Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 
Kết quả hình ảnh cho Ông Nguyễn Sĩ Dũng 

Một phóng viên đang điều tra và viết bài về những vụ việc “nóng” liên quan đến các quan chức cao cấp của tỉnh Yên Bái, thì có đủ ngây thơ để tống tiền và nhận tiền của một doanh nghiệp ở Yên Bái hay không? Câu trả lời, tất nhiên, là không! Mọi lô gíc đều dẫn chúng ta đến câu trả lời là không, trừ trường hợp thần kinh của phóng viên đó có vấn đề. Tuy nhiên, nếu phóng viên đó có đủ ngây thơ để tự tra tay vào còng như vậy, thì sợ rằng công chúng vẫn sẽ không bao giờ có đủ ngây thơ để tin rằng đó là sự thật.

Chính vì vậy, việc rút hồ sơ vụ án phóng viên Lê Duy Phong tống tiền doanh nghiệp ở Yên Bái về Bộ Công an để tiếp tục điều tra (theo như đề nghị của Tổng biên tập của Báo điện tử Giáo dục Việt Nam) là rất quan trọng.

Trước hết, điều này sẽ tránh cho lãnh đạo tỉnh Yên Bái sự dị nghị của công chúng. Dù sao thì các bài viết của phóng viên này đang phản ánh những vấn đề liên quan trực tiếp đến lãnh đạo của tỉnh Yên Bái. Mà như vậy thì để công an tỉnh Yên Bái điều tra chắc chắn sẽ bị công chúng cho là không khách quan. Đó là chưa nói tới việc làm như vậy là để xảy ra xung đột lợi ích. Điều này vi phạm những chuẩn mực tối thiểu của việc thực thi công vụ.

Hai là, việc điều tra của Bộ Công an chắc chắn sẽ khách quan và công tâm hơn. Rõ ràng lãnh đạo Bộ Công an và các điều tra viên của Bộ Công an chẳng hề có tư thù hoặc khúc mắc gì với phóng viên Duy Phong cả. Mà như vậy, thì kết quả điều tra dù có thế nào vẫn dễ được công chúng chấp nhận hơn.

Xem tiếp


Truyện của Hoàng Thế Sinh


Lời giới thiệu: Thám tử Ba Cò là đặc vụ tài năng và bí hiểm nhất thuộc Văn phòng Thám tử đa quốc gia. Nhằm tăng cường cho kế sách chống tiêu cực và phá án có hiệu quả, Văn phòng Thám tử đa quốc giao cho Ba Cò chiếc kính chiếu yêu. Nhờ tài năng bẩm sinh cùng với sự trợ giúp của chiếc kính chiếu yêu- một phát minh kì diệu của khoa học hình sự, mà thám tử Ba cò đã phát hiện, giúp phá án nhiều vụ bê bối trong lĩnh vự kinh tế - xã hội.

Thám tử Ba Cò mở tủ lấy chiếc kính chiếu yêu đút vào túi áo vét thì có chuông điện thoại di động. Xin tiết lộ, hồi này thám tử Ba Cò tự sắm thêm láp-top và chiếc mobile hãng Nokia để khai thác tài liệu qua mạng và nối đường dây nóng với các phóng viên báo chí, với nhân dân, tạo thuận lợi cho các cuộc điều tra phá án. Ba Cò nâng mobaile lên nghe.

Đầu sóng bên kia:

- A lô! Chào thám tử ba Cò! Tôi là Nhật, phóng viên Báo thể thao Đông Tây đây.

- A, chào ông Nhật! Có chuyện gì vậy?- Ba Cò cười một mình.

- Anh tham gia phỏng vấn nhà vô địch đa năng cùng tôi nhé?

- Nhưng có gì hay ho chứ? Mà tôi chuẩn bị vô Nam để xem lại vụ án Tabidamex… còn rối lắm.!- Ba Cò gỡ kính đen để lên bàn.

- Tất nhiên là hay ho rồi! Tay này trước là nhân viên kế toán của một công ty con, thời gian sau lên kế toán trưởng Tổng công ty, lên Phó tổng giám đốc Tổng công ty Phatringumex, phụ trách mảng kinh doanh bất động sản. Nhiều tiền rồi, hắn bỏ Tổng công ty, theo nghề thể thao dân gian do bộ tộc Emysy bên Tây bán cầu tổ chức. Hắn ẵm hầu hết các giải lớn. Do biển lận từ hồi còn đương chức nên hắn đang là đối tượng điều tra của công an. Anh có thể kiếm được ít tài liệu quan trọng đấy. Đi nhá?- Nhật nài nỉ- Cứ để cái vụ Tabidamex đấy. Tuần sau anh vô cũng chưa muộn mà.

Xem tiếp





Thưa bạn đọc.Ngày hôm nay trang trannhuong.net/com bị ngừng hoạt động do lỗi kĩ thuật nơi máy chủ mà tôi thuê họ. Dữ liệu của 10 ngày từ 15-6 đến 25-6 cũng bị mất. Tôi đang đề nghị công ty khôi phục lại.

Xin cáo lỗi cũng bạn đọc. Xin cảm ơn bầu bạn xa gần điện thoại, nhắn tin chia sẻ, hỏi thăm....
Chủ trang
Nhà thơ Tràn Nhương
Xem tiếp


Lê Thanh Dũng (dịch)

I- CÂY DỪA VÀ SỰ BÌNH ĐẲNG

Hơn hai mươi năm trước, tôi đi lao động ở Vân Nam. Khí hậu ở đây nóng nực, các loài cây trái vùng nhiệt đới không thiếu thứ gì; chỉ dừa là không thấy có. Theo ghi chép của dã sử, chuyện này có căn nguyên của nó. Nghe nói trước Tam quốc, Vân Nam trồng đầy dừa, dân tộc ít người sống yên vui dưới tán lá rừng dừa. Ai cũng biết, mọi bộ phận của cây dừa đều dùng được, cùi dừa ăn thay cơm, nước dừa để uống, dầu dừa làm thức ăn, thân dừa cho gỗ, tơ lá dừa làm sợi dệt quần áo thô. Cây dừa thỏa mãn hầu hết nhu cầu hàng ngày, dân ở đây cũng không cần làm nông, sống rất an nhàn.
Đùng một cái Gia cát Lượng kéo quân đến. Ông ta muốn giáo hóa dân chúng ở đây. Ông ta bắt họ phải sống theo cách sống của chúng ta: Làm những việc ta làm, mặc quần áo như ta mặc, phục tùng chế độ của ta. Việc này lúc đầu không thành công lắm. dân chúng chẳng thấy cách sống của ta hay ho ở chỗ nào. Trước tiên, xuân trồng thu hái, mệt chết người, ít nhất là vất vả hơn hái dừa nhiều lắm; thứ nữa là quần áo người Hán không hợp vùng đất này. Lấy ngay ông Gia Cát làm thí dụ, quần là áo lụa tốt thật đấy, nhưng mặc vào chỉ để ủ mồ hôi và ủ chấy rận; cái mũ quan chẳng che được nắng cũng chẳng che được mưa, chỉ khiến ong khoái chui vào làm tổ. Ở vùng này nóng nực, kiếm vài cái lá dừa che cái chỗ cần che là xong. Còn về chế độ của người Hán thì quá ư rắc rối. Ông Gia Cát múa môi uốn lưỡi trẹo cả quai hàm, tất nhiên lôi cả Khổng Mạnh ra để viện dẫn nhưng chẳng ma nào nghe. Ông không nghĩ rằng lí lẽ mình sai mà đổ hết tội vạ cho cây dừa: Thế là ông ra lệnh trong một đêm chặt bằng sạch dừa Vân Nam, để cho cái lũ dân man di này nghe thủng được đạo lí của thánh hiền. Không còn dừa nữa, lời ông ta nói có người nghe.
Xem tiếp


TUYÊN BỐ TỪ CHỨC VÀ RA HỘI

Hà Nội ngày 13 tháng 6 năm 2017

Kính gửi:

-Thành uỷ Thành phố Hà Nội
-Thường trực Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật Hà Nội
-Ban chấp hành Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật Hà Nội.
-Ban chấp hành Hội Nhà Văn Hà Nội
-Toàn thể hội viên Hội Nhà Văn Hà Nội


Tôi là Phạm Xuân Nguyên, Phó Chủ tịch Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật Hà Nội, Chủ tịch Hội Nhà Văn Hà Nội khoá XI (2011 - 2015).

Vì sự chậm trễ đại hội nhiệm kỳ XII của Hội Nhà Văn Hà Nội do sự chỉ đạo can thiệp của lãnh đạo thành phố về việc ngăn chặn, loại trừ khả năng tôi vẫn được tín nhiệm làm lãnh đạo Hội khóa mới,

Vì sự bất đồng sâu sắc trong Ban chấp hành Hội Nhà Văn Hà Nội,
Với trách nhiệm của một người đứng đầu Hội trước toàn thể hội viên,
Với danh dự cá nhân của một người làm văn học,

Tôi tuyên bố:

-Từ chức Phó Chủ tịch Hội Liên Hiệp Văn học Nghệ Thuật Hà Nội
-Từ chức Chủ tịch Hội Nhà Văn Hà Nội,
-Ra khỏi Hội Nhà Văn Hà Nội, Hội Liên hiệp Văn học Nghệ Thuật Hà Nội.
Xem tiếp
 Trương Tuần
 
 - Cụ ơi, tôi không thể hiểu vì sao đất đai của toàn dân mà về tay một nhóm người kiếm lời ?
- Chuyện gì cụ nói rõ ra xem nào.
- Vâng cụ nghe đây: "Điều 53, Hiến pháp năm 2013 nêu rõ: Đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên khoáng sản, nguồn lợi ở vùng biển, vùng trời, tài nguyên thiên nhiên khác và các tài sản do Nhà nước đầu tư, quản lý là tài sản công thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý.". Thế mà cái sân gôn to đùng ngay cạnh sân bay mà ngắc ngứ đá bóng đi lại không thu hồi được phục vụ nhân dân ? Một bên nhân dân chen chúc. một bên mút mát ăn chơi...
- Thì úm ba la ba bốn ta là một.
- Lại cái thằng Nhóm Lợi Ích hả cụ ?
- Thì VƯỠN.... 
Xem tiếp

Hoàng Quốc HảiKết quả hình ảnh cho Lễ khai ấn

Ai cũng biết lễ hội có hai phần: Phần Lễ và phần Hội.

Lễ là phần tâm linh, phần này nhằm mục đích cố kết cộng đồng bằng tâm thức, hội tụ quanh một hoặc nhiều vị thần nào đó mà cộng đồng tôn thờ làm phúc thần, để che chở cho cả cộng đồng. Thần linh có thể là một vị nhân thần có công lớn với đất nước, cũng có thể là một người dẫn dân đi khai hoang lập ấp, sau thành xóm thành làng, dân cư đông đúc, đời sống khấm khá, cộng đồng đó tôn thờ người ấy làm thành hoàng làng để tỏ lòng biết ơn. Cũng có thể là người đã đem một nghề nào đó về cho cả làng sinh sống rồi trở thành làng nghề, chính người đó được tôn vinh làm tổ nghề và đưa vào điện thần thờ làm Thành hoàng. Lại có vùng thời tiết dữ dội, gió mưa bão lụt khôn lường, dân rước thiên thần vào thờ làm Thành hoàng làng, như Long Hải đại vương. Hoặc cầu mưa thuận gió hòa mùa màng tốt tươi, dân thờ Tứ Pháp: Pháp Vân, Pháp Vũ, Pháp Lôi, Pháp điện tức là các thần Mây - Mưa - Sấm - Sét.

Dù thờ thần nào cũng là sự biểu lộ lòng biết ơn của cộng đồng đối với thần linh. Vì vậy phần lễ là linh hồn của mọi lễ hội.

Sau các nghi thức rước, tế và cúng kiếng của lễ, tiếp đó là phần hội.

Khác với lễ, chỉ có một số ít đại biểu được cộng đồng lựa chọn vào việc thờ cúng và tế rước thần linh. Trái lại, hội là phần của toàn thể cộng đồng, ai cũng có thể tham gia tùy sở trường và năng khiếu, không phân biệt giầu nghèo, đẳng cấp. Trong hội có nhiều trò vui, ví như vật, đánh đu, đánh cờ, chọi gà, chọi chim, đánh pháo đất, đi kheo, hát chầu văn (lên đồng), hát chèo, hát đúm, đánh bài tổ tôm điếm hoặc tam cúc điếm vv… Cho nên trong hội, có thể trò này anh là người diễn, sang trò khác anh lại là người xem. Do tính cộng đồng cao, nên lễ hội là một sinh hoạt luôn hấp dẫn và không thể thiếu của cư dân nông nghiệp, qua đó lễ hội còn biểu thị khát vọng của người lao động.

Hội của nước ta thường tổ chức vào mùa xuân hoặc mùa thu là thời điểm nông nhàn. Hội mùa thu chỉ lác đác mà tập trung hội vào mùa xuân.

Như các tỉnh đồng bằng Bắc Bộ, hội khai sớm nhất là hội Chùa Hương Tích huyện Mỹ Đức, xưa thuộc tỉnh Hà Đông. Hội mở từ ngày 6 tháng giêng và kéo dài suốt 3 tháng mùa xuân. Đây là hội dài ngày nhất.

Kết thúc mùa hội xuân là hội Gióng làng Phù Đổng, tổ chức vào ngày 8 tháng tư (âm lịch) tức là đầu mùa hạ.

Tuyệt đại đa số các lễ hội ở nước ta là hội làng. Cũng có một số hội vùng là do sức thu hút của hội đó chứ không có quy định nào của nhà nước, kể cả thời có vua quan thống trị. Các hội vùng nổi tiếng như hội Chùa Hương (Hà Tây), hội đền Kiếp Bạc (Hải Dương), hộ Phủ Giầy (Nam Định), hội núi Bà Đen (Tây Ninh), hội Bà Chúa Xứ (An Giang), hội đền Nguyễn Trung Trực (Rạch Giá) vv…

Xem tiếp
 
Trần Nhương
 
Truyện ngắn
 
Không biết vì sao hôm ấy lại mưa. Cơn mưa nhè nhẹ nhưng đủ làm ướt áo. Cũng không biết vì sao hôm ấy tôi lại đói cồn cào đến thế. À có lẽ vì đêm qua thức khuya lướt web nên dậy muộn vội nhông xe đi làm luôn không kịp ăn sáng.
Gần cơ quan tôi có một hàng cơm bụi sạch sẽ mà giá cả hợp lý nên tôi thường xuyên ăn trưa tại đó. Tôi bia bọt không chơi được, ăn chẳng cần mấy thức ăn nên cứ sài cơm bụi là thích hợp.
Hàng ăn hôm ấy vắng hoe chỉ có mình tôi và một cô gái trẻ. Nếu tôi đoán không nhầm thì tuổi cô chỉ bằng nửa tuổi tôi. Thỉnh thoảng tôi liếc nhìn sang cô và bắt gặp ánh mắt đen láy,ngây thơ đáp lại. Rồi điện thoại của cô gái đổ chuông vang lên một bài hát dân ca hình như là bài Người ơi người ở đừng về. Cô gái bấm máy a lô và hỏi " Ai ? Làm sao ? " . Rồi cô đặt bịch điện thoại xuống bàn vẻ bực bội " hết pin". Cô ăn cơm vội vàng hơn và nét mặt không bình thường. Tôi nghĩ có lẽ cô gái có việc gì đó hệ trọng. Tôi cầm điện thoại của mình đưa cho cô gái. "Hình như cô có việc gì cần, lấy điện thoại của tôi mà gọi". Cô gái ngước nhìn tôi vẻ lưỡng lự. "Gọi đi, có đáng gì đâu". "Vâng cám ơn chú". Cô gọi đến số máy vừa gọi cô. Gọi xong, cô cầm máy đến chỗ bàn tôi ngồi "Cám ơn, thằng bạn bị tai nạn xe máy nhưng nhẹ thôi, chú…ạ". "Thế là mừng rồi, cháu làm ở đâu?". "Dạ, công chức hạng bét ở phòng văn hoá quận" . "Lại có lọai công chức loại bét nữa ư? Bét theo tiếng Anh là ghê lắm đó.". "Tiếng Việt chú ạ, thế chú làm ở đâu?"."Chú là anh làm báo cũng hạng bét". "Nhà báo là hãi lắm…". "Hãi à, thế từ lúc đầu đến giờ có hãi nhà báo không ?".´"Hãi nhưng không sợ"- cô trả lời.
Chúng tôi ăn cơm xong. Trời vẫn mưa. May quá tôi có cái ô mang theo. Cô gái thì không có áo mưa. Tôi ngỏ ý cho cô mượn ô. Cô gái ngại ngần : "Chú lấy gì đi về ?" Tôi bảo cô rằng cơ quan tôi ngay đây thôi. Cô cầm lấy ô và đi vội trong mưa…
Xem tiếp


Nguyễn Huy Cường Kết quả hình ảnh cho tầu điện

Những đoàn tàu điện chậm trễ, leng keng chạy suốt năm tuyến đường thủ đô. Mỗi km có một trạm nghỉ.

Tốc độ chậm, khoảng 20 km/giờ đủ để cho đám trẻ nhảy lên nhảy xuống bất cứ lúc nào.

Vì là phương tiện có giá vé rẻ tiền (một hào bạc, bằng một cây kem) đi từ Hà Đông vào Bờ Hồ nên rất nhiều người đi.

Nhiều lúc xe chật cứng, mùi mồ hôi nồng nặc.

Kẻ trộm nhiều như rươi.

Trên mỗi toa xe, “lực lượng chức năng” này ít là vài tên, nhiều là một băng chục tên suốt ngày đi kiểm soát bà con.

Người đi xe điện mất trộm cắp như rươi.
.
Đi đêm rồi cũng gặp ma. Có tên trộm bị bắt quả tang, có thể bị dân đánh chết.

Một lần, một tên bị bắt, mấy người đang xúm lại định nện vỡ đầu nó thì một trung niên tiến lại.
Anh này mạnh khỏe, mặc sơ mi xám bỏ trong quần, tóc tai cắt rất nghiêm chỉnh.
Mặt lạnh như tiền.
Anh ta dí vào mặt tên trộm một cái thẻ màu đo đỏ to bằng hai phần ba lá bài trong nửa giây và hỏi tên trộm: “Mày biết tao là ai không?”.

Tên trộm đang ấp úng anh này đút ngay tấm thẻ vào túi ngực rồi vung tay tát cho nó một cái thẳng cánh, biêng mặt đi.

Anh trung niên nhận thằng trộm từ tay người dân, lôi đi tuồn tuột.
Ra cửa anh ta và tên trộm nhảy xuống khi tàu chạy chậm.
Anh ta tát bồi thêm cho thằng trộm một vài tát trong cái nhìn thán phục của nhiều người rồi lôi nó đi về phía bên kia đường.

Xem tiếp
 
Nguyễn Duy Xuân
 
 
Tin các báo: Đại biểu Đặng Thuần Phong (Bến Tre) nói trước Quốc hội sáng 9-6-2017 về 6 điều bất an mà nhân dân luôn bức xúc như tham nhũng, nợ công tăng cao, thương mại hóa quan hệ xã hội, tài nguyên cạn kiệt, rừng sắp hết, biển gần chết, người Việt hại nhau, vô cảm...


Đặng Thuần Phong - đúng như tên ông
Dám nói thẳng những gì cần nói thẳng
Đất Nước bất an, 6 điều lo lắng
Cho tương lai Dân tộc - Nước non này

Nói nhiều rồi, nói mãi. Làm sao đây?
Chính phủ muốn kiến tạo mà kẻ làm thì ít
Tham nhũng nhung nhúc đen kịt lũ bọ hung
Nợ công tăng nhanh chưa có điểm dừng
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)