Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI


Xin cảm ơn Chính phủ và nhân dân Việt Nam đã dành cho chúng tôi sự chào đón nồng nhiệt trong chuyến thăm này. Xin cảm ơn các bạn có mặt ở đây ngày hôm nay, những người Việt Nam đến từ khắp đất nước, trong đó có những người trẻ đại diện cho sự năng động, tài năng của người dân Việt Nam.

Trong chuyến thăm này, sự thân thiện của các bạn đã chạm tới trái tim của chúng tôi. Nhiều người vẫy tay chào tôi bên đường, làm tôi cảm thấy được tình cảm dân tộc.

Hôm qua tôi đến thăm phố cổ Hà Nội và được ăn bún chả rất ngon, uống bia Hà Nội. Đường phố thật đông đúc, tôi chưa bao giờ thấy nhiều xe máy như vậy. Tôi chưa thử qua đường, nhưng sau này có dịp trở lại Việt Nam, các bạn sẽ chỉ cho tôi cách qua đường như thế nào.

Tôi không phải Tổng thống Mỹ đầu tiên đến Việt Nam trong những năm gần đây, nhưng tôi cũng là người như các bạn, đã trưởng thành sau cuộc chiến tranh Việt Nam.

Khi lực lượng quân sự Mỹ rời Việt Nam lúc đó tôi 13 tuổi. Lần đầu tiên tôi tiếp xúc với người Việt Nam là ở Hawaii, nơi tôi lớn lên. Tôi đã gặp một số người Mỹ gốc Việt ở đó, nhiều người còn trẻ hơn tôi. Nhiều người trẻ Việt Nam cũng như hai con gái tôi, khi sinh ra chỉ biết đến tình hòa bình và hữu nghị Việt Nam - Hoa Kỳ. Khi đến đây tôi ý thức về quá khứ nhưng chúng ta nên hướng về tương lai, sự thịnh vượng, an ninh và sự ổn định để chúng ta có thể thúc đẩy lẫn nhau.
Xem tiếp

TNc: Ngài Tổng thống Barack Obama thăm Việt Nam làm nhân dân chúng tôi thành fan hâm mộ ông. Lại thêm bài phát biểu trưa 24-5-2016 tại TT Hội nghị quốc gia, nói vo lưu loát và uyên thâm văn hóa Việt. Ông chói sáng làm lu mờ nhiều người cứ cho mình là number one !
 
Xem tiếp

 Trần Nhương

 
Ông đi ăn bún chả

Tươi cười với nhân dân

Tổng thống mà hể hả

Ai cũng muốn lại gần.
.

Quán bình dân nho nhỏ

Cái bàn cũng xinh xinh

Ông ngồi có vẻ chật

Mà ung dung thật mình.
.

Tôi tự hào hết mực

Món ăn của người nghèo

Được Tổng thống thưởng thức

Làm hai xuất bay vèo

 
Ảnh chế của Trương Tuần 
Xem tiếp
Phạm Ngọc Chiểu
 

Ôi, mừng quá, vậy là việc của ông ấy đã xong! Tôi thầm reo. Bên tai vẫn còn nghe tiếng báo tin vui: A lô, tôi đây. Ban Chấp hành họp rồi. Bạn ông đã được duyệt kết nạp với phiếu cao – sáu trên sáu. Chúc mừng! Bây giờ thông báo vui ấy đã thành giấy trắng mực đen. Tôi mở vội báo Văn Nghệ số 13, mắt dõi theo danh sách Hội viên Thơ mới. Một…hai…ba… bốn…. Đây rồi, bạn tôi - Thanh Ứng! Tôi thở phào, đặt tờ báo xuống bàn, bâng khuâng nhìn ra cửa sổ bàn viết. Ô, không phải ban công cửa sổ tầng 2 tòa nhà đối diện tôi vẫn thấy hàng ngày, mà trước mắt tôi là những năm tháng Văn Chương đã xa - đầu những năm 70 của thế kỷ trước trên vùng đất cửa ngõ Tây Bắc Tổ Quốc.

Bắt đầu từ mùa lũ sông Đà năm 1972. Bước vào mùa mưa, tôi cùng một đại đội Thanh niên xung phong chống Mỹ về dựng lán trại bên bờ phải sông Đà thuộc thị xã Hòa Bình, nhận nhiệm vụ mở đường công cụ từ mố đò sang phố Đúng, men theo chân đồi Ông Tượng vào đến bản Tháu, để các xe khoan khảo sát vào đặt mũi khoan thăm dò địa chất tìm chỗ xây con đập của nhà máy thủy điện Hòa Bình. Một sáng chủ nhật, bước chân khai phá thị xã miền rừng đưa tôi vào gặp các anh trong phòng Sáng tác - Xuất bản Ty Văn Hóa Hòa Bình. Trưởng phòng Trương Kỷ, phó phòng Bùi Thiện và Biên tập viên chính Nguyễn Công Trứ vui vẻ tiếp khách không mời mà đến. Thật may, nghe tôi xưng tên, các anh đều “À!”. Thì ra các anh đều đã đọc ký sự “Trận địa quê hương” và truyện ngắn “Vụ lúa xuân” trong các ấn phẩm của Ty Văn hóa Nam Hà gửi lên trao đổi. Nhờ vậy, các anh “triệu tập miệng” tôi về dự Hội nghị sáng tác Văn học Hòa Bình khai mạc hai ngày sau đó.

Xem tiếp
 

Ông đi ăn bún chả
Ở một quán bình dân
Rau sống đừng có chén
Thuốc sâu phun nhiều lần

Nếu ông bị đau bụng
Xin hãy gọi Lão Trần
Mời mắm tôm bún đậu
Là lại khỏe như vâm

Trương Tuần đùa vui với Obama
Xem tiếp
 
TNc: Ơn giời, nơi tôi làm việc đối diện với Trung tâm Hội nghị quốc tế. Trưa nay chủ nhà họp báo và chiêu đãi tại đây. Tôi phục từ tầng 3 bấm được kiểu ảnh này lúc 15 giờ 30 ngày 23-5-2016 khi ngài cùng Chủ tịch Trần Đại Quang bước ra. Máy du lịch không được nét nhưng đó là tấm ảnh tôi bấm chụp ngài Obama.(chấm xanh)
 
 
Xem tiếp

Trần Nhương

 
 
TNc: Nhân dịp ngài Obama sang thăm đất nước Việt Nam chúng tôi. trang nhà xin đưa lại bài thơ này tôi viết năm 2011 và đã in trong tập thơ "Gió làng ta xanh ngát" do NXB Hội nhà văn xuất bản.
 
Ông Obama uống bia vỉa hè
Ngồi bên những người lao động
Một đĩa bim bim hay đậu phộng
Tổng thống cùng nhâm nhi
Có thể ông ấy mị dân
Nhưng dám mị dân giữa đồng bào là vĩ đại
Xem tiếp


Phạm Việt Hùng

Chuyến thăm chính thức của Tổng thống Mỹ Barack Obama tới Việt Nam được coi là mốc quan trọng trong tiến trình bình thường hóa quan hệ và hợp tác toàn diện giữa hai nước.

Ông là tổng thống Mỹ thứ ba liên tiếp tới thăm chính thức Việt Nam kể từ lần đầu tổng thống Bill Clinton có chuyến thăm cách đây 16 năm, và chuyến thăm của vị tổng thống thứ hai George W. Bush vào năm 2006.

Cùng xem dự kiến lịch trình làm việc trong chuyến thăm của Tổng thống Barack Obama tại Việt Nam qua infographic dưới đây:
Xem tiếp

Kính thưa,....

Nhà văn Nguyễn Khắc Phục, tác giả của những tác phẩm văn học, điện ảnh, sân khấu nổi tiếng đã vĩnh biệt chúng ta. Vào hồi 3h40p ngày 20 tháng 5 năm 2016, tức ngày 14 tháng 4 năm Bính Thân, ông đã trút hơi thở cuối cùng tại Quân y viện 103 trong sự chăm sóc đau đớn và tuyệt vọng của gia đình, sự lo lắng thấp thỏm của bạn bè đồng nghiệp. Một tài năng, một trí tuệ luôn luôn phát sáng đã vụt tắt. Ông đã bước đến cái giới hạn cuối cùng của một kiếp người. Sự ra đi của ông làm thức dậy trong mỗi chúng ta những kỷ niệm, ký ức về ông, về một con người, một khả năng lao động phi thường trong hành trình 70 năm sống và hơn 50 năm tìm kiếm, sáng tạo văn học.

Nhà văn Nguyễn Khắc Phục sinh ngày 24 tháng 8 năm 1947 tại Sài Gòn. Nhưng tuổi thơ của ông lại được nuôi dưỡng và lớn lên trong môi trường nông thôn, quê ông: Thôn Hương Cát, xã Trực Thành (nay là thị trấn Cát Thành) huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định).

Học xong chương trình tiểu học ở quê, ông theo vợ chồng người chị gái ra Hồng Gai học cấp 2, cấp 3 ở đó. Năm 1965, sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học, ông thi đậu vào trường trung cấp hàng hải Hải Phòng. Để rồi 3 năm sau ông trở thành thợ máy tàu của đội tàu giải phóng, công ty 103 vận tải biển Hải Phòng.

Chính tại môi trường gắn bó với sông nước, biển cả đã làm nảy sinh một tài năng văn học. Năm 1968, bài thơ Trên cửa sông và các truyện ngắn Tiếng nói của biển in trên báo Văn nghệ. Năm 1969 với Hoa cúc biển, Ngã ba vô tình, Cô kỹ sư nông hoá của tôi in trên tạp chí Văn nghệ quân đội đã định vị ông, một trong những cây bút triển vọng xuất hiện nửa sau cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Thời gian này ông đã thử sức trong lĩnh vực sân khấu với kịch bản đầu tay Người từ giã cuối cùng. Sau này kịch bản của ông được đạo diễn điện ảnh nghệ sĩ nhân dân Đặng Nhật Minh chuyển thể thành bộ phim truyện nhựa Những ngôi sao biển. Với một hành trang ban đầu như vậy, năm 1971, ông tình nguyện vào chiến trường khu 5, sau khi tham dự khoá học ngắn hạn do Ban Thống nhất Trung ương và Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức. Vốn là người yêu thích cái mới, cái lạ, luôn luôn tìm đến với cuộc sống rộng lớn dị biệt, địa bàn ông chọn đi thực tế là chiến trường Tây Nguyên, nơi còn lưu giữ nhiều tập tục, văn hoá cội nguồn, nguyên thuỷ của con người. Và ở địa bàn vừa hùng vĩ vừa hoang dã này, ông đã hoàn tất hàng chục bài thơ và bản trường ca: "Khan xa măc kchăm" (Kể chuyện ăn cốm giữa sân), một bản trường ca viết về con người Tây Nguyên bất khuất và mã thượng. Những bài thơ của ông cũng thấm đẫm tình yêu với mảnh đất mà ông đang sống.

 
Ảnh: Nhà văn Nguyễn Trí Huân phó chủ tịch Hội Nhà văn VN đọc điếu văn
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)