Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Nhà văn Tạ Duy Anh
15-7-2018

Nếu hôm nay tôi im lặng, có thể tâm hồn tôi sẽ vĩnh viễn không còn tìm thấy sự bình yên như mình mong muốn và mọi nỗ lực sáng tạo của tôi hoàn toàn vô nghĩa.

Tôi đã bỏ lại mọi việc, để lục lọi, tìm hiểu về vụ án Đặng Văn Hiến. Tôi cố gắng để không bị sự cảm tính dẫn dắt. Và sau đây là ý nghĩ của tôi.

Anh Đặng Văn Hiến thực sự đã phạm tội. Là người chống lại bạo lực dưới mọi hình thức, tôi không thể không lên án hành động của anh. Khi nổ súng bắn vào những người đập phá tài sản của anh, anh quên mất rằng, họ chỉ là những kẻ làm theo mệnh lệnh, hoặc quá lắm là vì tiền. Nhưng bất kể thế nào thì họ không đáng phải chết. Bọn đáng chết là những kẻ tại thời điểm ấy đang ngồi trong các salon sang trọng, uống những chai rượu đắt tiền, nói những điều dối trá về đạo đức cách mạng, về học tập tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh sau khi đã làm muôn vàn điều nhơ bẩn, đã ăn của dân không từ một thứ gì.
Xem tiếp

Vũ Duy Chu



Đẹt:
- Ba, ba, đội vốn là đội cái chi hả ba?
Ba Đẹt:
- Chèng đéc má nó ơi, bữa nay tự nhiên thằng Đẹt hỏi ba chuyện cắc cớ của người lớn nè.
Đẹt:
- Thì ngày nào con chả nghe báo, nghe tivi nói đội vốn, đội vốn…
Ba Đẹt:
- Mày hỏi má mày, bả giải thích dễ hiểu hơn. Hỏi tao, tao giải thích kiểu đúng qui trình, mày hiểu tao chết liền
Má Đẹt:
- Nè Đẹt, ví dụ bi giờ tao đưa cho mày 10 ngàn đồng mua xôi ăn sáng, thì 10 ngàn đồng tao tạm gọi là vốn nha. Mày mua xôi ăn xong mày bảo gói xôi 300 ngàn đồng lận, rồi mày đòi tao trả đủ. Thế thì gói xôi đã đội vốn lên bao nhiêu lần, hả Đẹt?
Đẹt:
- Đội vốn lên 30 lần. Ê má, con không chịu ví dụ này đâu nha, nghe mắc cười, vô lý, kì cục quá đi. Khắp Sài Gòn này làm chi có chỗ nào bán gói xôi cho một thằng con nít ăn sáng 300 ngàn đồng. Con mà kể ví dụ của má cho tụi bạn con ở lớp nghe là chúng nó bảo má khùng, con khùng luôn đó…
Má Đẹt quay sang nói với ba Đẹt:
Xem tiếp

Vương Trí Nhàn
Thời báo Kinh tế Sài Gòn Online

Chỉ cần đứng ở các đầu ô, theo dõi sự giao lưu hàng hóa trên con đường nối Hà Nội với các tỉnh, người ta cũng sớm nhận ra thực chất các mối quan hệ giữa đô thị với các vùng nông thôn chung quanh trong thời điểm hiện nay.

Đổ lên phố xá, chỉ thấy gạo nước, những bu gà (trước đây còn cả những con lợn đã mổ), những xe thồ chở rau kềnh càng, hàng đoàn xe đạp ngất nghểu cây cảnh. Xuôi đi các tỉnh thì trăm thứ hầm bà lằng, vải vóc, quần áo, đồ điện, thuốc tây,... và cả những đồ chơi trẻ con.

Ngày xưa có ai đi mua diều để thả bao giờ? Bố khéo tay thì làm cho con con diều. Thô sơ, mộc mạc, nhưng mà đúng “cây nhà lá vườn” và hợp với khung cảnh quê mình. Ngày nay, mùa hè, diều từ Hà Nội đưa về là diều nhựa, xanh xanh đỏ đỏ, ai cũng biết là nhập từ Trung quốc.

Kiểu quan hệ hai chiều như thế, kể ra, cũng là một bước phát triển. Nông thôn đang được hưởng nhiều thành tựu của công nghiệp.

Chỉ phiền một nỗi, nông thôn lao động đã thừa, giờ đây càng thừa thêm. Những ngày nông nhàn, ngoài việc chạy chợ, người ta không biết làm gì. Thị trường cổ truyền bị thu hẹp. Người làm nghề phụ đang mất đất ngay trên quê hương mình.

Tôi không ngớ ngẩn đến mức đề nghị bịt đường, không cho hàng hóa thành thị về nông thôn. Tôi chỉ ước ao thực hiện cái điều nhiều người đã biết, là làm sao các nghề phụ ở nông thôn được tổ chức lại, từng vùng có mặt hàng riêng, đủ sức cạnh tranh với các mặt hàng ngoại nhập (nếu không tốt hơn, đẹp hơn, thì cũng rẻ hơn, vừa túi tiền hơn). Nó là chuyện giải quyết lao động thừa. Nó lại cũng là một cách để giữ gìn một số làng nghề truyền thống và nhìn rộng ra, là giữ gìn bản sắc của dân tộc mình.

Có điều, đây là cả một quy trình phức tạp. Phải có vốn. Phải có kỹ thuật mới. Phải tạo được mô hình hoạt động thích hợp… Và trước tiên những người làm nghề phải có ý thức kết hợp với nhau.

Nhưng đây đang là một tử huyệt của chúng ta. Nghĩa là muốn làm lắm mà không làm nổi. Không ai bảo được ai. Không ai thấy người khác hơn mình, không ai tin sự chí công vô tư ở những người được bầu ra quản lý. Trong bụng ai cũng ngại.

“Nền sản xuất của chúng ta hiện trong tình trạng quá manh mún. Nếu không được tổ chức lại, chúng ta rất khó cạnh tranh với các doanh nghiệp nước ngoài”. Còn nhớ từ hồi chuẩn bị cho việc gia nhập WTO, các nhà kinh tế đã cảnh báo như vậy. Nhìn vào ngành nào tôi cũng thấy họ cùng một giọng tiên đoán: “Nếu các công ty du lịch của chúng ta không liên kết lại, làm sao mở rộng hoạt động…”; “ Nếu các điền chủ Việt Nam không liên kết lại, làm sao cạnh tranh nổi với hàng nông sản nước ngoài”.

Xem tiếp
Lịch thi đấu World Cup 2018 trận chung kết - Ảnh 1.
 
Kết quả hình ảnh cho tổng thống croatia 
 
Tôi dự đoán đội của Tổng thống xinh đẹp sẽ vô địch 
Xem tiếp

  

 
  
Đặng Văn Sinh

Nữ tổng thống Kolinda Grabar Kitarovic vui mừng trước sự kiện đội tuyển bóng đá Croatia tham dự World cup 2018 vừa đánh bại đội tuyển Anh giành vé vào chung kết. Nhìn vị nữ chính khách xinh đẹp, trẻ trung, tươi tắn, đứng đầu một đất nước có số dân chưa đến 4 triệu 2 trăm ngàn người GDP bình quân 24 ngàn USD mà tạo dựng được nền bóng đá ngang ngửa với các "ông lớn" như Anh, Pháp , Đức, Ý, Brazil..., mình lại chạnh lòng nghĩ đến nước Việt ta ....

 
Trương Tuần
 
Xưa Nam Tư bây giờ Croat
Tổng thống xinh và rất khiêm nhường
Không khoe mình anh minh vĩ đại
Bốn triệu dân kết nối yêu thương


Xem tiếp
Nguyễn Phan Khiêm 

Ngày 12/7/1984, quân đội Việt Nam tổ chức trận đánh phản công giành lại những điểm cao bị Trung Quốc chiếm giữ ở Vị Xuyên (Hà Giang), sư đoàn 356 có 593 chiến sĩ hy sinh, 820 chiến sĩ bị thương. Ngày 12/7 hàng năm trở thành Ngày Giỗ trận Vị Xuyên đầy xót xa...

Tháng 2/1979, Trung Quốc đồng loạt tấn công vào biên giới sáu tỉnh phía Bắc của Việt Nam. Trải qua 30 ngày chiến đấu ác liệt, VN đã đánh bại "chiến thuật biển người, thọc sâu phá hoại" của quân Trung Quốc, buộc họ phải rút khỏi Việt Nam vào ngày 18/3.


Tuy nhiên, Trung Quốc không hoàn toàn rút quân mà vẫn duy trì lực lượng ở biên giới và lãnh thổ Việt Nam khiến cho chiến sự tiếp diễn suốt 10 năm sau đó.

Mặt trận Vị Xuyên - Thanh Thuỷ được xác định là vùng chiến sự ác liệt nhất trong cuộc chiến giai đoạn 1984-1989. Trong 5 năm này, theo các tài liệu được công bố trên mạng, Trung Quốc đã huy động 17 sư đoàn bộ binh và 5 sư đoàn, lữ đoàn pháo binh vào chiến dịch lấn chiếm biên giới. Trung Quốc đã bắn vào Hà Tuyên (mà chủ yếu là Vị Xuyên-Yên Minh) hơn 1,8 triệu quả đạn pháo cối, ngày cao điểm nhất hơn 60.000 quả, gây biết bao đau thương, tang tóc.

Nhà thơ Lê Vân từng khắc khoải: Giặc Trung Quốc đánh Hà Tuyên/ Sông Nho Quế gầm lên bão sóng/ Súng trả lời với súng/ Xác quân thù chồng chất biên cương.

Hôm nay, ngày Giỗ trận Vị Xuyên, xin cúi đầu tưởng nhớ những người đã ngã xuống để giữ gìn biên cương của Tổ Quốc.
Ảnh:
Nhạc sĩ CCB Trương Quý Hải hát ca khúc "Về đây đồng đội ơi"
giữa Nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên sáng 12-7 - Ảnh: Văn Duẩn.

Xem tiếp


Lưu Trọng Văn


Bây giờ là 2g10 chiều ngày 5.7. Ít phút nữa, gã bước vào hội thảo chữ quốc ngữ tại Lisbon. Hội thảo sẽ khẳng định cha đẻ của chữ quốc ngữ, tức chữ Việt ngày nay không phải là cha Alexandre de Rhodes mà làcha Francisco de Pina.
.
Francisco de Pina (1585-1625) là một giáo sĩ Công giáo người Bồ Đào Nha thuộc Dòng Tên. Ông đến Việt Nam năm 1617 và có công trong việc chế tạo và hoàn chỉnh chữ Quốc ngữ.
.
Gã vừa vào Thư viện Hoàng gia Bồ Đào Nha, bắt gặp bản chép tay của các giáo sĩ Bồ Đào Nha từ thế kỷ 19, chép nguyên văn bản chép tay của cha Pina từ 1617 tại Quảng Nam gửi về Vatican.
Cuốn sách chép tay tại thư viện Hoàng gia Bồ Đào Nha
.
Xem tiếp

Ngô Khắc TàiKết quả hình ảnh cho nGUYỄN nGỌC tƯ

 Có nhiều người chuyên môn viết truyện ngắn Tiểu thuyết bỗng nhảy qua làm thơ hay ngược lại người sở trường là thơ lại bắt qua viết truyện. Chợt nhớ truyện Kim Dung có nhân vật già mà hồn nhiên thiên hạ gọi là lão Ngoan Đồng ngồi buồn lấy tay trái đánh tay mặt đỡ để chơi không ngờ trò chơi ấy trở thành thế võ vi diệu trở thành một người kỳ tài. Hình như chưa có ai viết về những ai viết văn còn làm thơ nó có gì lạ so với người làm thơ thông thường. Một vài trường hợp như Nguyễn Bình Phương rồi tới Nguyễn Ngọc Tư theo tôi là hiện tượng. Hiện tượng vì lâu nay bạn đọc quen với thơ đọc lên thấy rung động cảm xúc làn da rờn rợn, rồi cảm xúc lần vô da thịt, lần vô trái tim… Người như chưa quen, lâu lắm mới quen cái gọi là thơ đương đại tự do không vần điệu, câu dài câu ngắn chữ đẻ chữ mang hình ảnh đuổi theo nhau. Hình ảnh nó vừa dẫn bạn đọc đi cũng vừa đánh đố không hiểu tác giả muốn nói lên điều gì không có chỗ kết nối mà kín bưng như xem phim (phim trinh thám) vậy. Thơ đương đại là thế giới nội tâm bí ẩn xa lạ với thế giới bên ngoài. Đọc không thấy cảm xúc, nếu có chạm được tim thì đó là tim đen xì xì. Vì vậy thơ đương đại nó hành hạ bạn đọc, thơ không còn là chuyện viết để mua vui. Năm trước Ngọc Tư trình làng tập thơ chấm. Dân làng thơ vẫn chưa hết ngỡ ngàng cần có thời gian để mưa sâu thấm đất, Tư như mắn đẻ, không biết thai nghen từ lúc nào tiếp tục cho ra “gọi xa xôi”. Tư gọi ai. Đất của làng thơ đông kín người cứ nhìn thơ đăng báo hay, đọc mục bài vở nhận được đầy những tên tuổi thì biết. Làng thơ, vườn thơ như không còn chỗ cố lủi đầu vô gọi. Chầu xưa có thi sĩ Phạm Hầu- đưa tay ra vẫy ngoài vô tận – chẳng biết xa lòng có những ai. Nay có Nguyễn Ngọc Tư văn chưa đủ nhảy qua thơ “gọi xa xôi”. Hình như Ngọc Tư cũng biết gọi xa xôi, những gì đã mất thì nó mất nhưng cái vẫn còn lẩn khuất đâu đó. Người rất gần mà lại xa tiếng vọng về nên mở tập thơ ra ở trang đầu tiên Ngọc Tư đề tặng mình. Cho thấy đây là một người lẻ loi cô đơn. Thú thật tôi thương những người cô đơn làm thơ tặng mình, kiểu giá có thể hay là tôi nhìn tôi trên vách. Và ở ngay bài thơ đầu tiên ta được đọc bài “Thư nháp” khiêm tốn thay vì đó là thư thiệt tự bạch.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)