Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
Trần Nhương
Trích trong Khúc khích với văn nhân . NXB Hội Nhà văn 2016
 
11- ĐOÀN THỊ LAM LUYẾN

Lam Luyến suốt đời lưu luyến ai
Chồng em chồng chị những bi hài
Bỏ Lỡ một thì con gái ấy
Dại yêu, Châm khói (1) cứ yêu hoài
Bã trầu têm lại sao thương vậy ? (2)
Người ấy thơ này có mấy ai !

(1) Những chữ in đậm nghiêng là tên tác phẩm của Đoàn Thị Lam Luyến
(2) Chị có câu thơ “Thản nhiên em nhận bã trầu về têm”
Xem tiếp

 

Diêm Liên KhoaKết quả hình ảnh cho Nỗi Buồn chiến tranh
 

Cứ như năm ngoái hoa nở, năm nay chúng ta mới ngửi thấy hương thơm. Tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh của nhà văn Việt Nam Bảo Ninh xuất bản từ năm 1990, mãi đến hôm nay sau 25 năm, mới được dịch và giới thiệu ở Trung Quốc, quả thực không khỏi có chút cảm giác: bất luận cây lê nhà hàng xóm có kết trái to đến mấy cũng chỉ là một trái táo nhỏ tầm thường, còn với văn học Âu Mỹ, cho dù chỉ là một quả nho, cũng có thể nhanh chóng tỏa mùi đào mùi lê ở Trung Quốc thật không chỉ khiến người ta cảm thấy buồn cười mà còn thấy hợp lý. Sự đến muộn của nó, đối với Bảo Ninh, đối với Nỗi buồn chiến tranh đều không làm ảnh hưởng đến thành tựu và vị trí vốn có của tác gia và tác phẩm; mà bị ảnh hưởng là văn học Trung Quốc, nhất là sáng tác và sáng tác của văn học quân đội Trung Quốc. Tôi với tư cách là một tiểu thuyết gia đã có đến 26 năm trong quân đội, đọc xong tiểu thuyết này, cảm giác mãnh liệt nhất, đó chính là giả sử ngay từ cuối những năm 80 hoặc muộn hơn một chút vào đầu những năm 90, chúng ta có thể dịch Nỗi buồn chiến tranh sang tiếng Trung giống như Vòng hoa dưới núi của nhà văn Trung Quốc Lý Tồn Bảo vừa xuất bản hồi đầu những năm 80 đã gần như đồng thời được dịch sang tiếng Việt, thì nhận thức của chúng ta đối với văn học Việt Nam sẽ không đến nỗi phong bế và hạn hẹp như hôm nay; văn học quân đội Trung Quốc cực kỳ cũ kỹ và trì trệ hôm nay cũng nhất định sẽ không bảo thủ, bó chân và tụt hậu như vậy. Thậm chí có thể nói, nếu như có thể kịp thời dịch và giới thiệu Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh, văn học quân đội Trung Quốc ngày ấy và bây giờ đều rất có thể đã mang một cảnh sắc và sinh khí khác.

Nghiền ngẫm Nỗi buồn chiến tranh với tư cách là một tiểu thuyết chiến tranh phương Đông trong bối cảnh văn học thế giới và so sánh nó với dòng văn học chiến tranh mà chúng ta có thể đọc được của Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, rõ ràng Nỗi buồn chiến tranh đánh dấu tầm cao của một thứ văn học mới. Một tác phẩm cực hiếm của một nhà văn châu Á phương Đông, hiếm có trong những miêu tả, nhận thức, phê phán thẩm mĩ đối với chiến tranh, hiếm có trong những lý giải và tình yêu đối với con người, những suy tư về nhân tính, hiếm có cả trong biểu đạt nghệ thuật – một phương diện cá tính nhất, quan trọng nhất đối với một nhà văn.


Xem tiếp

Tô HoàngKết quả hình ảnh cho Phim em chưa 18



Phim “ Em chưa 18 tuổi ” - lạ, trước hết vì cái tít phim. Sau nữa, nghe tin mới ba ngày đầu ra rạp phim đã đạt kỷ lục doanh thu 13 tỷ. Hứa hẹn sẽ đạt nhiều tỷ nữa, có lẽ chỉ xếp sau “ Em là Bà nội của anh “.

Phim “ Có ngôi nhà nằm nghe nắng mưa” – lạ, vì cái tên nghe sao mơ mộng, lãng đãng quá. Hóa ra cũng được gợi ý bởi một câu hát của nhạc sỹ họ Trịnh “ Có con đường nằm nghe nắng mưa”. Vẫn lạ, vì nghe nói phim kể về thân phận những người nghèo sống tại một khu cư xá xây cất đã khá lâu, nay chỉ đợi ngày đổ sập mà chưa hề được đền bù để giải tỏa. Giữa thời buổi điện ảnh Sài gòn đang lăn trượt trên hai thanh rày của công thức quen thuộc Tình-Sex-Đâm chém-Hài, thì có một phim kể về bà con cô bác lao động, về một ngôi nhà ấm mốc, phong rêu ở thành phố quả là lạ và…..dũng cảm nữa!

Xem tiếp

Lại Nguyên Ân
 
 TIẾNG NÓI NHÀ VĂN
 
 Theo điều 13 Hiến pháp nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam:
Quốc ca nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhạc và lời của bài Tiến quân ca.

Đối với những sự cố cấm, rồi lập danh sách được phép lưu hành đối với các bài hát Việt của giới quan chức quản lý biểu diễn nghệ thuật Bộ VH-TT-DL, tôi nhận thấy ở sự phản ứng của giới những người mình quen biết có một cái lệch thấy rõ: Chúng ta bộc lộ tình nhiều hơn hẳn lý. Tôi để ý cả những phát biểu của Nguyen Pham Xuan, Trần Đăng Khoa, v.v., đều thấy sự phẫn nộ khi các quan chức kia (chót) cấm bài hát gì đó có màu hoa đỏ, hoặc dám đưa Tiến quân ca vào danh mục mấy trăm bài "được phép hát"! v.v. chứ không thấy hoặc nói rất nhẹ đến cái tội rất nặng của họ là vi phạm Hiến pháp và pháp luật về quyền sáng tác, phát minh, quyền công bố các tác phẩm, các sáng tác, phát minh của mọi công dân, quyền tiếp cận các sáng tác, phát minh của mọi công dân.
Ở việc các quan chức tỉnh nọ dám cấm bài hát của Thuận Yến, hay quan chức cục dám đưa quốc ca vào danh mục "được phép sử dụng", ta nên thấy họ đã quá hớ do quá hợm hĩnh về vị trí quản lý của mình nên đã kiêu mạn vô lối đến nực cười. Hành động đưa tên bài quốc ca hiện hành vào danh sách "được phép sử dụng" thật ra là hành vi gây cười, tạo hài kịch; ngay trong dư luận chính thống nó đã gây hiệu ứng phẫn nộ đấy rồi cười phá ra ngay đấy.
Xem tiếp

Trí Lâm


Tại phiên thảo luận tổ về dự kiến chương trình xây dựng luật, pháp lệnh và hoạt động giám sát của Quốc hội năm 2018 vừa diễn ra, nhiều ĐBQH đã nhắc đến “món nợ” của Quốc hội từ nhiều năm qua là Luật về Hội và Luật Biểu tình.

Quyền của dân nhưng không có hành lang pháp lý

ĐBQH Bùi Văn Xuyền (Thái Bình) cho rằng Chính phủ chưa thực sự quan tâm đến một số dự án luật như Luật về Hội, Luật Biểu tình dù những luật này rất cần thiết.

“Biểu tình là quyền của dân, nhưng không có hành lang pháp lý điều chỉnh cho bài bản, thì không ai biết thực hiện thế nào là đúng, thế nào là sai. Đây là vấn đề đã được hiến định, Quốc hội đã giao rồi, Chính phủ nên đưa ra”, ông Xuyền nói.

Đồng tình với ý kiến này, ĐBQH Dương Trung Quốc (Đồng Nai) bày tỏ, hiện tượng biểu tình thì ngày càng nhiều mà không có luật điều chỉnh làm cho dân không biết đúng hay sai, trong khi vấn đề này Thủ tướng cũng đã nói từ Quốc hội khóa 13.

Dẫn chứng vụ việc ở xã Đồng Tâm (Mỹ Đức, Hà Nội), ông Quốc cho biết người dân trách vì sao ĐBQH, người đại diện cho dân lại xuống với dân chậm để cho dân cô độc, còn bị quy là chống đối?





ĐBQH Dương Trung Quốc cho rằng cần nhanh chóng xây dựng và ban hành Luật Biểu tình
Xem tiếp
 
Cục trưởng như Nguyễn Đăng Chương
Là cán bộ giỏi phi thường của ta !
 
Xem tiếp
 
Nguyễn Vĩnh
 
Tạm gọi đây là những mẩu truyện, những chi tiết lọc ra được từ lời kể của người dân đảo, hoặc là những thông tin lẩn khuất đâu đó trong báo chí-truyền thông lâu nay. Ngoài ra xen chút ít nhận xét, đánh giá riêng của người viết bài này.
… Đúng vào hôm sắp rời hòn đảo xinh đẹp, mấy anh em chúng tôi báo cho Trưởng đoàn sẽ không đi một bữa tắm biển nữa mà rủ nhau thuê xe máy đi “phượt” trên hòn đảo.
Với sự hướng dẫn của dân địa phương, tốp người cùng mấy chiếc xe máy lao nhanh xuyên qua đảo trên các tuyến đường mới, chúng đều đã được đổ bê-tông nên đi lại khá dễ dàng. Rồi chúng tôi vòng quanh đảo, cốt sao nhìn được, thấy thêm được một lượt diện mạo các nơi chốn mà cả đoàn cán bộ hưu trí Bộ Ngoại giao chúng tôi 2 ngày thăm vừa qua vì lý do sao đó mà chưa tới được…
Tôi ngồi sau tay lái một guide tour nghiệp dư, một cậu thanh niên người địa phương. 22 tuổi. Cậu đã cưới vợ và có một đứa con chưa được 2 tuổi. Đây đúng là một công dân đích thực và rất trẻ trung của hòn đảo Cô Tô này.
Ít tuổi đời nên tôi nghĩ rằng cậu ta cũng có thể ít biết chuyện xưa. Nhưng may mắn sao là cậu ta lại rất mau mồm mau miệng, vẫn biết vận dụng trí nhớ kể khá kỹ lưỡng cái đận gia đình nội ngoại nhà cậu ra đảo mấy chục năm xưa. Những chuyện sắp nói tới đây là do ông bà, cha mẹ cậu ta thường kể mỗi khi gia đình cậu có dịp đoàn tụ.
Xem tiếp

Nhà văn Nguyễn HiếuKết quả hình ảnh cho pHIM nGƯỜI PHÁN XỬ
 
Nhân xem phim”Người phán xử “ trên VTV
 
Phim truyền hình dài tập “Người phán xử “ tính đến thời điểm trung tuần tháng 5 /2017 mới chiếu được 15 tập nhưng nó đã tạo ra một sức hút đáng kể đối với đông đảo người xem truyền hình ở các lứa tuổi khác nhau. Đối với một phim truyền hình thì đó là một hiện tượng đáng mừng. Một kịch bản hay với một dàn diễn viên nhất là ở các nhân vật chính trong phim đã được trao vào các diễn viên có tay nghề cao có nghệ thuật “nhập vai diễn như thật” như NSND Hoàng Dũng, NSUT Trung Anh, NSUT Quốc Trọng, NSUT Hương Dung, NSUT Thanh Quý, diễn viên Việt Anh trở lại vai sở trường – con đại gia có quyền lực được chiều chuộng, chăm bẵm....Có lẽ lâu lắm mới thấy người xem truyền hình mong ngóng tối định kì ( thứ tư, thứ năm)trong giờ phim vàng để được theo dõi “người phán xử “. Với tốc độ phim hành động, nhanh lôi cuốn, với những tình tiết sôi động cùng lời thoại được thể hiện vai nào ra vai ấy, lột tả tính cách của nhân vật, cộng với những mảng miếng cắt, cúp tài ba của đạo diễn...và bao trùm lên lên toàn bộ bộ phim là cuộc sống đầy những biến cố rợn người kích thích sự tò mò người xem bởi sự trừng phạt, hành động của thế giới ngầm đã tạo nên sức hấp dẫn ghê gớm. Song khác hẳn hiệu ứng đáng mừng khi người xem truyền hình bị hút bởi các phim “bí thư tỉnh ủy”,”chủ tịch tỉnh”...Và ngay cả mảng phim hình sự đã chiếu trước đây như “bí mật tam giác vàng”, “những đứa con biệt động sài Gòn “,” sát thủ online”...Cũng có một sự hấp dẫn tương tự song ở cấp độ thấp hơn so với “người phán xử”, chỉ có điều hiệu ứng của “người phán xử “ theo cá nhân tôi lại tạo ra những mối lo lớn.
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)