Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Ngô Khắc Tài

 

Triệu Từ Truyền tên thật là Triệu Công Tinh Trung. Cái tên nói lên ước muốn người đặt rồi hình như nó cũng dính tới số phận. Tinh Trung là tên được cha mẹ rút từ bốn chữ “Tinh Trung Ái Quốc”. Truyền là bút hiệu rồi thứ tư thêm dấu huyền thành ra từ truyền để nói lên ước mơ chữ nghĩa, cuộc sống sống sao để có sức hút như nam châm. Để rồi anh trở thành nhân vật hai trong một con người thú vị ly kì trong mắt anh em văn nghệ sĩ Sài Gòn cũng thú vị không kém. Ai như cũng nể phục anh, trước cái gọi là đi và về của anh như một tay chơi. Qua tên cha mẹ dẫn lối anh tới cách mạng từ tuổi thiếu niên trở thành cán bộ đoàn trong phong trào SX, HS đấu tranh, hai lần bị từ đày Côn Đảo. Rồi những năm đầu giải phóng lại trở thành phó chủ tịch quận 4, có nghĩa anh có tuổi thơ dữ dội không thua gì Phùng Quán nghĩa là chưa được ba mươi còn rất trẻ đã làm quan. Tên Triệu Từ Truyền nói lên máu văn nghệ đam mê văn học thơ ca như một người tình rồi dấn thân cùng với người tình lúc còn rất trẻ và bền chặt cho tới nay tuổi đã xế chiều. Hình dung có hai mẫu người trong một con người mà sau nầy Triệu Từ Truyền trả lời báo chí phỏng vấn – không hiểu sao tôi chưa bao giờ xung khắc giữa đam mê văn học và hoạt động cách mạng.

Xem tiếp


Đặng Văn SinhKết quả hình ảnh cho bão táp Triều Trần

 


Trong bộ tiểu thuyết lịch sử "Bão táp triều Trần", Trần Thủ Độ được xem như một người đóng vai trò quan trọng trong việc kiến lập tân vương triều, một ông vua không ngai nhưng có uy quyền tuyệt đối, thao túng chính sự mấy triều vua.

Với hàng loạt công tích khuynh đảo thiên hạ, đồng thời cũng gây ra không ít tội ác được chính sử ghi chép rất tỉ mỉ, cho dù những ghi chép ấy ít nhiều còn chịu ảnh hưởng của hệ ý thức nho giáo, thiếu trung thực và thiếu khách quan, cho đến ngày nay, Trần Thủ Độ vẫn là nhân vật gây nhiều tranh cãi.

Hậu thế nhận định về Trần Thủ Độ không giống nhau. Các nhà nghiên cứu, biên khảo, trong mấy chục năm qua, hầu hết đều khai thác nguồn tư liệu về ông trong "Đại Việt sử ký toàn thư" (ĐVSKTT). Tuy nhiên ĐVSKTT, ở kỷ nhà Trần lại do các sử gia triều Lê, trong đó có Ngô Sĩ Liên chấp bút trên cơ sở "Đại Việt sử ký" của Lê văn Hưu. Bộ sử gồm 30 tập này đã bị thất lạc. Vì thế, không dám chắc, những phần biên khảo sau này có đảm bảo độ chính xác hay không, bởi lẽ, qua những ghi chép về "Vụ án Vườn Vải", người ta có quyền nghi ngờ ngòi bút của vị Tổng tài Quốc sử quán có những lúc đã bị bẻ cong. Thế nhưng, cho dù không tránh khỏi thiên kiến, thậm chí còn có khả năng lược bớt một số chi tiết hay lời bàn của các nhà viết sử tiền nhiệm, thì Ngô Sĩ Liên vẫn giữ được phần cốt lõi về thân thế và hành trạng của Trần Thủ Độ, bởi sự thật ông là một nhà chính trị có viễn kiến, một Thống quốc Thái sư có tài an bang, trị nước không thể phủ nhận.

Đương nhiên, sử bút khác với văn bút. Chép sử biên niên chỉ cần sàng lọc rồi ghi chép các sự kiện đã xảy ra, nếu là sự kiện quan trọng thì sử gia có "lời bàn" với lối viết tối giản theo trình tự thời gian, cuối cùng đóng lại thành quyển, thế là xong. Văn bút thì khác. Viết về một nhân vật lịch sử hay một thời kỳ lịch sử, nhà văn phải có cái nhìn bao quát để tái hiện như nó vốn có trong quá trình vận động lịch sử. Nhiệm vụ của người viết là phải dựng lại bức tranh xã hội đương thời, khiến người đọc nhận ra diện mạo nó bằng niềm cảm hứng thẩm mỹ thông qua các sự kiện lịch sử. Làm được như vậy chắc chắn không thể chỉ căn cứ vào những dòng ghi chép lạnh lùng, vô cảm trong chính sử mà phải tìm ngoài chính sử qua các tài liệu điền dã, qua ký ức dân gian thậm chí còn phải khai thác cả những giai thoại, huyền thoại được truyền khẩu từ nhiều thế hệ đã bị nhòe mờ bởi thời gian.

Xem tiếp
 
 Nhà thơ Xuân NguyênTrong hình ảnh có thể có: 4 người, bao gồm Trang Vu Tu, mọi người đang ngồi
 
 
Hẳn nhiều người chưa quên, năm 1988, giữa lúc miền Bắc đang trong thời kỳ kiệt quệ về kinh tế, dân tình hết sức không yên, thì báo Văn Nghệ in phóng sự"Cái đêm hôm ấy...đêm gì?" của nhà báo Phùng Gia Lộc. Bài báo mô tả một đêm thu nộp sản phẩm ở chính quê hưong tác giả, tàn bạo và khốc liệt...không khác gì cảnh thu thuế trong "Bước đường cùng" của Nguyễn Công Hoan...Báo phát hành, tác giả bị nhà chức trách Thanh Hoá tầm nã, truy tìm ráo riết.Khong thể sống yên ở chính mảnh đất mình sinh ra,PGL phải chạy trốn ra Hà Nội nhờ bạn bè cưu mang.Rồi duyên may đến, ông được một người dẫn đến gửi gắm ông quan đứng đầu huyện Đông Hưng, Thái Bình che chở...Là quan to nhất huyện, nhưng ô Đinh Thế Lịch rất yêu văn nghệ và trọng dân viết lách.Khi nghe rõ đầu đuôi chuyện "mắc nạn" 

của PGL, ông quyết định đưa tác giả về nhà riêng cách nhiệm sở 7km dấu kín trong nhà.Ngày ngày cơm nước do "bà huyện" lo.PGL chỉ việc ăn và kín đáo dấu mình, không ra ngoài, tránh tiếp xúc...đề phòng có kẻ nhòm ngó.

.Ảnh: Ông quan hưu Đinh Thế Lịch (áo xanh) cùng các nhà thơ Nguyễn Đức Mậu, Vũ Từ Trang, Xuân Nguyên
Xem tiếp
Trương Tuần
 
- Ôi cụ, sao sắc diện phờ phạc, nhầu nhĩ thế kia ?
- Đêm qua mất ngủ, đau lắm cụ ơi.
- Đau bao tử hay tiền liệt tuyến ?
- Đau cơ thể mình còn đỡ, đau đời cụ ạ !
- Đau đời ?
- Đau lắm dân nuôi từ bữa ăn, tấm áo, đồng lương, cho ăn cho học, cho vị trí làm quan nên người mà hư đốn phản phúc.
- Cụ nói ai vậy ?
- Thì đấy, một số vị thứ bộ trưởng, tướng lĩnh, chủ tịch ủy ban nhân dân...và còn hơn thế nữa..
- Chứng tỏ học hành tu dưỡng như nước đổ đầu vịt. Các vị này chém gió dạy dỗ nhân dân, quát nạt, vênh váo khiếp lắm cụ ạ 
- Hư hỏng toàn tập, dân nuôi báo cô cụ nhỉ ?
- Thì VƯỠN... 
 
Xem tiếp
Mai Anh Nguyên
  
 
Bia tri ân đã chính thức được trân trọng đặt để và một buổi lễ khánh thành long trọng, ấm cúng và trang nghiêm đã được tổ chức tại mộ phần cha Alexandre de Rhodes sáng ngày 5/11/2018, nhân ngày giỗ thứ 358 của Đức cha.
Buổi lễ đã có sự tham dự của chinh quyền thành phố : Ông Mazaheri (cộng đồng Hồi giáo tại Isfahan - cộng đồng chủ quản), Ông Gestabian (cộng đồng cơ đốc giáo Armenian tại Isfahan), Bà Gukasian (trưởng phòng quan hệ dân chúng nhà thờ VANK) và 20 công dân Việt Nam đến từ ba miền đất nước, có cả người Việt định cư ở nước ngoài !
Giáo sư Nguyễn Đăng Hưng, Viện Trưởng Viện Vinh Danh Chữ Quốc ngữ và Bảo Tồn tiếng Việt (ĐH Duy Tân) đã phát biểu mở đầu trong sự xúc động sâu lắng của cử tọa :
“Hôm nay, chúng tôi, những phó thường dân từ Việt Nam xa xôi, là nội trợ gia đình, là hướng dẫn viên du lịch, là chuyên gia nhiếp ảnh, là nhà báo, nhà thơ, nhà văn, nhà khảo cổ học, giáo sư đại học, đến từ Nam, Trung, Bắc, có người định cư ở nước ngoài hồi hương. Chúng tôi vượt không gian trên 6000 km tụ tập về đây, nhân ngày giổ thứ 358 của ngài.
Xem tiếp

  Hoàng Minh Tường

 
 
Ngày 5/11/2018

Thưa Cha.

Ở Việt Nam có một đường phố mang tên Ngài, đường Alexandre des Rhode, ở trung tâm Sài Gòn, tức thành phố Hồ Chí Minh ngày nay. Trước đó cả thế kỷ, ở trung tâm Hà Nội, thủ đô của nước Việt, có một tấm bia vinh danh Ngài bên Hồ Gươm, tiếc rằng, do giặc giã, đã bị thất lạc.

Điều đó nói rằng, hơn ba trăm năm qua, người Việt Nam không quên Ngài, vẫn luôn nhớ Ngài như thuở Ngài sống và cùng các giáo sĩ Borri, Emmaanuel Fernades, Buzomi, Francois de Pina…cùng các con chiên người Việt, đặc biệt là quan tuần phủ Quy Nhơn Trần Đức Hòa, người đã cưu mang các ngài trong những ngày đầu ở cư sở Nước Mặn, góp phần sáng tạo nên chữ Quốc ngữ.

Và sự hiện diện của chúng tôi hôm nay, một nhóm người Việt nặng lòng với tiếng Việt, chữ Việt, tại nơi yên nghỉ của Ngài, cố đô Isfahan của xứ sở Ba Tư huyền thoại, đúng ngày giỗ lần thứ 358 của Ngài ( 5/11/1660 – 5/11/2018), nói rằng Ngài vẫn luôn sống trong tâm tưởng mọi thế hệ người Việt.

Có muộn quá không, đã 372 năm kể từ ngày Ngài xa nước Việt, nơi mà Ngài đã gắn bó suốt 20 năm, từ 1625 đến 1645, đã luồn rừng lội suối, cùng ăn cùng ở với người dân, nói thứ ngôn ngữ thuần Việt với con chiên, với Chúa, để rồi kết tinh nên bộ sách khai sáng Dictionarium Annamitium Lusitanum ed Latinum ( Từ điển Việt Nam - Bồ Đào Nha - La Tinh, gọi tắt là từ điển Việt - Bồ - La), in tại Roma, 1651.

Xem tiếp
  
Xuân Dương
 
 

(GDVN) - Nói cách khác “củi” không cùng đẳng cấp với “lươn chạch”, “củi” đốt trong lò nóng là cháy hết, “lươn chạch” khó ở chỗ bắt chứ không phải ở chỗ đốt.

Tại hội nghị toàn quốc với Đảng uỷ khối các cơ quan tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương, Trưởng Ban Tổ chức trung ương Phạm Minh Chính cho biết:

“Riêng lĩnh vực quản lý nhà nước công chức, viên chức thuộc hệ thống quản lý nhà nước trong 5 năm qua sai phạm 10% trong tổng số cán bộ được đề bạt, bố trí vào các vị trí”. [1]

Bộ trưởng Nội vụ Lê Vĩnh Tân cho rằng: “Đây là con số địa phương báo cáo lên, Bộ chưa đi kiểm tra, xác minh. Khi Bộ đi kiểm tra chắc con số này sẽ khác”.


Sự thật, dân đang phải nuôi báo cô bao nhiêu cán bộ?

Số liệu Trưởng Ban Tổ chức trung ương Phạm Minh Chính đề cập là do địa phương báo cáo lên trung ương, thế có nghĩa là con số không thể nhỏ hơn được nữa.

Nếu kết hợp với tình trạng “trên nóng, dưới lạnh”, không ít khi còn là “trên bảo dưới không nghe” thì có thể khẳng định, khi Bộ Nội vụ đi kiểm tra, con số 10% chắc chắn chỉ có thể tăng chứ không có chuyện giảm.

Vấn đề là tăng từ 10% lên đến bao nhiêu phần trăm thì phải chờ xác minh, nói như một vị thuộc “thế hệ trước” là “không vội được đâu”!

Xem tiếp


Đường VănKết quả hình ảnh cho chuyện tình người điên tiểu thuyết  của  nguyễn hiếu

 

( Cuốn tiểu thuyết kì lạ hiếm hoi trong nền tiểu thuyết đương đại VN)


Đọc gần 30 tập tiểu thuyết của nhà văn làng Chiện (Trèm) Nguyễn Hiếu, thấy ông quả là một cây viết trường lực với nhiệt hứng sáng tạo, tìm tòi cái mới không biết mệt, không chỉ về nội dung tư tưởng mà còn luôn hăm hở muốn bứt phá trong nghệ thuật thể hiện, trong bút pháp, thủ pháp… hầu như không chịu lặp lại chính bản thân mình. Mỗi cuốn, dù viết về làng Chiện( tên làng Chèm ( Xã Thuỵ Phương, Từ Liêm Hà Nội được Nguyễn Hiếu tiểu thuyết) quê hương hay một chuyến tàu viễn dương, một ông nông dân ra tỉnh, hoặc về kẻ tự bán mình…đều có ít nhiều nét mới, lạ, hoặc về hình thức dựng, kể, hoặc xây dựng hình tượng, hay cách mở, kết, lời văn, hoặc sâu rộng hơn là kết hợp các bút pháp tiểu thuyết tây - đông, xưa – nay… Có lẽ đó là một trong những lý do quan trọng khiến tiểu thuyết Nguyễn Hiếu hấp dẫn bạn đọc, nhất là bạn đọc trẻ chăng? Tất nhiên, không phải bất cứ sự tìm tòi, khám phá nào của tác giả cũng đều thành công như ý muốn. Nhưng cần ghi nhận và biểu dương nỗ lực, khát vọng chân chính và trong sáng, mãnh liệt làm nên cái lõi văn chương nghệ thuật thực sự lâu bền của nhà văn. Trong đám tiểu thuyết ngổn ngang ấy, những người đọc tri âm hay nhắc đến Con ngố và Chuyện tình của người điên, như là những kết quả, thành công nổi bật về sáng tạo nhân vật và thể loại của Nguyễn Hiếu. Nhưng hôm nay, tôi chỉ mới có điều kiện bàn đôi lời về cuốn Chuyện tình của người điên (1989).Một cuốn tiểu thuyết mà theo tôi là đặc biệt vì tính kì lạ hiếm hoi trong cả nền tiểu thuyết đương đại của nứơc ta

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)