Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 Nguyễn Quang Dy
 

“Cách mạng không phải là một bữa tiệc– Revolution is not a dinner party”(Mao Zedong).

Sau một tuần hai bên cầm cự đối phó lẫn nhau (standoff), chủ tịch Hà Nội đã xuống Đồng Tâm gặp dân đối thoại (chiều 22/4/2017) để tháo gỡ vụ khủng hoảng con tin đã làm dư luận cả nước nín thở theo dõi. Bi kịch Đồng Tâm do tranh chấp đất đai đã kết thúc có hậu (happy ending) như “quả bom nổ chậm” được tháo ngòi nổ, làm hai bên thở phào nhẹ nhõm. Phương án hòa giải ôn hòa đã thắng xu hướng 

bạo lực cực đoan, trong bối cảnh chính trị nhạy cảm hiện nay. Đồng Tâm đã trở thành biểu tượng người nông dân bị dồn đến bước đường cùng, buộc phải đấu tranh sinh tồn, và đi vào lịch sử như một “Ô Khảm” của Việt Nam. Đã đến lúc người Việt hãy vắt tay lên trán để rút ra bài học nhãn tiền: đổi mới hay là chết?

Đối thoại ôn hòa để xử lý khủng hoảng

Trong bất kỳ cuộc khủng hoảng nào, hai bên cần những cái đầu khôn ngoan và ôn hòa được tín nhiệm và ủy quyền đứng ra cầm chịch dẫn dắt cuộc chơi. Cụ Lê Đình Kinh (lãnh đạo tinh thần của dân Đồng Tâm) và ông Nguyễn Đức Chung (chủ tịch Hà Nội) đã nổi lên như hai ngôi sao trên màn hình radar, đại diện cho đối thoại ôn hòa, có vai trò chính góp phần thành công bước đầu. Chúng ta hãy cám ơn họ như các “anh hùng hòa giải”.

Xem tiếp

 

Mai An Nguyễn Anh Tuấn


Truyện ngắn

Hai giờ chiều, để thực thi một nhiệm vụ tối đặc biệt, Cư bỏ xe con công vụ, một mình nhảy xe ôm đi một chặng đường dài, rồi xuống đò tới một trong những bản cuối cùng còn vướng mắc giải tỏa: bản Púng Lầm.

Trên con thuyền đuôi én sứt sẹo vượt sóng, Cư nhìn về phía thượng nguồn. Hàng chục cây số dọc bờ sông, cách đây không lâu từng là những khu dân cư trù phú, giờ đã tiêu điều hoang vắng dành cho lòng hồ thủy điện. Từ ngoài bến vào bản, lối đi trồi sụt, cỏ rậm rì. Vài ba con khỉ rừng thập thò trong các mảnh vườn lút cỏ. Những cối giã gạo bằng nước và bằng chân chỏng trơ đã mốc thếch. Vài túp lều dựng tạm bằng nilông, tôn lợp, tre nứa... Có người quay về chỉ để thu hoạch nốt vườn tược nương rẫy, có người khăn gói quay lại hẳn bản cũ. Và cũng có người quyết không đi đâu cả! Tại đây, theo một nguồn tin, các gia đình cố thủ còn dấu hai khẩu súng kíp, họ tung lên "tai rừng" những tuyên bố đáng sợ! Ba lần cán bộ của Ban đã tới thuyết phục, rồi đều phải quay về, lắc đầu. Một cuộc họp liên tịch căng thẳng. Cưỡng chế! Cư như bị á khẩu. Kinh hoàng. Sao cứ phải gạch vỡ, nhà cháy, máu đổ?!... Nhưng tình hình quá nghiêm trọng, lại trước một tập thể "cây đa cây đề", Cư tạm bó tay. Trước đó, Cư và một số người trẻ trong Ban đã không chỉ làm "Dân vận" mà còn phải làm "Quan vận" nữa! Chính anh là người kiến nghị để đồng bào được di chuyển ngôi sàn đến nơi tái định cư, phù hợp với nguyện vọng, tập quán. Và không chỉ một lần, Cư xin trực tiếp đến ăn ngủ tại những gia đình chây lỳ, khiến vợ anh phải bồn chồn lo lắng cả đêm. Nhưng lần này...

Xem tiếp
 
 Trương Tuần
 
 
- Cụ ơi, anh Gà trống Goloa rách chuyện quá cụ ạ
- Sao mà rách chuyện ?
- Thì chơi 22 vị ứng cử Tổng thống, sao phải khổ thế, ghế ít đít nhiều.
- Ô hay, nhiều người muôn ra gánh việc nước mà.
- Ôi dào,.lại có cậu 39 tuổi cũng tranh cử..
- Quá hay, sức trẻ nó đưa nước Pháp tiến lên.
- Còn lâu mới ưu việt như ta, một phát ăn liền...
- Thì VƯỠN... 
Xem tiếp
 
 
TNc: Chiều 23-4-2017, tại Cà phê thứ Bảy, buổi gặp gỡ ra mắt tác phẩm " TRIẾT GIA TRẦN ĐỨC THẢO, DI CẢO, KHẢO LUẬN, KỈ NIỆM" do bạn trẻ Nguyễn Trung Kiên sưu tầm và biên soạn nhân 24 năm Ông từ trần, cũng là năm 100 năm ngày sinh ông. Rất đông các văn nghệ sỹ trí thức Hà Nội như nhà văn Nguyễn Xuân Khánh, nhà thơ Dương Tường, nhà thơ Vũ Từ Trang, Phạm Xuân Nguyên, Nguyễn Thế Khoa, Nguyễn Thị Hồng, Trần Nhương...và các giáo sư nhiều năm nghiên cứu về Trần Đức Thảo. PGS nhà văn Nguyễn Đình Chú, người học trò của Triết gia Trần Đức Thảo đã kể lại nhiều kỉ niệm và nhận thức sâu sắc từ người thày của mình. Nhà phê bình văn học Đỗ Lai Thúy nói lên quan điểm triết học của Trần Đức Thảo. Nhiều ý kiến trao đổi qua lại làm rõ thêm về Trần Đức Thảo
Bạn trẻ Nguyễn Trung Kiên, người có công biên soạn tác phẩm 1400 trang này đã cùng Giám đốc NXB đại học Huế ủng hộ số tiền nhuận bút cho Nhịp cầu Hoàng Sa. Nhà phê bình VH Phạm Xuân Nguyên đại diện đã nhận tấm lòng quý giá này.
 
 Tôi rất vui khi nhiều bạn trẻ như Trung Kiên, Hương Giang rất say mê nghiên cứu triết học của Trần Đức Thảo
Hiện nay mộ phần của triết gia Trần Đức Thảo hoang lạnh tại nghĩa trang Văn Điển. Cuộc đời ông trầm luân cả khi về với đất. Sao chúng ta không lên tiếng để cùng nhau xây cho ông một ngôi mộ tử tế ???.
Xem tiếp
 
Một bài thơ của Lưu Quang VũKết quả hình ảnh cho lƯU Quang Vũ
ghi được từ Lâm Quang Ngọc
 
Được tin nhà văn, đạo diễn điện ảnh Lâm Quang Ngọc từ trần, tôi chợt nhớ một bài thơ của nhà thơ Lưu Quang Vũ mà nhờ Lâm Quang Ngọc tôi biết được. Sau khi ra mắt tập thơ “Hương cây và bếp lửa” in chung với Bằng Việt, cuối những năm 1960, thơ Lưu Quang Vũ gần như không được in nữa mà chỉ phổ biến qua kênh chép tay hoặc truyền miệng. Những năm đó, Lâm Quang Ngọc và Nguyễn Khắc Phục khá thân với Lưu Quang Vũ nên năm 1971 khi lên tập trung chuẩn bị đi chiến trường khu 5 với chúng tôi, các anh đọc cho chúng tôi nghe nhiều bài thơ rất buồn và rất hay của anh Vũ thời anh thất sủng với truyền thống chính thống. Trong số đó có một bài thơ hết sức độc đáo mà sau này tôi không thấy có trong các tập thơ và di cảo thơ của Lưu Quang Vũ. Bài thơ này tôi đã chép trong sổ tay thơ của tôi đem vào chiến trường. Cuốn sổ tay đó sâu này đã thất lạc, nhưng bài thơ tuyệt bút của Lưu Quang Vũ, bài thơ gần như có một không hai trong thơ Việt Nam ấy thì tôi vẫn nhớ. Đấy là bài thơ “Trò chuyện với bến sông”. Tôi xin ghi lại nhờ trang Trannhuong giới thiệu với bạn đọc để nhó anh Lâm Quang Ngọc và nhớ anh Lưu Quang Vũ
Nguyễn Thế Khoa
 
Trò chuyện với bến sông
Lưu Quang Vũ
 
 
Dòng sông phì nhiêu cuồn cuộn chảy phía xa
Ta lâu lắm mới về nằm trên bãi
Áp xuống đất nồng
Mùi bùn, mùi cứt chim, mùi cỏ dại
Bụi thài lài, cây thòm bóp, khóm dền cơm
Cỏ ấu lêu đêu nụ trắng đung đưa
Ôi cái bến sông của tuổi thơ ta như một xứ xa xôi đầy bí mật
Xem tiếp
 
Nhà văn Nguyễn Khắc Phê
  Kết quả hình ảnh cho Kim kổ kỳ kuặc ký

(Đọc “Kim Kổ Kì Kuặc Ký”, tiểu thuyết của Trần NhươngNXB Hội Nhà văn và Công ty CP sách Bách Việt, 2016)

Cuốn sách báo hiệu cái sự “lạ” từ nhan đề với 5 chữ “K”; và đã ghi rõ là “Ký”, nhưng “chính danh” lại xác định thể loại là “tiểu thuyết”! Sách gồm 21 chương thì 3 chương đầu lại của một tác giả khác - nhà văn Bão Vũ; mỗi chương đều có hai câu thơ “mào đầu” theo kiểu tiểu thuyết chương hồi Trung Hoa (như Tam quốc chí); ví như Chương 1 được dẫn bằng 2 câu: “Mao Tôn Úc bị đòn hàng thịt / Hành phương Nam, Trưởng Thượng ra tay”; hay Chương 13 là “Mao Tôn Úc ngẩn ngơ bị lạc / Tiểu Đàm Linh bất chợt thoát y”…

Quả là lâu rồi, trên văn đàn mới có một cuốn sách lạ và vui như thế! Qua 4 câu thơ “dẫn chuyện”, đã rõ Mao Tôn Úc là một nhân vật chính của tiểu thuyết. Theo tác giả thì ông ta là chít nội của Mao Tôn Cương - người có tài bình luận văn chương từ đời nhà Thanh, vì “không giữ được mồm miệng, chê văn người ta” nên có lần bị đánh liệt giường, phải lánh sang thành Thăng Long, đất Đại Việt… Thế là rành rành “chuyện Kổ”, nhưng ngay trong Chương 1, Mao Tôn Úc đang giả làm hành khất kiếm ăn lại thấy quán “Trần Nhương chấm com”! Chủ quán chính là tác giả cuốn tiểu thuyết này, tháng 12/2016 vừa kỷ niệm tròn 10 năm lập “Con Web” với 25 triệu lượt người truy cập; “lão ta” không cần thay tên đổi họ kiểu “hư cấu”, tự xưng là “Nhương tác nghiệp, vốn là văn nhân có tài thi họa…”, nên cũng rành rành là “chuyện Kim” hôm nay. Chỉ một chi tiết Mao Tôn Úc đói mờ mắt, không biết tiếng Việt, đọc thành quán “Trần Dương chấm cơm”, nghĩ quán này bán món tái dê ăn với cơm, nên mò vào, đã vui rồi!...

Xem tiếp


Đặng Văn SinhKết quả hình ảnh cho nHỮNG HÒN SỎI NHẶT DỌC ĐƯỜNG


Vào một ngày cuối tháng 8 năm 2005, tôi đang ngồi gõ máy bản thảo bài phê bình tập truyện ngắn "Lá bàng xanh ngoài cửa sổ" của nhà văn Tô Đức Chiêu thì chuông điện thoại reo. Đầu dây đằng kia, một giọng trầm, âm lượng đầy nội lực hỏi: "Xin lỗi, ông có phải nhà văn Đặng Văn Sinh không ạ?". Sau khi được xác nhận tôi đúng là chủ nhân số máy vừa gọi, người khách tự giới thiệu: "Tôi là họa sĩ Lê Trí Dũng ở đại học Mỹ thuật công nghiệp, vừa đọc trích đoạn tiểu thuyết "Ký ức làng Cùa" của ông trên tạp chí Nhà văn. Tuy mới đọc một chương mà đã thấy tác phẩm gây ấn tượng mạnh, tôi gọi điện trước hết để chúc mừng, sau nữa là, phiền ông gửi cho mua một cuốn theo đường bưu điện, tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản...".

Nghe xong tôi lặng người đến mấy giây rồi trả lời họa sĩ: "Cảm ơn ông đã đọc của tôi, nhưng thật đáng buồn, bản thảo đã qua 5 nhà xuất bản đều bị từ chối. Có đầu nậu đã dàn trang, vẽ bìa, dự kiến in lần đầu vài nghìn bản, nhưng đến phút cuối cùng vẫn không xin được giấy phép". Lê Trí Dũng ngẫm nghĩ một lúc rồi chợt đưa ra sáng kiến: "Hay là ông "bán" cho tôi bản photocopy để anh em ở đây đọc, chứ dở dang thế này không chịu được".

Biết đây chẳng những là tay ham đọc sách mà còn có "con mắt xanh" nên tôi mách nước: "Toàn bộ bản thảo cuốn sách tôi đã chuyển cho ban biên tập tạp chí, ông có thể liên hệ với nhà thơ Nguyễn Trác hoặc nhà văn Văn Vinh mượn".

Xem tiếp




TIN BUỒN

Gia đình chúng tôi vô cùng kính tiếc báo tin
Cụ thân sinh của Trang Thanh Hiền

Họa sĩ TRANG CÔNG KÍNH



Sinh năm 1939,
Nguyên quán: Làng Ước Lễ, xã Tân Ước,
huyện Thanh Oai, Hà Nội

Nguyên cán bộ Tổng cục Du lịch Việt Nam,
tác giả của logo Vietnam Airlines và Du lịch Việt Nam
(bản cũ)


đã từ trần hồi 7h50 ngày 21.4.2017

(tức ngày 25.3 năm Đinh Dậu), hưởng thọ 79 tuổi.

Lễ viếng tổ chức vào hồi 14h30 thứ 2 ngày 24.4. 2017
tại Nhà tang lễ Thành phố, 125 Phùng Hưng, Hà Nội.

Hóa thân về cõi vĩnh hằng hồi 16h00 cùng ngày

tại Đài hóa thân hoàn vũ, Văn Điển, TP Hà Nội.

Thay mặt gia đình kính báo
Trang Thanh Hiền - Nguyễn Xuân Diện


Trang TNc xin chia buồn cùng tang quyến và vợ chồng Nguyễn Xuân Diện. Cầu mong linh hồn HS Trang Công Kính thanh thản về cõi Phật Xem tiếp
 
 
Trương Tuần
 
- Cụ ơi tôi cứ nghĩ ngợi mãi, nhân dân thời nào thì đúng nhỉ ?
- Nhân dân đúng nhất thời "Thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người", "Xe chưa qua nhà không tiếc"
- Ồ đúng thế thật.
- Thế thời nay bộ phận nào đúng hả cụ ?
- Nhóm lợi ích luôn luôn đúng !
- Vì sao lại thế cụ ?
- Vì họ có tiền có quyền
- Cụ nói khó nghe bỏ mẹ
- Khó nghe nhưng đó là sự thật
- Sự thật ?
- Thì VƯỠN  
 
Đọc bài trên Vietnamnet:

Lợi ích nhóm tha hóa ‘bộ phận không nhỏ’ cán bộ

Nếu không có cơ chế ngăn chặn, lợi ích nhóm (tiêu cực) phát triển sẽ làm suy thoái, tha hóa về đạo đức, lối sống của “một bộ phận không nhỏ” cán bộ, đảng viên (đặc biệt là những người có chức, có quyền).


 
Xem tiếp

 

Tô Hoàng
 

Thời làm sinh viên Khoa Văn, Đại học Sư Phạm Hà Nội ( Niên khóa 1961-1964 ) Lâm Quang Ngọc như một con công giữa đàn gà chúng tôi. Dáng mẫu, da trắng, tròng mắt hơi biếc xanh ( chả thế anh còn có biệt danh khác-Ngọc Tây lai ), ăn vận đỏm dáng, nhiều tài lẻ ( bóng bàn, chơi ghi ta, chơi tá lả, cờ tướng…)và dường như không thèm ghé mắt tới đám bạn gái cùng khoa, cùng trường. Đại học Sư phạm Hà Nội ở gần kề Đoàn Ca múa nhạc T.Ư, Đoàn Văn Công Tổng cục Chính Trị, Đoàn chèo T.Ư, Đoàn Giao hưởng Hợp xướng VN... Nghe phong thanh Ngọc hết bắt bồ với một em bên Giao hưởng, lại chuyển qua em khác ở Trường dạy bale..Số hắn đào hoa, ai dám ghen tỵ với Ngọc đây?

Nhớ tới Ngọc bỗng nhớ tới căn gác nhỏ trên đường Phan Bội Châu; nhớ tới bác Cát-mẹ Ngọc chăm nom, săn sóc cho cậu con trai duy nhất như một chiếc cốc vàng. Thỉnh thoảng đến thăm, bác giữ lại ăn cơm. Cái khay dọn ra, thìà bát đều là thứ quý hiếm; một đĩa thịt nạc kho, một đĩa dưa cải ươm vàng, một bát canh rau ngót nấu với giò sống..Ăn cơm của bác Cát vài lần tôi buột miệng: “ Cháu ăn với bác và Ngọc không bao giờ được no cả” . Bác ngạc nhiên: “ Sao không bảo bác nấu thêm?”. Tôi cười: “ Không phải vì thiếu cơm, bác ơi! Mà vì bát, đĩa, cơm gạo nhà bác cái gì cũng sạch sẽ, tinh tươm quá!”

Kể luôn: Năm Lâm Quang Ngọc vào Chiến trường Khu 5, một lần tôi ghé thăm bác Cát. Bác òa khóc, lấy ra đưa tôi xem 1 tấm ảnh Ngọc gửi ra Hà Nội. “ Bác nhận được tấm ảnh này, có khi Ngọc nó chết rồi, cháu ơi!”. Tôi ngắm tấm ảnh:Ngọc đứng bên đồng đội, khẩu AK gác lên những ụ cát; băng đạn dự bị, bi đông nước lủng lẳng bên sườn..Phía góc tấm ảnh ghi: “ Chuẩn bị tấn công. Khâm Đức ngày…tháng…” Ngắm kỹ hơn, tôi nhận ra một bàn chân bên phải của Ngọc đã rút ra khỏi chiếc giày vải. Tôi cười to, chỉ cho bác Cát biết điều ấy khiến bác Cát cũng bật cười giữa cơn thút thít…

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)