Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 
TNc: Kể từ Đại hội năm ngoái, đến nay đã gần một năm. BCH mới của Hội Nhà văn HN đã nhiều cố gắng hoạt động. Nhằm kiểm điểm công tác và vạch ra phương hướng tới, BCH đã cùng các hội đồng có cuộc họp tại khu Resord Cúc Phương. Ông chủ cơ sở này đã mời các nhà văn HN đén tham quan và tổi chức hội nghị tại đây. Chả mấy khi các nhà van thủ đô lại được tham quan một khu nghỉ dưỡng rất đẹp này.
BCH đã báo cáo các khó khăn của hoạt động, kinh phí có 450 triệu một năm, khi được Liên hiệp chuyển cho thì trừ luôn 7% quản lí phí. Khổ thế đã nghèo còn bị véo thêm. Trong khi Liên hiệp VHNT HN kinh phí khá nhiều mà các hội chuyên ngành thì đói kinh phí hoạt động.
Các thành viên BCH đều không có trợ cấp, có 2 cháu văn phòng giúp việc chỉ thù lao 1 triệu một tháng. Nghe xót quá, văn nhân HN mà đứt bữa thường xuyên thì làm sao sáng tác vì Thủ đô thân yêu được. Mà lạ khi đã có tư cách pháp nhân Hội Nhà văn Hà Nội mà không cho mở tài khoản riêng, Cho nên Hội Nhà văn HN gặp rất nhiều khó khăn khi xin tài trợ, giúp đỡ của những người yêu văn chương.
Đúng là Hà Nội không vội được đâu. Ở nước mình cái gì làm đúng thì cực kì khó khăn lấy được tiền, còn cái làm sai thì ngàn tỷ vào túi cá nhân dễ ợt...Nghĩ mà cám cảnh cho các văn nhân Hà thành.và xin chia sẻ cùng BCH. Mong trời phù hộ ngày một hanh thông..
Xem tiếp


Nguyễn Quang DyKết quả hình ảnh cho nguyễn quang dy


Không có một quốc gia nào trên thế giới có tần suất sự cố truyền thông nhiều như Mỹ. Khủng hoảng truyền thông thường xuyên làm người Mỹ cũng quen như “chuyện bình thường” (new normal). Đó là một đặc thù kiểu Mỹ không nên nhầm lẫn, làm cho nước Mỹ hấp dẫn và mạnh. Tu chính án Thứ nhất (the First Amendment) về tự do báo chí là một trụ cột của sức mạnh Mỹ (đang bị Trump thách thức). Đối với nhiều người, thật khó phân biệt khi nào khủng hoảng truyền thông biến thành khủng hoảng chính trị, hay khủng hoảng hiến pháp. Có lẽ bóng ma Watergate không bao giờ chết, và Tu chính án Thứ 25 là một răn đe đối với bất kỳ tổng thống nào không muốn làm theo luật chơi này. Đó là nghịch lý của hệ thống chính trị đã làm cho nước Mỹ trở thành độc đáo (exceptionalism), nhưng cũng dễ tổn thương.

 

Những quả bom truyền thông

 

Tuần qua có hai sự cố truyền thông lớn làm rung động chính quyền Trump, trong khi cuộc điều tra của Robert Mueller vẫn như “thanh gươm Damocles” đang treo lơ lửng trên đầu tổng thống. Thứ nhất là bài báo nặc danh (anonymous op-ed) đăng trên báo New York Times (5/8/2018) mà tác giả là “một quan chức cao cấp của chính quyền” (a senior administration official) cùng một nhóm phản kháng ngầm chống đối Trump.

Xem tiếp
 
TNc: Được tin thân phụ nhà văn, PGS Văn Giá tạ thế, trang nhà xin chia buồn cùng gia quyến và nhà văn Văn Giá. Cầu cho anh linh cụ thanh thản vê Trời
 
TIN BUỒNKết quả hình ảnh cho ngọn nến
Chúng tôi đau buồn báo tin,
Thân phụ của PGS.TS Nhà văn Ngô Văn Giá
Chủ nhiệm Khoa Viết văn - Báo chí,
Trường ĐH Văn hoá Hà Nội
 
Cụ ông NGÔ VĂN CƯỜNG

Nguyên quán: Làng Liên Bộ, xã Liên Chung, 
huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang
Đã tạ thế hồi 5.00h ngày 17.9.2018 
(tức ngày 8.8 AL), hưởng thọ 95 tuổi.
Lễ viếng bắt đầu từ 8.30h, ngày 18.9.2018 
Tại gia đình: Làng Liên Bộ, xã Liên Chung, 
huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang.
Lễ an táng vào hồi 8.00h, ngày 19.9.2018 
tại nghĩa trang quê nhà.
****
Xem tiếp


Dương Quốc Hải


Tôi quen nhà báo Nguyễn Cao Thâm (Minh Cao) cách đây gần 30 năm, thời anh và tôi làm báo ở Thái Nguyên. Thời ấy, anh đã khá nổi tiếng với 3 tiểu thuyết: “Lạc thú” (năm 1990); “Cơ hội vàng”, (năm 1992) và “Đa mang” (năm 1993). Sau đó, anh làm quản lí nhiều cơ quan báo chívà cũng từ đấy không thấy tên anh xuất hiện trên văn đàn nữa.Mặc dù, gần 30 năm qua, anh đã cho xuất bản gần 20 đầu sách, nhưng chủ yếu là các tập phóng sự, ghi chép, nghiên cứu lịch sử…; không thấy các tác phẩm văn học. Có lẽ, công việc quản lí báo chí luôn bận rộn khiến anh không còn thời gian để sáng tác chăng?

Mới đây, khi thôi công tác quản lí, anh trở lại với văn học bằng 2 tiểu thuyết “Vượt ngục” Nxb. Dân trí, 2016 và “Sập hầm”, Nxb. Hội Nhà văn, 2017.

Xem tiếp

 Quốc Phong

 
- Tiền ngân sách chi cho khoản này mỗi năm của cả nước là bao nhiêu? Ngoài nguồn kinh phí trên, người ta còn đi vận động cơ sở bên dưới, nơi có quan hệ này nọ…

Thủ tướng Chính phủ vừa ký, ban hành Nghị định 111 quy định, bắt đầu từ giữa tháng 10, đơn vị tổ chức lễ kỷ niệm sẽ “không tặng quà và tổ chức chiêu đãi trong các hoạt động kỷ niệm”. Điều này được hiểu rằng, sẽ không được chi mua quà tặng hoặc vận động kinh phí để phục vụ cho dịp kỷ niệm ngày thành lập, ngày truyền thống, ngày hưởng ứng này khác của các bộ, ngành, địa phương...

Nghị định này ra đời trên tinh thần sẽ tổ chức kỷ niệm, ngày thành lập, ngày truyền thống theo một quy định khá nghiêm túc, trang trọng, an toàn, tiết kiệm, không hình thức, phô trương. Sẽ chỉ tổ chức kỷ niệm ngày thành lập, ngày truyền thống khi có văn bản thành lập hoặc quyết định công nhận của cơ quan có thẩm quyền và chỉ được tổ chức kỷ niệm vào năm tròn. Với trường hợp các bộ, ngành, địa phương đồng thời có ngày thành lập, ngày tái lập, ngày truyền thống thì chỉ được lựa chọn một trong các ngày trên để tổ chức và điều đáng ghi nhận nhất, đó là không tặng quà và tổ chức chiêu đãi.

Theo một con số của Bộ VH-TT-DL, cả nước có hơn 200 ngày thành lập, ngày truyền thống của các bộ, ngành, các tổ chức thuộc T.Ư và địa phương, trong đó kỷ niệm cấp quốc gia có 7 ngày; ngày thành lập của các bộ, ngành, địa phương có 87 ngày; ngày truyền thống của các bộ, ngành, địa phương có 121 ngày; 63/63 tỉnh, TP có kỷ niệm ngày thành lập, tái lập tỉnh, thành. Đó là chưa kể ở cấp thấp hơn với nhiều chủng loại khác ở cấp sở, quận, huyện... mà lâu nay người ta cũng tổ chức kỷ niệm. 

 
 
Xem tiếp

Diệu An

- Trung Quốc đang bị cáo buộc là “đô hộ” các nước nhỏ hơn bằng việc cho họ vay những khoản tiền lớn mà họ không thể trả nhằm chế ngự thế giới. Những nước vỡ nợ buộc phải trả bằng tài sản và lãnh thổ, hoặc phải cho phép các căn cứ quân sự Trung Quốc trên mảnh đất quê hương mình.

Trung Quốc đang bị cáo buộc sử dụng đòn bẩy là các khoản vay lớn dành cho các nước nhỏ hơn trên khắp thế giới để chiếm đoạt tài sản và gia tăng “lốt chân” quân sự của mình. Các nước đang phát triển, từ Pakistan đến Djibouti, Maldives đến Fiji, tất cả đều đang nợ Trung Quốc những món tiền khổng lồ.

Đã có những nước vỡ nợ, bị gây sức ép phải giao quyền kiểm soát tài sản hoặc phải cho phép các căn cứ quân sự của Trung Quốc trên lãnh thổ. Một số người gọi đây là chính sách “ngoại giao bẫy nợ” hoặc “chủ nghĩa đô hộ nợ” – tức là cung cấp các khoản vay hấp dẫn cho các nước không có khả năng trả nợ, để rồi sau đó đòi nhượng bộ khi họ vỡ nợ.

Bằng chứng điển hình nhất là Sri Lanka hồi năm ngoái. Vay nợ hơn 1 tỷ USD của Trung Quốc, Sri Lanka đã phải cho công ty của chính phủ Trung Quốc thuê một cảng biển trong 99 năm.

Và Djibouti, nơi hiện có căn cứ quân sự chính của Mỹ tại châu Phi, cũng sắp phải nhượng quyền kiểm soát một cầu cảng cho một công ty có liên hệ với Bắc Kinh. Mỹ đang rất muốn ngăn chặn Cảng Container Doraleh rơi vào tay người Trung Quốc, đặc biệt vì nó nằm ngay cạnh căn cứ quân sự duy nhất ở nước ngoài của Trung Quốc.

Cảnh giác với bẫy hiểm đằng sau sự ‘chân thành và hào phóng’
Djibouti là nơi Trung Quốc đặt căn cứ hải quân nước ngoài đầu tiên. Trong ảnh: Lực lượng quân sự Trung Quốc đến Djibouti hôm 11/7/2017. Ảnh: Reuters/ Vietnam Plus
Xem tiếp

 


Hà Lâm KỳKết quả hình ảnh cho hồ Thác BÃ

nhà văn

Sông Chảy – Vùng hồ Thác Bà – Dấu tích lịch sử, văn hóa
 

Sự tích kể rằng, xưa có hai ông bà người Khổng Lồ từ đâu gồng gánh ngược dòng sông Chảy. Bà đi trước, Ông đi sau. Khi đến vùng trung lưu (nay là mặt đập hồ Thác nơi xây sựng nhà máy thủy điện) thì trời gần sáng. Bà Khổng Lồ thấy nơi đây đất đai cây cối tươi tốt, liền hạ gánh và quăng trâu bò lợn gà có trong quang gánh ra lòng sông, rồi rắc lúa ngô lên đồi rừng, sau đấy biến mất. Ông Khổng Lồ đến nơi thấy vậy liền lùi lại một bước và cũng quăng những thứ có trong quang gánh ra sông, và đi đâu không rõ. Về sau người đời nhớ ơn hai vị có công khai phá vùng đất ven sông Chảy này đặt tên cho hai thác là Thác Bà và Thác Ông. Đến thời Nguyễn, nhân dân địa phương lập đền thờ mẫu ngay bên Thác bà. Đền Mẫu linh thiêng, những người xuôi bè trước khi nhổ sào, đều đến đây xin lộc Mẫu, cầu mong chuyến đi an toàn. Thời Hùng Vương vùng Thác thuộc Bộ Tân Hưng. Thời Bắc thuộc thuộc quận Giao Chỉ. Đời Lý gọi là Châu Đăng, đời Trần gọi là Châu Thu Vật, đời Lê gọi là Châu Lâm. Đến năm Minh Mệnh thứ tư đời Nguyễn đổi là phủ Yên Bình. Thủ phủ Yên Bình đặt ở xã Đại Đồng.

Sông Chảy bắt nguồn từ Trung Quốc, xưa gọi là sông Trôi hay sông Đại Ngàn, nước trong vắt và rất hung dữ. Vùng sông Chảy có ưu thế nhiều ngòi, nhiều thung lũng nên đất trù phú, cư dân làm ăn dễ dàng, nhất là trồng ngô lúa, khoai, cây ăn quả, bắt cá suối, nên những dân buôn có câu: Có tiền buôn tôm bán cá/Hết tiền xuôi ngả sông Thao / Không có đồng bào thì về sông Chảy. Cư dân sông Chảy tập trung đông nhất là đồng bào Kinh, Nùng, Tày, Dao quần trắng và Cao Lan. Nơi đây có nhiều chợ: chợ Ngọc, chợ Ngà, chợ Đồng. Chợ Yểng, chợ Đồn, chợ Lạng. Làng Múc khai cuôi (làng Múc bán sọt) / Làng Nồi khai bẳng (bán ống bương) / Đồng Tâm khai mắc chanh (bán quả chanh) / Bình múc khai mằn bủng (bán khoai lang).

Xem tiếp
Uông Ngọc Dậu
 
 
Sao cứ thản nhiên ném đá vào tương lai?
 
  - Khi đánh giá một công nghệ, một phương pháp, xem nó là hữu ích hay vô bổ, thành công hay thất bại, nên nhìn vào đâu, nếu không nhìn vào sản phẩm mà nó tác động?


Trong vòng hơn một tháng qua, có cả trăm bài báo bàn cãi, bình luận xung quanh công nghệ giáo dục và Giáo sư Hồ Ngọc Đại. Trên mạng xã hội, số lượt người tham gia bàn luận câu chuyện này khó mà tính đếm. Có người đặt câu hỏi, trong số đó có bao nhiêu phần trăm bàn luận, tranh biện một cách nghiêm túc, thẳng thắn, thấu đáo những vấn đề khoa học và thực tiễn liên quan đến công nghệ này? Có bao nhiêu phần trăm thuộc sản phẩm truyền thông của nhóm lợi ích tung hoả mù nhiễu loạn thông tin? Có bao nhiêu phần trăm thuộc hội chứng đám đông?

Công nghệ giáo dục mà Giáo sư Hồ Ngọc Đại chủ trương mấy chục năm qua, theo cách hiểu của tôi, phải chăng chính là một phương pháp, một cách thức tiếp cận giáo dục mà ở đó học sinh là trung tâm? Sản phẩm giáo dục mà công nghệ hướng tới chính là con người, con người-cá nhân-khác biệt, “không giống ai”, “chính là nó”. Chí ít, quá trình giáo dục theo phương pháp Hồ Ngọc Đại đã và sẽ tạo ra một lớp học sinh ham đến trường học vì “mỗi ngày đến trường là một ngày vui”; học không phải để làm quan, không chăm chăm bám vào hệ thống cơ quan nhà nước để tồn tại, mà học để làm người, nên người, “mỗi người mỗi vẻ mười phân vẹn mười" (Nguyễn Du), “thẳng lưng mà bước, ngẩng đầu mà bay” (Tố Hữu). Đây chính là khát vọng của đất nước này, dân tộc này: “Bốn nghìn năm ta lại là ta” (Tố Hữu). “Ta lại là ta” với đầy giá trị khác biệt, tự tin, bản lĩnh, chứ ta không là tây, là tàu, là thứ nửa tây nửa tàu, là “nhờ nhờ nước hến”.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)