Flag Counter
Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
Tô Hoàng
(theo Runy web)
  
Không một ai và chưa khi nào người đời nghi ngờ về huyết thống của bà với nhà thơ Nga Vladimir Maiakovsky. Bởi vậy, cũng là điều lạ khi một lần nhà thơ Nga Evghenhi Evtushenko yêu cầu bà cho xem giấy tờ xác minh. Nghe vậy Patrisia Thompson bực bội đứng dựng lên với hết tầm vóc cao lớn của người cha khiến Evtushenko đâm bối rối.

            “ Quả là cũng có điều gì đã minh chứng”- Evghenhi Evtushenko thú nhận.Tại một trong những nhà bảo tàng ở Moskva có lưu giữ cuốn vở ghi chép của thi sỹ Maiakovsky. Trong cuốn vở đó chúng ta dễ dàng tìm thấy bút tích của thi sỹ ghi bên cạnh địa chỉ nơi bà Patrisia Thompson trải qua tuổi ấu thơ với hai chữ “ Con gái”. Trong lần đầu tiên tới Moskva, bà Patrisia Thompson đã òa khóc khi nhìn thấy mấy chữ này…

            Bà Patrisia Thompson đã năn nỉ bà mẹ đặt tên mình theo họ cha –Elena Vladimirovna Maiakovskaia. Bà chân thành bộc lộ ý muốn có một ngày nào đó bà sẽ hoàn toàn mang tên Nga- nơi đã sinh ra nền thi ca Nga bất tử và những thi sỹ Nga bất tử.

            Bà Elizaveta Zibert, thân mẫu của bà Patrisia Thompson vốn là một người Nga lưu vong, sống tại New York với đồng lương của một hướng dân viên du lịch. Vào năm 1925, khi Maiakovsky sang Mỹ, bà trở thành người phiên dịch của ông. Một năm sau ngày hai người quen biết, cô bé Patrisia Thompson cất tiếng khóc chào đời. Lần đầu tiên và cũng là lần cuối Patrisia Thompson được gặp cha đẻ của mình-thi sỹ Maiakovsky là tại thành phố Nise, nước Pháp, khi mẹ cô sang đây nghỉ dưỡng. Lúc đó Patrisia Thompson mới 3 tuổi.

            Nhưng cô bé chỉ được biết ai là cha đẻ thực sự của mình khi cô lên sáu. Kể từ ngày đó, Patrisia Thompson phải giữ kín điều bí mật này suốt hơn nửa thế kỷ. Nhiều người quen biết bà Elizaveta Zibert kể, cho tận đến lúc nhắm mắt lìa đời bà mẹ vẫn nhắc nhở cô con gái đừng khơi gợi lại những kỷ niệm đau buồn trong gia đình: “ Mẹ tôi luôn luôn lảng tránh bất cứ chuyện gì đụng chạm tới cuộc tình của bà với Maiakovsky. Ấy thế mà tôi lại không muốn cắt đứt mọi quan hệ với cha tôi-một con người xuất chúng”- Bà Patrisia Thompson nói.
Xem tiếp
Nhà thơ Trần Nhuận Minh
 
Tôi rất đau lòng khi đọc báo Tuổi Trẻ, qua sự phản ánh của nhà báo Thái Bá Dũng , báo Hải Dương Điện Tử đăng lại ngày 15 / 4 / 2014, về nhóm người gồm bảo vệ Phan Văn Hải, kế toán Trần Thị Kim Oanh, và các nhân viên Cung, An, Tâm, ở siêu thị Vĩ Yên, huyện Chư Sê, tỉnh Gia Lai, ngày 10 .4. 2014, một cháu bé gái học sinh trường THCS thị trấn Chư Sê, vào siêu thị, vì quá thích 2 quyển truyện tranh mà không có tiền mua, cháu đã lấy giấu trong người. Khi ra cửa bị phát hiện, đáng lẽ ra, nếu các cô Oanh, Cung An, Tâm... không ai còn lòng tốt của một người từng làm mẹ , mỗi người dám bỏ ra 5 000 đ, để có 20 000 đồng mua sách cho cháu, thì cũng nhắc nhở cháu, đừng có lấy trộm sách, rồi cho cháu về, đằng này các người  đã trói chân tay cháu bé vào lan can lại dán lên ngực cháu, dưới  khăn quàng đỏ cái bản chữ viết to: TÔI LÀ NGƯỜI ĂN TRỘM


Nhiều người có mặt ở đấy, xin cho cháu, yêu cầu thả cháu ra, nhưng nhóm này cứ trói cháu để làm nhục như vậy trước đông người. Bảo vệ Phan Văn  Hải còn chụp ảnh rồi tung lên mạng xã hội “cho vui”
Xem tiếp
  Đỗ Tiến Bảng 

Kính gửi nhà thơ chủ trang trannhuong.com!
Nhà thơ có in bài "Tĩnh Bang - nơi Tuệ Trung thượng sĩ  - Hưng Ninh vương được phong đất là ở đâu?" của nhà thơ Trần Nhuận Minh, ngày Chủ nhật ngày 9 tháng 2 năm 2014. Tôi xin có lời thưa chuyện. Nhà thơ xem có thể đăng dùm. Xin trân trọng cảm ơn.

 Bài viết của nhà thơ Trần Nhuận Minh ( T.N.M) “Tĩnh Bang – nơi Tuệ Trung thượng sĩ  Hưng Ninh vương được phong đất là ở đâu?”( trên trannhương.com, ngày 9.2.2014) gợi ra một số vấn đề để bạn đọc bàn luận, trao đổi ( một phần bài của Cao Năm có nhắc , “Hãy trả lại cho sự thật lịch sử”, 27.3.2014, vanvn.net). Xung quanh hành trạng và địa danh vùng đất Hưng Ninh vương Trần Tung – Tuệ Trung Thượng Sỹ cai quản và cư ngụ hiện còn những ý kiến khác nhau. Để tiện theo dõi, tôi trao đổi với T.N.M theo trình tự các nội dung trong bài ông viết.

Về chiến công của Trần Tung, T.N.M viết: “ Vì có công trong cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông, đặc biệt là việc chỉ huy trận phục kích tại chợ Đông Hồ ( Đông Triều) ngày 3/3 năm Mậu Tí ( 1288) đã góp công quan trọng vào chiến thắng Bạch Đằng…”. Chiến công cũng như cuộc đời của Trần Tung không được sử Đại Việt sử ký toàn thư ghi chép ( theo GS Nguyễn Huệ Chi, thái độ điều khó hiểu này có thể liên quan đến thái độ bài Phật của nhà nho viết sử- xem bài “ Trần Tung - một gương mặt lạ trong làng thơ Lý - Trần”, Gương mặt văn học Thăng long - GMVHTL - Nxb Hà nội, 2010; đây là bài viết đã đăng trên Tạp chí văn học số 4- 1977, có sửa và bổ xung), nhưng có thể đọc ở Nguyên sử, hay An Nam chí lược ( của Lê Tắc). Theo cuốn sách Cuộc kháng chiến chống xâm lược Nguyên Mông thế kỷ XIII, của Hà Văn Tấn và Phạm Thị Tâm, trong cuộc kháng chiến lần 2 có một sự kiện chiến thắng trên sông Như Nguyệt, ghi công Trần Tung: Ngày 6 tháng 5 năm Ất Dậu ( 10.6.1885) Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn và Hưng Ninh vương Trần Tung đã đem hơn hai vạn quân đón đánh , kịch chiến với tướng giặc là Lưu Thế Anh. Quân Thoát Hoan thua chạy …( bản in Nxb QĐND, 2003, tr 254); cuộc kháng chiến lần thứ 3, khi quân Thoát Hoan đóng ở Vạn Kiếp: “Hưng Ninh vương Trần Tung theo lệnh của vua Trần mấy lần đến thành giặc giả vờ hẹn ngày ra hàng để làm cho địch mất cảnh giác không đề phòng và tiêu tan tinh thần chiến đấu.
Xem tiếp
Nguyễn Quang Lập
 
Mình vào FB Hoa Thanh Quế, chắc là một ông quê Thanh Hóa, có treo cái biển ghi công đức của cụ Ngô Thì nhậm, rành rành ghi:  "Tiểu sử đồng chí Ngô Thì Nhậm". Cười muốn ngất. Rất tiếc chủ blog không cho biết ảnh chụp ở đâu. Nhìn tấm ảnh thì biết khả năng photoshop là rất thấp. Nhưng nếu biết tấm biển này được treo ở đâu thì mới thuyết phục người ta được. Các tay máy nghiệp dư ít chú ý đến nguồn gốc của ảnh, đó là một cái dở.

Đến chuyện vua Hùng may thay lại gặp một tay máy cứng cựa, đó là nhà báo Mai Thanh Hải. Anh cho biết tất cả các ảnh chụp dưới đây đều chụp tại công viên Đồng xanh xã An Phú, cách Pleiku khoảng 10 km, trên đường xuống Quy Nhơn - Bình Định. (Xem tại đây).


Tại đây thiên hạ mới ngả người ra, các vua Hùng sống lâu kinh khủng. Người ít tuổi nhất là Hùng Duệ Vương 211 tuổi, người nhiều tuổi nhất là Hùng Chiêu Vương 692 tuổi, thất kinh!

 Sống lâu như thế chỉ có người ngoài hành tình, người ở thế giới này tuyệt nhiên không có.

Người ta có chú thích rành rành: "Những số liệu về tên, húy, tuổi, số vợ, con, cháu của 18 Vua Hùng ghi chú trước bức tượng được trích từ nguồn tài liệu Giới thiệu Khu di tích lịch sử Đền Hùng của tác giả Vũ Kim Biên nghiên cứu, sưu tầm, biên soạn do Sở Văn hóa thông tin Phú Thọ xuất bản 2006"

Không rõ ông Vũ Kim Biên và sở văn hóa Phú Thọ căn cứ vào nguồn nào mà dám đưa ra những số liệu kinh khủng nói trên? Xem tiếp
Nguyễn Chính Viễn (St)
 
1- Nước Pháp bàng hoàng
 
Cả nước Pháp như chết lặng. Im lặng trên chiến trường và im lặng trên chính trường. Đối với người Pháp, Điện Biên Phủ (ĐBP) là một đốm đen trong lịch sử, một bước ngoặt khởi đầu cho sự tan rã của đế chế thực dân   50 năm nhìn lại, người Pháp vẫn tự hào họ có những tướng giỏi, những chiến binh dũng cảm, những phương tiện hùng hậu. Thứ duy nhất mà họ thiếu là chính nghĩa. Tờ Le Point kể lại sự bàng hoàng của người Pháp sau thảm bại ở ĐBP. Ngày 7-5-1954, sau 57 ngày bom đạn ầm ào khủng khiếp, máu lửa, những trận chiến giáp lá cà trong một khung cảnh bi thương, sự yên lặng chết chóc đột ngột bao phủ xuống lòng chảo ĐBP.  Christian de La Croix de Castries - tổng tư lệnh tập đoàn, được nâng hàm tướng trong thời kỳ bị bao vây - đã ra lệnh ngưng bắn lúc 17g30 kèm theo lệnh phá hủy tối đa trang thiết bị quân sự. Trong các chiến hào ngập bùn đất vì mưa phùn, những binh sĩ mỏi mệt, bơ phờ, cạn kiệt đạn dược, ngột ngạt vì mùi tử thi xung quanh mình, chờ đợi những con người nhỏ bé mặc quân phục xanh và đội nón cối đã đánh bại họ, nay đến bắt họ làm tù binh. Ở Paris, lúc xế chiều, Thủ tướng Joseph Laniel đăng đàn, gương mặt tái nhợt và căng thẳng. Trong bầu không khí ảm đạm, ông thông báo cái tin khủng khiếp bằng một giọng nhợt nhạt: "Cứ điểm trung tâm ĐBP đã thất thủ sau 20 ngày đêm chiến đấu khốc liệt". Sảng sốt, các nghị sĩ đồng loạt đứng bật dậy như một người duy nhất. Chỉ trừ những nghị sĩ cộng sản vẫn ngồi lại tại chỗ. Làm sao nước Pháp lại đi đến thảm họa này? Thảm bại ở ĐBP không chỉ làm vỡ toang sự hiện diện Pháp ở Đông Dương mà còn báo hiệu những bi kịch tương lai của sự sụp đổ chủ nghĩa thực dân. Nó báo hiệu tấn thảm kịch Algeria trên nền sự tan rã chính trị của một Đệ tứ cộng hòa đang bước vào giai đoạn hấp hối. (...) Pierre Mendès France được bầu làm thủ tướng như một biện pháp chữa cháy (ngày 17-6-1954, tức năm ngày sau khi Joseph Laniel từ chức -).
Xem tiếp
TBKTSG
Theo Người lao động

Thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tụt hậu tới 51 năm so với Indonesia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore. Thu nhập trung bình của người Việt Nam vẫn còn khoảng cách rất xa so với các nước trong ASEAN và Trung Quốc, dù đã được cải thiện nhiều do đổi mới và mở cửa cách đây hơn một phần tư thế kỷ.


Trong khi đó, cơ hội để Việt Nam đuổi kịp Trung Quốc và các nền kinh tế ASEAN sẽ vẫn là viễn cảnh xa vời, nếu thiếu đi những động lực cải cách hơn nữa.

Đây là cảnh báo của một đề tài khoa học cấp nhà nước mang tên “Mô hình tăng trưởng kinh tế Việt Nam giai đoạn 2011-2020: từ nhận thức với hành động” do ĐH Kinh tế Quốc dân thực hiện. Báo cáo này, thực hiện theo yêu cầu của Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội, trích dẫn số liệu về thu nhập của Việt Nam và các quốc gia khu vực do Quỹ Tiền tệ Quốc tế thực hiện năm 2010.

Theo đó, tính theo tỷ giá hối đoái, GDP đầu người của Việt Nam đã tăng từ mức 114 USD năm 1991 lên 1.061 USD năm 2010. Trong khi đó, GDP đầu người của Trung Quốc tăng từ 353 USD lên 3.915 USD trong khoảng thời gian trên.
Xem tiếp

Thế Anh

Theo Dân luận

20875946_images1874595_Truyen-Kieu

Có một việc mà giới văn nghệ sỹ, cũng như những người yêu văn thơ bức xúc, đó là truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du gần đây đã bị xâm hại, mà người khuyến khích cho việc làm hỗn hào này, tiếc thay lại chính là ông Vũ Khiêu – giáo sư, Anh hùng lao động, nguyên Phó viện trưởng Viện khoa học xã hội Việt Nam. 

Xin đừng dung tục và hạ thấp văn chương Truyện Kiều

 Trong cuộc hội thảo về Dòng chảy văn hóa xứ Nghệ từ Truyện Kiều đến phong trào Thơ Mới tổ chức tại Khu di tích Nguyễn Du (Nghi Xuân – Hà Tĩnh), mỗi đại biểu tham dự được tặng một cuốn sách (bản photo) có nhan đề Truyện Kiều Nguyễn Du với tiếng Việt hiện đại, phổ thông, đại chúng và trong sáng, do KS. Đỗ Minh Xuân khảo dịch – Nhà xuất bản Văn hóa Thông tin in năm 2012 và có lời Đề tựa của GS. Vũ Khiêu:
“Với một tinh thần khoa học rất nghiêm túc, ông tìm lại hầu hết các bản Truyện Kiều từ trước đến nay, so sánh các dị bản, ông tìm đọc hầu hết các bài đã bình luận, phân tích tác phẩm và tác giả Truyện Kiều. Từ đó, ông đã có ý tưởng lớn là làm thế nào để phổ cập hóa Truyện Kiều cho quảng đại công chúng, ông gạt bỏ những câu chữ khó hiểu từ tiếng Hán để thay bằng ngôn ngữ thuần Việt trong Truyện Kiều… Tôi hoan nghênh công phu nghiên cứu của ông Đỗ Minh Xuân và tin rằng cuốn sách này của ông là một đóng góp đáng kể vào việc nghiên cứu Truyện Kiều…

Không hiểu cuốn sách này đã được Nhà xuất bản Văn hóa-Thông tin in và phát hành chưa, vì chúng tôi không thấy xuất hiện trên thị trường sách ở Hà Nội, vả lại cách bố cục của cuốn sách cũng có những nét đặc biệt khác với thông lệ của một ấn phẩm văn chương, chẳng hạn trong lời mở đầu cuốn sách tác giả đã có lời Kính cáo cụ Nguyễn Du và xin phép cụ để xuất bản bản khảo dịch Truyện Kiều này vì ông cho rằng người đọc Truyện Kiều ngày nay, không còn thịnh như trước đây do rào cản về điển tích, từ Hán, từ cổ, từ địa phương… Tiếp theo là Lời nói đầu (16 trang) và cuối mỗi trang đều có một câu Lời nói đầu, Truyện Kiều với tiếng Việt hiện đại (Đánh dấu tuổi 80, bản in 15-11-2012). Sau đó là văn bản Truyện Kiều thì lại đánh số trang bằng tiếng Pháp (từ page 1 đến page 109 và cuối cùng là lời Tự bạch cho Truyện Kiều 15-11-2012 (16 trang) nhưng thực chất là bản tự thuật của tác giả theo kiểu liệt kê trong gia phả và kể lể công lao thành tích trong quá trình hoạt động Cách mạng mà chẳng có gì liên quan đến vấn đề nghiên cứu Truyện Kiều cả.


Xem tiếp
Mi An
 
Bệnh nhân nằm tràn ra cả hành lang. Ảnh: Dân trí
Đầu mùa nắng nóng, bệnh sởi bùng phát, ở hai bệnh viện lớn của Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, bệnh nhi tràn ra nằm hành lang. Hình ảnh đó thật xót xa, đặt bên cạnh nỗi phập phồng về chuyện có quyết đổ tiền ra cho Asiad hay không, lại càng buốt ruột.  
Tôi cứ nhìn mãi hình ảnh những đứa bé bệnh tật ốm yếu phải trải chiếu nằm ngoài hành lang bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) và bệnh viện Nhi Đồng (TP Hồ Chí Minh) trên các trang báo ngày hôm qua, 10.4 mà rơm rớm nước mắt. 
Chỉ có những người làm cha làm mẹ mới thấu hiểu tình cảnh của những gia đình bệnh nhi ấy, con nhỏ ốm đau không có giường bệnh, quá tải chen chúc 4-5 trẻ/giường, sợ bị lây chéo bệnh sang nhau, nên họ phải đi mua chiếu trải ra cho các bé nằm ngoài hành lang. Nhìn mà thấy lòng nghẹn đắng. 
Cứ bảo dân mình khổ quen rồi nên cứ thế chấp nhận đi, nhưng làm sao có thể chấp nhận nổi chuyện những đứa bé ốm đau quặt quẹo phải rải chiếu ra hành lang bệnh viện mà nằm? Cùng một kiếp người mà tại sao con cái chúng ta phải khổ thế? Bao nhiêu năm nay cái điệp khúc quá tải bệnh viện mãi vẫn chưa được cải thiện, là vì lý do gì?
Xem tiếp
images (2)

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn

 Mỗi nhà văn có con đường đi tới chữ của mình, có thế giới chữ của mình. Chữ đến với tôi từ mặt biển giữa trưa nắng, bốn chung quanh bầu trời cong chụp xuống. Những con sóng bạc đầu, trên mỗi ngọn sóng lại xòe ra những chùm nước nhỏ, tất cả lưu giữ ánh mặt trời sáng lòa như một trận mưa bạc đang rơi. Một đàn cá chuồn bỗng xé nước bay lên vẽ trong không trung những vòng cung bạc, và nhanh chóng biến mất như một ảo ảnh. Rồi gió. Gió từ chân trời ngập tràn mặt biển. Gió ào đến bao bọc quấn quít lấy tôi đứng trên con tầu đang đè sóng tiếp tục cuộc hành trình. Trời, biển, gió ập vào tôi ý nghĩa được sống, được làm người và cảm giác – hơn thế – khát vọng tự do.

 Chữ đến với tôi từ rừng đại ngàn hoang vắng, hầm hập nắng, không khí cây cối không một chuyển động, mồ hôi ròng ròng, cái đói cắn vào bụng, quẩy đôi thùng ghép bằng gỗ thông, lủi vào một gốc cây, đập quả dứa vỡ đôi, hai hàm răng chắc cắm phập vào mảnh dứa vỡ, gọn như một cú đớp của hàm chó sói. Khợp.

Xem tiếp

Kỳ Duyên

Thế thì xin lỗi nhạc sĩ Trần Tiến, người dân Việt sẽ phải ca một bài ca theo năm tháng: Nhiều đường cong cong/ Giữa công đường… đường/ Nhiều đường cong giữa công đường/ Lắm chuyện nhiễu nhương…

I- Đường cong vốn là một khái niệm khá nhạy cảm, nhất là gắn với cụm từ … quan chức. Vì thế, mà dư luận xã hội tuần qua bỗng ồn ào bất thường, cũng chỉ vì một đường cong cong… (xin mượn ca khúc Sắc màu của nhạc sĩ Trần Tiến).  

Có điều “đường cong” mà dư luận đang nhướn mắt nhìn, ồn ào bình luận, chả phải là “đường cong mềm mại’ như lời  ông Dương Đức Tuấn, Phó GĐ Sở Quy hoạch kiến trúc t/p HN tại cuộc họp báo ngày 8/4 mới đây. Nó chả mềm mại tý nào trong con mắt các hộ dân ở đường Trường Chinh, nơi con đường bỗng “cong” một cách bất thường, mà nó chỉ khiến họ gai mắt, hoài nghi dẫn đến bất bình và khiếu nại.


đường cong, công đường, nhạc sĩ Trần Tiến, Trường Chinh, nhiễu nhương, phát ngôn
Đường Trường Chinh

Xã hội từ lâu đã quen với hiện tượng đường cái quan nhưng lại “né” nhà quan chức. Lần này, cái nỗi “sợ” ấy nó chềnh ềnh ngay trên một con đường huyết mạch nổi tiếng, giao thông đông đúc, mang tên vị Chủ tịch nước, một con người vốn nghiêm cẩn trong mọi việc. Cái sự bị bẻ cong đột ngột con đường từ phía Nam sang phía Bắc đó, là theo QĐ 19/2008 của t/p HN, đã không tuân thủ quy hoạch chung theo QĐ 1259/ 2011 của Thủ tướng CP. Rõ cái điều bản ở xa, quan nha ở gần.

Từ “thẳng” đến “cong” là một sự khác biệt hoàn toàn về chất, mà ai cũng biết. Giữa khoảng cách đó, bất ngờ nhất, là một lô nhà của các quan chức, tướng lĩnh, sĩ quan quân đội.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)