trần Hữu Tá, Chu Văn Sơn, Văn Giá… các nhà văn: Nguyên Ngọc, Nguyễn Huy Thiệp, Phạm Xuân Nguyên,

LƠ TƠ MƠ VỀ LỊCH SỬ

 

Chẳng hiểu sao, gần đây, cứ ai nhắc đến Chu Giang – Nguyễn Văn Lưu là tôi lại gật gù nhớ đến câu thơ của Tố Hữu “mắt sáng quắc tay xanh lòe mã tấu”. Mới đọc Chu Giang thì thấy tác giả có cái miệng biện sĩ, thành thạo đủ cả chuyện Đông Tây kim cổ, kể ra, nếu có chỗ tranh luận thì hẳn miệng biện sĩ này ắt là nên đưa đi tiên phong vào chỗ trận tiền. Nhưng quả thật, những kiến thức mà Chu Giang viết trong “Luận chiến Văn chương” (quyển 4) còn rất lỗ mỗ. Đầu tiên là lơ tơ mơ về kiến thức lịch sử.

Trong bài “Mấy vấn đề Văn học từ Hội nghị Tam Đảo” (2016), khi trao đổi với nhà nghiên cứu Lại Nguyên Ân, trong 2 trang 241 và 242, nhiều lần Chu Giang nhắc đến mốc người Pháp đô hộ Việt Nam suốt trăm năm (1847 – 1945).

Tôi không rõ cái mốc năm 1847 Chu Giang nghe lỏm ở đâu, chứ các bộ chính sử của chúng ta đều viết, người Pháp chính thức nổ súng xâm lược Việt Nam ngày 31/8/1858 ở bán đảo Sơn Trà (Đà Nẵng). Trong “Lịch sử Việt Nam” (tập 3) do GS Đinh Xuân Lâm (chủ biên), Nguyễn Văn Khánh, Phạm Hồng Tung, Phạm Xanh, NXB Đại học Quốc gia Hà Nội (2016) và mới đây nhất, bộ “Lịch sử Việt Nam” (15 tập), do PGS.TS Trần Đức Cường – Chủ tịch Hội KHLS Việt Nam làm Tổng chủ biên, NXB Khoa học Xã hội (2017) cũng đều ghi nhận thời điểm Pháp xâm lược Việt Nam là năm 1858.

Chính từ mốc Pháp nổ súng đánh Đà Nẵng năm 1858 nên Chủ tịch Hồ Chí Minh viết trong “Tuyên ngôn Độc lập”: “Dân ta đã đánh đổ các xiềng xích thực dân gần 100 năm nay để gây dựng nên nước Việt Nam độc lập”.

Đấy là sai sót lịch sử thứ nhất của Chu Giang.

 
 
 
Xem tiếp



Vũ Kim Hạnh

11 giờ đêm qua, 13/11/2017, tôi còn nhận được thêm tin nhắn nữa, yêu cầu tôi viết tiếp câu chuyện các Start up Singapore tìm cách ngăn chận mạng Alibaba để bảo vệ các nhà bán lẻ nội địa. Tôi chợt nhớ là tôi còn chưa kể về câu kết mà anh bạn Singapore hôm đó đã nói: “Việt Nam các bạn đang bị xâm chiến lãnh thổ, sao không thấy ai và chính sách nào bảo vệ?".

Ý anh nói về quyền làm chủ không gian mạng. Để xác tín điều mình nói, anh còn chứng minh. Anh bảo tôi thử chọn mua một món hàng. Tôi chọn mua gach ceramic xây nhà. Và anh bắt đầu thao tác. Đây, tôi gõ tìm mua trên các trang mạng Việt Nam nhé. Kết quả, hầu hết là các địa chỉ công ty nước ngoài, và nhiều nhất là tên nhà cung ứng Alibaba. Rồi anh gõ tiếp yêu cầu này trên mạng có đuôi .sg của Singapore. Kết quả, chỉ thấy toàn là tên nhà sản xuất và cung ứng của Singapore. Anh kết luận. Các doanh nghiệp start up chúng tôi đã nỗ lực thành công, bịt được thị trường số, không cho Alibaba xâm chiếm, giành thị phần các doanh nghiệp nhỏ.

Ví dụ của anh bạn Singapore là rất thật vì tên món hàng tôi lựa là ngẫu nhiên. Nhưng, dù cảm phục “chủ nghĩa ái quốc” qua lời anh, sau đó, tôi vẫn cứ tìm cách đưa nó về với không gian thực của thị trường Singapore. Ở đó, có đến 65% giao dịch mua bán của dân là qua mạng. Tôi biết, với các bạn sành sõi tin học thì sử dụng thuật toán để ngăn chận và ưu tiên cho hiển thị những cái tên nào, để khi tra cứu là xuất hiện các cái tên, địa chỉ như ý, là điều không khó làm.


Xem tiếp


Hoàng Quốc HảiKết quả hình ảnh cho Hoàng Quốc Hải

(Tham luận viết cho Hội thảo về trí thức Khoa học - Văn nghệ sĩ Thủ đô với công cuộc đổi mới

đất nước, nhân kỷ niệm ngày sinh lần 110 Chủ tịch Hồ Chí Minh do Hội VHNT và Liên hiệp

các Hội khoa học kỹ thuật Hà Nội tổ chức vào ngày 16/5/2000).

 

Trong Di chúc cụ Hồ Chí Minh viết có ý: “Đánh thắng giặc Mỹ, ta xây dựng lại gấp mười ngày nay…”.

Việc xây dựng lại không có nghĩa là xây mấy ngôi nhà, mấy dẫy phố lớn trên các đống đổ nát do bom Mỹ phá hoại. Mà phải xây dựng cả một cơ đồ đất nước trở nên đàng hoàng hơn, giàu mạnh hơn với trí tuệ khoa học tiên tiến.

Vậy vai trò người trí thức, nhất là trí thức thủ đô phải làm gì trong lúc này. Ngay đầu thế kỷ 20 này, ước mơ chung của đa số nhân loại còn là được ăn no, mặc ấm. Ở nước ta nhà văn Vũ Trọng Phụng (1912-1938) cũng có câu nói đau xót để đời: “Ôi cuộc đời, ước sao có được cơm mà ăn no nhỉ?”.

Trừ những nước có chiến tranh, những vùng có thiên tai dữ dội, tàn phá liên tiếp, thì hiện nay nhân loại không còn mơ ước nhỏ hẹp ấy nữa. Ngay nước ta, năm 1945 có hơn 2 triệu người chết vì đói. Và thập niên từ 60 đến 80 của thế kỷ này (Thế kỷ 20), ta vẫn còn mơ ước “phá xiềng 3 sào”, mơ ước 500kg lương thực bình quân đầu người, để có thể nuôi sống bản thân, và dự trữ quốc gia, thì ngày nay lại lo xuất khẩu được số lương thực dư thừa, mỗi năm từ 4 đến 5 triệu tấn. Thành tựu đó là bước đầu dựa vào các tiến bộ khoa học, từ giống lúa đến phân bón và đổi mới phương pháp canh tác, mặc dù diện tích đất trồng lúa ngày một thu hẹp, chứ không phải nhờ vào thành tựu “phá xiềng ba sào”.

“Phá xiềng ba sào”, có nghĩa là phải ăn vào đất rừng, phải phá rừng, một chủ trương phi khoa học và phá hoại môi trường sinh thái. Thật ra, đây là biện pháp tự cứu của những người nghèo và dốt.

Xem tiếp

Phan Văn Thắng


Lâu nay dư luận xã hội kêu ca nhiều về tình trạng quá nhiều các lễ hội và những bất cập, thậm chí là tiêu cực từ đó. Các cơ quan chính quyền đồng tình với sự phản ứng chính đáng này của cộng đồng. Còn bây giờ, dư luận xã hội cũng đang bày tỏ sự phiền lòng vì sự phiền phức, tốn kém đến từ các hội hè triền miên. Tự phát, tự nguyện thì có hội lớp, hội trường, hội đồng hương, hội này, hội nọ… Quan phương thì có ngày truyền thống, ngày kỷ niệm của các tổ chức đoàn thể, các ngành, các địa phương. Hiện nay, hầu hết các ban, ngành, đoàn thể đều có ngày truyền thống/kỷ niệm; Thậm chí có đoàn thể còn có tới hai ngày kỷ niệm trong một năm. Giới nữ đã có ngày 8.3 lại có thêm ngày 20.10. Nhiều địa phương thôn, bản, xã, huyện, tỉnh cũng có ngày truyền thống. Ngày tách nhập địa giới cũng được nhiều tỉnh tổ chức rất to. Hàng năm, quy mô có thể khác nhau, nội bộ hay toàn xã hội, các ngành, và hầu hết các đoàn thể đều có tổ chức kỷ niệm. Ngày đó, ít nhất, ngành đó, đoàn thể đó đều công khai hoặc ngấm ngầm nghỉ việc để kỷ niệm, thậm chí còn tổ chức giải thể thao, hội diễn văn nghệ chào mừng kéo dài mấy ngày liền. Tất cả các hoạt động đó đều phải chi ra khá nhiều tiền. Không chỉ là lễ kỷ niệm thật “hoành tráng” mà còn ăn uống, hát hò. Và tiền đó, phần lớn là “tiết kiệm” và “hợp lý hóa” từ ngân sách nhà nước, và một phần từ quỹ phúc lợi của người lao động. Nhưng đáng nói nhất là các hoạt động này gây tốn kém rất nhiều thời gian của không chỉ cơ quan, đoàn thể đó mà còn của cả xã hội. Nếu một ngành/sở/ban có nhiều giao dịch với người dân thì những ngày kỷ niệm đó phần lớn các hoạt động đều ít nhiều bị ngưng trệ. Người dân bị tước mất thời gian một cách vô lý. Các hoạt động khác tiếp theo các giao dịch đó cũng bị ảnh hưởng. Rất có thể đó là một trong nhiều nguyên nhân gây nên ức chế và bức xúc cho nhiều người.
Xem tiếp
 
.... “Những vị chủ nhà Việt Nam của chúng ta cũng từng trải qua cảm xúc đó không chỉ trong 200 năm mà là gần 2.000 năm. Vào độ năm 40 sau Công nguyên, lúc Hai Bà Trưng đánh thức tinh thần của người dân đất nước này. Đó là khi nhân dân Việt Nam đứng lên vì nền độc lập và tự hào của các bạn”, Tổng thống Mỹ nhấn mạnh. 
 
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)