Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
Trương Tuần
 
- Kính cụ, virus Vũ Hán nên lâu lắm mới gặp nhau.
- Nhớ gì như nhớ thuốc lào...
- Cụ lại ví tôi như thuốc lào kia đấy
- Thì nhớ phê phê mà.
- Xin cụ tư vấn cho một chút.
- Sẵn sàng đây rồi.
- Tôi có thằng cháu nội đang tính khởi nghiệp, theo cụ nên chọn nghề gì ?
- Nó học hành thế nào ?
- Loại gần xếp hạng bét.
- Thế thì nên cho cháu theo nghề làm gì cũng được.
- Làm chó gì có nghề "làm gì cũng được".
- Có, mà còn nhiều bổng lộc nữa.
- Cụ cứ đùa tôi.
- Đây nói nghiêm chỉnh đó nghe. Cụ có thấy nước mình có loại đang nghề an ninh nhảy sang thị trưởng, đang giỏi cờ nhảy lên bí thư thành phố. Thí dụ có mà kể đến sang năm mới hết.
- Ờ nhỉ, quả có thế thật, nhưng kiếm nghề đó khó lắm.
- Khó thì cần mai phục, chém gió giỏi...
- Cụ tài thật.
- Thì VƯỠN... 
Xem tiếp

Hoàng Quốc HảiNhà văn Hoàng Quốc Hải: “Cái đầu tiên nghệ sĩ cần là tự do sáng tạo chứ  không phải tiền" | Tạp chí Sông Lam | Nhân vật & Đối thoại

Một nền VHNT mà ta mong muốn, theo đó những tác phẩm nghệ thuật từ Văn chương, Hội họa, Điêu khắc, Sân khấu, Thi ca, v. v… đều hướng con người vươn tới cái đích nhân văn, cao thượng. Nhưng trước hết, nó phải đạt tiêu chí nghệ thuật, chứ không thể là những hình tượng tầm thường, song lại cài vào đó những lời thuyết giáo mông lung. Xét cho cùng, thời nào cũng vậy, ở phương trời nào cũng vậy; Đông hay Tây thì mọi giá trị nghệ thuật đều chung một chân lý. Nghĩa là nó ( nghệ thuật ) phải đem lại trước hết là mỹ cảm cho người thưởng thức, để nuôi dưỡng cảm hứng cho họ tiếp tục khám phá tác phẩm. Từ đó tác phẩm giúp người đọc soi chiếu lại bản thân mình, để tự mình thấy ngượng, thấy hổ thẹn mà loại bỏ phần thấp hèn mà từ trước mình không ý thức được. Sau đó kích thích người đọc phấn đấu vươn tới cái cao cả.

Tác phẩm văn học không phải là loại sách dậy về đạo đức, không cầm tay chỉ việc như sách giáo khoa. Nhưng qua các hình tượng nghệ thuật, nó kích thích sự liên tưởng khiến người đọc từ bỏ cái mù tối vô minh, để vươn tới cái sáng sủa minh triết. Vậy là tác phẩm văn học - nghệ thuật đích thực hàm tàng tính tư tưởng và cả tính đạo đức.

Xem tiếp

Elena Pucillo Truong

Trương Văn Dân(và phu nhân Elena Pucillo) những người tìm lại nửa linh  hồn-Đỗ Trường | ĐỒNG HƯƠNG KONTUM

(Nguyên tác tiếng Ý : Il fascino misterioso di Hanoi)

Cứ mỗi lần đặt chân đến một thành phố lạ là lòng tôi xúc động và có cảm tưởng như mình là một nhà thám hiểm đang đi tìm những phế tích để khám phá một nền văn minh bí ẩn bị chôn vùi.

Đầu thập niên 1990 tôi được đến Hà Nội lần đầu để làm một nghiên cứu cho viện đại học Milano và tôi đã bị mê hoặc ngay bởi cái không gian bí ẩn của cố đô này. Có thể do cái lớp sương mù mỏng manh vào sáng sớm hay những chuyển động phơ phất của hàng liễu rũ bên bờ hồ Gươm hoặc những chiếc cầu vòng xuất hiện sau cơn mưa tầm tã và những tia nắng bắt đầu xuất hiện, đang chiếu qua những vòng cung của đền Ngọc Sơn và chiếc cầu Thê Húc sơn màu đỏ… Nhưng chắc chắn là tất cả những điều ấy đã cho tôi cái ấn tượng Hà Nội là một thành phố đầy quyến rũ và bí ẩn.

Trước đó tôi có đọc lịch sử và đã vô cùng kinh ngạc về sự khác biệt của thành phố nghìn năm văn vật này với những thành phố ở phương Tây. Thí dụ, ở Âu châu, để tránh cạnh tranh, trên cùng một con đường, các chủ tiệm phải bán các sản phẩm khác nhau. Như thế, trong một vùng chỉ có thể có 2 sạp báo. Nhưng ở Hà nội, ngay từ thế kỷ thứ XIII, băm sáu phố phường đã hiện diện, và lạ thay, các chủ tiệm đã chọn một con phố để chỉ bán cùng một thứ hàng.

Xem tiếp

Bùi Công Thuấn

 

Sáng 7/1/2021 tại Trung tâm Art Space, ĐH Mỹ Thuật, Hà Nội, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều (Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam) đã khai mạc triển lãm cá nhân có tên Người thổi sáo. Hơn 53 bức tranh triển lãm được vẽ với các chất liệu sơn dầu, màu nước, pastel và được Nguyễn Quang Thiều thực hiện trong 3 năm gần đây. Triển lãm này do nhóm Nhân sĩ Hà Đông đứng ra tổ chức.

 
Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam triển lãm tranh cá nhân - Tuổi Trẻ Online 

(Hình 1)

Xin xác định là tôi đọc tranh Nguyễn Quang Thiều như đọc một văn bản, chỉ khác trong văn bản là ký hiệu chữ, còn tranh là ký hiệu hình ảnh, màu sắc, bố cục, đường nét… Nhiều người đã xem tranh Nguyễn Quang Thiều, song cho đến lúc này, tôi chưa thấy ai đọc tranh của người họa sĩ tài hoa này[1].

Hoạ sĩ Lê Thiết Cương nhận xét: Nguyễn Quang Thiều mộng du qua cánh đồng hội hoạ. Nguyễn Quang Thiều đã chọn chính xác cho giọng hội hoạ của mình là giọng mộng du…Đấy là cái đẹp của Nguyễn Quang Thiều

Xem tiếp
 
 
 
 
 TNc: Cả ngày chủ nhật, tại hội trường Đài Tiếng nói Việt Nam đã tiến hành Đại hội khóa XIII Hội Nhà văn Hà Nội. Trời rét nên hội trường cũng lạnh. Một đại hội ngoan hiền, đúng định hướng có phần tẻ nhạt và mọi việc cho xong. BCH khóa XII giới thiệu 9 nhà văn, đại hội giới thiệu thêm 3 nhà văn để có 12 người trong danh sách.

Kết quả bầu cử đã có 9 nhà văn trúng cử BCH, gồm:
1)Nguyễn Việt Chiến
2)Trần Quang Quý
3)Lê Cảnh Nhạc
4)Trần Gia Thái
5)Nguyễn Linh Khiếu
6)Nguyễn Thanh Phong
7)Nguyễn Thị Mai
8) Bùi Việt Mỹ
9) Y Ban
Chủ tịch Trần Gia Thái, Phó Chủ tịch: Y Ban, Lê Cảnh Nhạc, Bùi Việt Mỹ.
Đại hội bầu 4 nhà văn vào BKT gồm: Nguyễn Thành Phong, Thanh Khương, Mai Nam Thắng, Nguyễn Thị Anh Thư.
Đại hội khóa XIII thành công suôn sẻ, ngon nghẻ...
Xem tiếp


Phạm Quang ĐẩuNhà văn Phong Thu: Không viết là thấy nhớ | Báo Công an nhân dân điện tử

 

Văn học thiếu nhi nước ta có lẽ chỉ mới như một dòng suối nguồn, nước róc rách, ngọt lành và trong vắt, trước khi nhập vào dòng sông chung “Văn học Việt Nam”. Dù sao cũng đã có bao thế hệ tuổi thơ được được tắm ngụp, hưởng thụ sự tươi mát, ngọt lành đó, đặng góp phần nuôi dưỡng tâm hồn họ lớn lên trở nên cao đẹp. Số người khơi nguồn không nhiều, đếm được trên đầu ngón tay thôi, đó là những Tô Hoài, Đoàn Giỏi, Võ Quảng, Trần Hoài Dương...Sẽ là một khiếm khuyết lớn nếu không nhắc đến Phong Thu, nhà văn đã dành trọn đời để dòng suối trong lành chảy mãi.

Nhà văn Phong Thu sinh ngày 10-9-1934, quê Vũ Trung, Kiến Xương, Thái Bình. Ông sinh ra trong một gia đình nhà nho nghèo. Thân phụ là cụ Nguyễn Đình Thâu, một chiến sĩ cách mạng, từng bị Pháp bắt tuyên án tử hình, sau hạ xuống chung thân đày ra Côn Đảo, sau giải phóng, cụ chuyển ngành, trước khi nghỉ hưu là hiệu trưởng, bí thư đảng ủy Đại học Thủy lợi, Hà Nội.

Xem tiếp
 

 
Đầu năm 2021, một sự kiện văn hóa ấn tượng là Triển lãm tranh của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều tại Trường ĐH Mỹ thuật Việt Nam. Lâu lắm mới có một phòng tranh đồ sộ, chuyên nghiệp về cách trưng bày và tổ chức. Trên 50 bức tranh sơn dầu, thuốc nước mang đến cho người xem một phong cách khá riêng biệt. Tranh rất nhiều chim, chum và người thổi sáo, hình như là cố ý của tác giả. Tranh Nguyễn Quang Thiều nặng về ý, nặng về lý trí của người vẽ mà có phần thiếu cảm xúc, thiếu những nhẩn nha của bút vẽ, thiếu sự ngẫu hứng. Tranh Thiều cũng như thơ của anh hình như từ một ý tưởng rồi triển khai ra con chữ hoặc màu sắc.

Trong những người tay ngang thì Nguyễn Quang Thiều đã có đóng góp, đã có cống hiến, lao động hết mình vì nghệ thuật. Còn sớm để đánh giá thành công của tranh của Nguyễn Quang Thiều. Con đường nghệ thuật nghiệt ngã biết bao.

Bạn bè, văn nhân đến dự rất đông vì yêu mến tác giả, ông là người của công chúng. Rất mừng vì nhiều tranh đã gắn hoa đỏ, nghĩa là đã có người mua. Chúc mừng tân Chủ tịch Hội Nhà văn có một phòng tranh khá ấn tượng.

 Trần Nhương
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)