Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI


  Nguyễn Đức Tùng
 
C:\Users\BST\Desktop\Minh_Duc_Hoai_Trinh.jpeg
 
 
Thơ Minh Đức Hoài Trinh để lại ấn tượng trong tôi về một âm điệu bồn chồn, đau đớn mà gần gũi với con người, bề ngoài nghiêm cẩn mà bên trong phóng túng.

Người ấy bay về xứ

Chim kia bay về xứ

Đại dương trôi về xứ

Gió cuốn lá về xứ


Khởi thủy, thơ là nghệ thuật ca hát, truyền khẩu, lời kể chuyện, rất lâu trước khi chúng xuất hiện trên trang giấy. Nhịp ngắn và mạnh, lời thanh đạm nhưng hình ảnh giàu cảm xúc, làm tôi nghĩ đến Nelly Sachs (1891-1970), nhà thơ nữ lừng danh viết tiếng Đức, bạn thân của Paul Celan, cả hai từng trải qua những ngày đen tối trong trại tập trung Đức quốc xã.

Xem tiếp
Có thể là hình ảnh về 2 người và văn bản
 Trần Nhương
 
(Hôm nay (12-6-2024) gia đình làm lễ khánh thành Nhà tưởng niệm Nguyễn Trọng Tạo tại quê Diễn Hoa, Diễn Châu, Nghệ An. Xin đưa lại bài thơ viết khi Tạo đi xa để tưởng nhớ Nguyễn Trọng Tạo)
 
 
Chạp năm ngoái về Diễn Châu đột quỵ
Chạp năm nay đã về với đất làng
Bao trầm luân cuộc đời dâu bể
Khép lại rồi “Đôi mắt đò ngang”
Còn hát mãi “Đồng dao cho người lớn”
Chốn “Nương thân” “Khúc hát sông quê”
“Làng Quan họ” trầu têm cánh phượng
Vẫn cầu mong người ở đừng về
Xem tiếp

  Thái Kế ToạiTrần Công | Văn Việt

 
Đạo diến Đặng Nhật Minh là người viết và đọc điếu văn cho đạo diễn Trần Công. Ông viết:

Đạo diễn Trần Công sinh tháng 9/1928 tại Hương Sơn, Hà Tĩnh. Sinh trưởng trong một gia đình tiểu tư sản công chức. Từ nhỏ ông đã theo cha là nhà giáo học Trần Hậu Vị học tại các trường lớn ở các thành phố Vinh, Nha Trang, Sài Gòn nơi cụ Đốc Vị giảng dậy.

Ở cấp trung học, ông học giỏi và cùng lúc tốt nghiệp cả 2 ban: Cổ điển đông phương và Cổ điển tây phương. Ông thông thạo nhiều ngoại ngữ như Pháp, Ý, Trung, Nhật…

Trước năm 1945, khi 16 tuổi ông đã thoát ly theo cách mạng. Tháng 8 năm 1945, khi mới 17 tuổi, ông đã là Bí thư BCH thanh niên cứu quốc huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh, Uỷ viên BCH thanh niên cứu quốc Hà Tĩnh.

Tháng 11/1945, ông tham gia đội biệt động đường số 8 của quân đội nhân dân Việt Nam và được đảm nhiệm các chức vụ Trung đội trưởng, rồi Đại đội trưởng.

Xem tiếp
Phạm Quang Long
 Cú nhảy thẳng đứng ngoạn mục - Báo Công an Nhân dân điện tử
 
Những ngày lễ trọng, khắp nơi giăng đèn kết hoa, treo phướn, khẩu hiệu tuyên truyền, dựng các pano, treo cờ… chào mừng. Nhìn các đường phố “ vui mắt” hơn nhưng tính hiệu quả thì không thể hài lòng. Có gần 10 năm làm trong ngành “ leo trèo cắt dán, cờ đèn kèn trống”, tôi tin những quan sát và đánh giá của mình.
Cái chính là phương thức tuyên truyền cổ động hiện nay quá cũ kỹ và kém hiệu quả nhưng nhiều người quản lý vẫn không chịu thay đổi nếp nghĩ. Ném hàng tỉ vào những việc ấy nhưng hãy thử điều tra xem, ai vì nhìn thấy mấy thứ ấy mà thay đổi nhận thức, tư tưởng? Nói điều này dễ bị cho là phạm thượng nhưng nó là bằng chứng xác thực cho điều tôi nói: các đợt học tập và làm theo gương sáng lãnh tụ nhưng những người nói về chuyện này hùng hồn nhất, thường xuyên nhất lại phải ngồi tù, bị kỳ luật vì họ nói một đằng, làm một nẻo, không làm theo điều gì.
Xem tiếp
Hoàng A Sáng
 


 

 
 
 
 
Đang cảm hứng thì trải nghiệm, nhưng các bạn tin tôi đi, chỉ một thời gian nữa, vẫn chỉ một mình sư, với đôi chân bền bỉ của mình tự rong ruổi muôn nơi.
Để tu được như sư Minh Tuệ, phải hội tụ vô vàn những đức tính: dũng cảm, kiên nhẫn, khiêm tốn, thật thà… Nói theo cách nhà Phật, đủ nhân duyên mới thành!
Nhưng chúng ta có thể học được từ vị sư này, ngay tại nhà mình, ngay bây giờ và tại đây mà không nhất thiết phải có một hình thức, cũng như trải nghiệm khổ hạnh như sư Minh Tuệ.


 
Xem tiếp
Hoàng Quốc Hải
 
 

Nhóm học sinh Ngô Quyền khóa (1957-1960) chúng tôi, năm 1990, nhân kỉ niệm 70 năm thành lập trường, qui tụ lại được khoảng năm, sáu chục người sinh sống tại Hà Nội. Rồi từ đó, hằng năm chúng tôi tổ chức họp mặt vào đầu xuân. Lúc đầu chỉ qui tụ bạn bè. Sau tìm hiểu thấy có một vài thầy dậy chúng tôi khóa đó cũng đang sinh sống tại Hà Nội, nên những buổi họp mặt, chúng tôi mời các thầy tham dự. Những năm đầu có vài ba thầy dạy toán, lý, lịch sử tới dự. Tình cảm thầy trò thật là đằm thắm. Vì nhiều lý do khác nhau, số các thầy tham dự với chúng tôi cứ thưa vắng dần. Trong đó có nguyên nhân sức khỏe và tuổi tác. Nhưng thật kì lạ, người cho chúng tôi theo bám được tới ngày nay, tới giờ phút này thì chỉ có thầy Trần Học Hải dậy môn lịch sử.

Cách đây khoảng một tuần, bỗng nhiên nhớ thầy, chúng tôi gọi điện cho nhau cùng tới thăm thầy. Hẹn nhau đúng 9 giờ sáng. Khi đi, nhà thơ Nguyễn Thị Hồng, phu nhân của tôi vừa ốm dậy bảo:” Cho em đi thăm thầy với ! ”.

Sự có mặt của lũ học trò tuổi vào hàng U 90 cả rồi. Nhưng thầy chúng tôi cũng suýt soát 100 (98)

Xem tiếp
Kim Chuông
 
 

Trong “Nhóm Trí thức Văn nghệ sĩ,” quê gốc Thái Bình, hiện đang sống ở Sài Gòn, đất nắng. Cùng với Đặng Hấn, Nguyễn Khoa Đăng, Sĩ Ẩn, Hà Văn Thùy … Thi sĩ Lương Minh Cừ là người tôi quen và kết thân với anh tự hơn bốn mươi năm trước.

Lương Minh Cừ đẹp trai, chân tình, mát lành, lịch lãm.

Tôi đã từng qua dòng Trà Lý, qua Bến Giống, về Làng Đông, Hồng Việt, thắp hương ngày giỗ Cha anh. Cùng anh và bạn bầu tri kỷ nâng ly, luận đàm về văn chương, thi phú.

Tôi cũng có gần nửa tháng trời cùng Lương Minh Cừ và bạn bầu đầm đìa trong những cuộc vui, buổi tương phùng tương ngộ. Khi “Cố vấn Vũ Ngọc Nhạ” tổ chức cho tôi (Tổng Biên tập một Tờ Tạp chí Văn nghệ Thái Bình) buổi gặp gỡ, trò chuyện với đông đảo anh chị em đồng hương trên đất Sài Gòn, tại gian phòng của Dinh Độc Iập.

Tôi quý yêu Lương Minh Cừ ở nhiều nét tương đồng. Ở chất quê chân mộc. Ở cái gốc cùng sinh ra và lớn lên trên đồng bằng, quê lúa. Ở tháng năm khoác lên mình áo lính, đi trong trận mạc, rồi cùng bước ra từ khói lửa chiến tranh.

Lương Minh Cừ – Tuổi Nhâm Thìn, (1952) Một người trai Đông Hưng,Thái Bình. Một Sinh viên Đại học Văn khoa. Rồi, Đại học Tài chính.

Một Phó Giáo sư – Tiến sĩ Triết học. Một Bí thư Đảng ủy. Một Hiệu trưởng đương kim của Trường Đại học Cửu Long bây giờ …

Xem tiếp
 
Có lẽ, lựa chọn này không phải bởi ý nguyện của sư, nhưng nó cũng là cách khả dĩ duy nhất và hài hoà cho tất cả. Điều mà mọi người được an ủi, nhẹ nhõm là khi đã nhìn thấy những hình ảnh xác tín về sự hiện diện của sư, rằng họ vẫn còn đó một đầu đà Minh Tuệ. Nếu điều tồi tệ nhất xảy ra, chúng ta sẽ có một mất mát quá lớn, một tiếc nuối vô hạn và một tổn thương khó nguôi ngoai.
Đứng trước những lựa chọn, chúng ta sẽ chọn lựa cách tốt nhất; đứng trước những ngã rẽ chúng ta sẽ chọn lối đi bình an. Đó là bản năng của lí trí. Sư Minh Tuệ, dù với giới hạnh sâu dày có thể khuất phục tất cả, hay với tâm tịch tịnh vô úy trước mọi hoàn cảnh thì cũng đành phải tùy duyên mà hành trên bước đường tu còn lắm xa xăm.
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)