Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 
 Có thể là hình ảnh về 3 người, mọi người đang đứng và văn bản cho biết 'fi NAM CHAU PHÁP Phát trực iếp QUỐCT Quoct CHƯƠNG RINH 60 TRUNGQU Biển Đông: Ủy ban Đối ngoại Thượng Viện Mỹ thông qua dự luật trừng phạt Bắc Kinh ngày: 0/10/2021 12:03 thành ngoai Thương Viện Ben Cardin Bob Menendez Risch Thương Viên, Washington'
TQ đã dùng vũ lực cưỡng chiếm Hoàng Sa và một phần Trường Sa của Việt Nam, coi biển Đông như ao nhà họ, đâm chìm tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam, ngang nhiên cấm biển, cấm các đối tác của VN thăm dò dầu khí, ngăn cản việc đi lại của tàu bè Việt Nam và quốc tế...Sự hung hăng của TQ ngày càng lộ mặt kẻ cướp.
  
Ủy ban Đối ngoại Thượng Viện Hoa Kỳ thông qua dự luật trừng phạt các hành động « đe dọa hòa bình » của Trung Quốc ở Biển Đông. Hai thượng nghị sĩ đồng chủ trì dự luật kêu gọi Thượng Viện Mỹ nhanh chóng thông qua luật, để khẳng định mạnh mẽ cam kết của Hoa Kỳ bảo vệ vùng Ấn Độ - Thái Bình Dương tự do và rộng mở, chủ quyền của các nước đồng minh, và thúc đẩy giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình dựa trên luật pháp quốc tế.
Trên Twitter, chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Thượng Viện Mỹ, ông Bob Menendez, thông báo trong cuộc họp hôm qua, 19/10/2021, Ủy ban đã thông qua dự luật South China Sea and East China Sea Sanctions Act / Đạo luật trừng phạt ở Biển Đông và biển Hoa Đông (S.1657). Hai thượng nghị sĩ Marco Rubio (đảng Cộng Hòa) và Ben Cardin (đảng Dân Chủ) - đồng chủ trì dự luật của lưỡng đảng - ra thông cáo báo chí « hoan nghênh Ủy ban thông qua luật nhắm vào các hành động gây hấn của Trung Quốc ở Biển Đông và biển Hoa Đông »
Xem tiếp

Hạnh Hoa

Truyện vui nhân 20/10 
 
Đang bận bù đầu vì các loại báo cáo mà tôi còn bị sếp chuyển đến cái giấy mời dự hội thảo về bình đẳng giới. Nghĩ mới thấy ngậm ngùi và tức bực làm sao. Ngậm ngùi cho thân phận mình và tức bực với thủ trưởng. Sao ông ta không đi mà lại cử tôi, trong khi tôi là tên chồng quá tôn trọng vợ. Nhà tôi, từ việc mua tăm xỉa răng đến mua đất xây nhà, từ đổ rác đến chạy trường cho con đi học cũng đều nhường vợ làm tất. Phỏng còn gì để cô ấy mất vị thế mà phải đi nghe nói về bình đẳng giới?

Đang buồn bực thì vợ gọi điện: “Em đón con về rồi, nấu cơm sắp xong, anh về đi là vừa”. Tôi cáu: “Những việc ấy chiều nào chẳng làm, sao hôm nay phải kể lể thế?”. Vợ bảo: “Nhưng mọi khi anh về đúng giờ, còn hôm nay mãi chẳng thấy về nên em gọi”. Đấy, phụ nữ là ghê gớm thế đấy, vừa kể công, vừa kiểm soát lại vừa chỉ huy giờ giấc của mình. Họ có mất quyền gì đâu mà sợ mất bình đẳng? Đã thế, đi dự hội thảo, tôi nhất quyết phải nói những điều bức xúc ấy ra. Nhưng nghĩ vậy thôi chứ tôi không đi dự cái hội thảo vớ vẩn ấy đâu.

Tôi cầm tờ giấy mời chạy đến gõ cửa phòng thủ trưởng. Không thấy “mời vào” như mọi khi mà chỉ thấy tiếng ngài quát vợ rõ to trong điện thoại: “Tối nay tôi về muộn, ăn cơm trước đi, đợi đợi cái gì?”. Một phút im lặng, tôi đã toan gõ cửa, lại nghe tiếp: “Nhớ là phẳng cho tôi ba bộ quần áo, sắp cho cái va li để mai tôi đi công tác. À cắm nước nóng sẵn để tí nữa về tôi tắm kẻo lạnh”. Đứng ngoài nghe thủ trưởng hách dịch với vợ qua điện thoại tôi thật không ngờ. Sao trong cơ quan người ta cứ thì thào rằng sếp sợ vợ nhỉ? Họ còn kể rằng nhiều lần sếp vào siêu thị mua từ củ hành, lọ nước mắm đến chiếc áo con, lô giấy vệ sinh… rồi ôm, xách khệ nệ ra xe trong khi vợ thì ngồi ì trong xe thong dong chờ đợi.

Xem tiếp
Nhân ngày 20/10 xin bày một số tranh vẽ người đẹp. Cảm ơn những người cho ta hạnh phúc !
 
 
 
 
 
Xem tiếp

Chuyện nhỏ..không như con Thỏ

 

Tô Hoàng

 

Mùa Xuân 1973, với Khóa 6 Lớp Tập huấn của Hội Nhà văn VN dành cho anh chị em viết trẻ, có nhiều nhà văn tên tuổi từ chiến trường ra được mời tới nói chuyện : Phan Tứ ( Lê Khâm ), Nguyễn Quang Sáng, Thu Bồn...Các ông đều rút từ trong túi ra xếp lên bục giảng cả một chồng các cuốn sổ ghi chép. Các ông kể chuyện đi và thâu gom tài liệu ở chiến trường. Các ông nói về những thử thách của bệnh tật, đói rau, thiếu muối và mức độ ác liệt..Các ông mở những cuốn sổ ghi chép kia ra trích đọc những tư liệu này, chi tiết khác còn chưa hiện hình thành nhân vật hoặc hình tượng.

Bọn tôi cứ há hốc mồm, trợn mắt nuốt từng lời với sự háo hức, ước ao...

Ngày hôm sau, nhà văn lão thành Nguyễn Tuân được mời lên lớp. Bước lên bục giảng, ngồi xuống ghế, không cần chào hỏi, bác mở cái túi bơi ( loại túi vải nilon, có giây kéo khá phổ biến thời bấy giờ ) lấy ra một cái phích xinh xinh hãm nước trà, chế trà ra cốc; tiếp theo ông cụ cũng lấy từ chiếc túi 1 cặp bánh dày kẹp chả khoan thai đưa lên miệng ăn.

Vốn đã nghe nhiều về cá tính của lão nhà văn nên chúng tôi im phăng phắc, chỉ lặng thầm quan sát.

Ăn hết chiếc bánh, rút khăn giấy lau miệng kỹ càng, nhấp thêm hai ba ngụm nước trà đâu đấy, ông cụ nhìn xuống phía học viên và bất ngờ đặt câu hỏi:

- Ở nhà các anh các chị có đọc sách không ?

Xem tiếp

Nhân "Ngày phụ nữ Việt Nam" (20 - 10)

 

Đắc Trung

 

Chọn được người ý hợp, tâm đồng lấy làm chồng đã khó, nhưng giữ được chồng còn khó hơn. Thời buổi cơ chế thị trường dễ mất lắm. Mất tất cả, mất từng bộ phận, mất thể xác, mất tâm hồn. Vì sao để mất và bằng cách nào để giữ? Phiếm đàm sau đây có thể giúp ích chị em chăng. Xin bắt đầu bằng chuyện...

TỰ TỬ KHÔNG CHẾT.

Chưa đầy 30 tuổi, mới một con, vậy mà tay chồng chị vốn xưa nay đứng đắn, bỗng nổi "máu dê" đi lòng thòng "bồ bịch". Chị nghiến răng chịu đựng, ngày đêm khuyên giải mà hắn không nghe. Như thế thử hỏi có uất không. Uất quá chị quyết định tự tử. Tự tử bằng súng. Chỉ bắn một phát là chết. Mà phải chết ngay cho khỏi quằn quại đau đớn. Chị nghĩ thế và tìm đến một "Văn phòng tư vấn". Sau khi nghe chị trình bày, ngài chuyên gia tư vấn khuyên: “Nếu vậy cần phải bắn vào tim". "Nhưng bằng cách nào để biết vị trí của tim?". "Thế này nhé. Chị lấy đầu vú bên trái làm chuẩn, cách 2 cm về phía dưới là tim". Cám ơn về lời khuyên vàng ngọc ấy, chiều đó, sau khi viết "Chúc thư" dặn dò con, cùng những lời cảnh cáo gã chồng bội bạc, chị thực hiện ngay. Súng nổ "bùm".

Xem tiếp
Trần Nhương
Truyện ngắn
Trời dần tối, mây đen kéo đến như tảng bê tông trên đầu. Hồ Đại Lải sóng nghiêng sắp chạm vào mây, không dông bão gì mà sóng cồn dựng đứng chắc từ trong lòng đất đẩy lên. Con đường quanh hồ vắng ngắt. Thi nhân Cù Ngo cưỡi con Wave Tầu cà tàng phạch phạch vừa đi vừa bò. Con xe cũ đến nỗi không thể cũ hơn, tất cả nhão ra như ông lão tiểu đường giai đoạn cuối. Cù Ngo vặn xiết tay ga, khói đen phun ra tan vào mây trời nhuộm sẫm thêm không gian. Lão thi nhân bắt đầu hốt hoảng, đường núi tịnh không một bóng người, cây cối rừng đồi kì bí như có kẻ đang bày đặt thuyết âm mưu. Làng bản mờ mịt không một ánh lửa bếp chiều. Đường về Mê thôn không biết lối nào. Không lẽ lại gục ngã nơi đây. Thi nhân Cù Ngo toát mồ hôi đầm đìa, hình như són cả ra quần. Thường thì khi kinh hãi quá mọi cơ vòng nhão rệu chẳng có thể định hướng được gì.
Chuyến tìm về Mê thôn là chuyến đi không thể trì hoãn. Theo gia phả của cụ Tổ bảy đời ghi lại thì tại Mê thôn tiền nhân có cất giấu báu vật của dòng họ, còn có cả lời tiên tri cho hậu duệ Cù Ngo là tộc trưởng ho Cù làng Bùng. Theo quy ước của tộc Cù, tộc trưởng nếu có con trai thì sẽ được thừa hưởng ngôi nhà tổ bằng gỗ lim, năm hàng chân, cửa bức bàn và kế thế thừa hưởng. Kiểu nhà cổ này bây giờ rất hiếm, nhiều vùng đã được bảo tồn như một bảo vật của địa phương. Bao nhiêu đoàn khảo cứu, kiến trúc đã về ngôi nhà tổ họ Cù để nghiên cứu, quay phim chụp ảnh, đo vẽ làm tài liệu. Ngôi nhà vào loại quý hiếm như thế mà tộc trưởng không được thừa hưởng thì là nỗi đau của cả họ. Thi nhân Cù Ngo ép bà vợ đẻ năm một mà sinh đến 5 đứa con gái trứng gà trứng vịt. Định bụng ép vợ đẻ thêm lứa thứ 6 may ra trời thương cho mụn con trai. Vừa ngỏ ý bà vợ đã la chu chéo lên, ông nhìn xem tôi thân tàn ma dại thế này còn ép tôi đẻ, chắc ông muốn tôi chết sớm để lấy vợ hai chứ gì. Ông cần con trai thì đi mà kiếm ngoài...Vợ la toáng lên thế Cù Ngo chỉ biết chào thua. Chính vì điều đó nên Cù Ngo rất muốn về Mê thôn để tìm kho báu và lời dặn của cụ Tổ bảy đời. Lẽ ra nên có một đoàn đại diện các chi phái cho hoành tráng nhưng Cù Ngo thi nhân muốn tự mình làm một cuộc tiền trạm, tự mình tìm kiếm bí mật. Biết đâu nhờ tìm được lời dặn của cụ Tổ mà có đứa nối dõi tông đường...
 
Truyện đã in trên Lao động cuối tuần 
Xem tiếp

Vương Quốc Việt

 

Sân khấu chính trị dường như là một sân chơi của những kẻ chơi cờ, mà quân cờ chính là những con người đang sống.

Vì thế, dưới quyền uy của những “người làm chính trị”, thì hy sinh kẻ nào, dùng người nào, cũng như người chơi cờ vậy, miễn là có lợi cho vị trí quyền lực của họ, mà đôi khi không phụ thuộc vào giá trị của các quân cờ, cũng như những lợi ích xã hội khác.

Sân chơi chính trị luôn tàn khốc! Và đáng tiếc là, khi kẻ ác đã lên ngôi, thì nó chỉ có thế bị diệt trừ bởi những hành động ác hơn, hay vị trí quyền lực cao hơn.

Cái ác nắm ở đâu? Tất nhiên là nó nằm ở trong mỗi con người. Và nó được bùng phát dữ dội nhất, trong những cuộc chiến giành quyền lực, một mất một còn. Vả lại trong cuộc chiến này, kẻ ác hơn sẽ thắng.

Xem tiếp

Chuyện nhỏ..Không như con thỏ:


Tô Hoàng

 

Ở chỗ đông người muốn tặng nhau 1 cuốn sách cũng phải vẫy nhau ra chỗ khuất, dớn dác trước sau rồi vội dúi sách vào tay bạn.

Tội vạ gì đâu ? Chỉ vì sách vở bây giờ tự dưng biến thành thứ xa hoa, phù phiếm.Hay thật !

Trao sách rồi rỉ tai dặn nhỏ: Nhớ đọc đấy nhé! Mà đọc tử tế, không được qua quýt nghe!Người nhận quà tặng khăng khăng: Đọc chứ! Nhất định phải đọc rồi!

Nói vậy, mang sách về vẫn bỏ quên sách nửa tháng, một tháng, hai tháng..Tận đến khi giật mình nghe phía đầu máy bên kia hỏi: Đọc chưa?

Trong cả trăm lý do chính đáng để biện minh,có lý do này: Thời buổi đã sản sinh ra cả bày đàn quen với món ăn fast-food rồi.

-Mà tại sao đâm đổ đốn vậy?

-Cũng tại tệ nạn tham nhũng cả!

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)