Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Dương Đức Quảng
Tôi viết những dòng này như để trải lòng mình trước một tin dữ về một căn bệnh hiểm nghèo đang đến với một người bạn của mình: Ung thư phổi! Người bạn ấy là nhà văn Nguyễn Khắc Phục, một người tôi thân quý từ hơn bốn mươi năm trước. DDQ
.
Ba lần mặc váy hoa lên bàn mổ
.
Hôm ấy, nhà báo Lê Đức Hùng từ Đà Nẵng ra Hà Nội điện mời tôi cùng ăn sáng để bàn việc in tập thơ của Phan Duy Nhân do anh và một số anh em thân hữu ở Đà Nẵng chủ trương. Tôi và Hùng quen biết nhau từ năm 1974, khi tôi là phóng viên của Thông tấn xã Giải phóng Quảng Đà, còn Hùng đang học trung học ở trường Phan Chu Trinh, Đà Nẵng, tham gia phong trào đấu tranh chống Mỹ-Thiệu bị lộ phải ra căn cứ cùng một số bạn bè khác. Chúng tôi gặp nhau tại xã Xuyên Trà thuộc huyện Duy Xuyên trong lần tôi và Nguyễn Khắc Phục, một nhà văn trẻ từ Hội Văn nghệ Giải phóng Khu V xuống Quảng Đà cùng về công tác tại Ban Mặt trận Thành phố đang đóng tại đây. Hùng rất vui vì được gặp hai nhà văn, nhà báo mà Hùng biết tên qua bài thơ "Thành phố rôc-két, thành phố tâm hồn du kích" của Nguyễn Khắc Phục và "Gửi dòng sông thân yêu" của tôi. Hai bài thơ này Hùng chép từ tạp chí "Văn nghệ Giải phóng" Trung Trung bộ vào sổ tay của mình. Lần gặp nhau ấy có cả Phan Duy Nhân, một "thủ lĩnh" phong trào đấu tranh chống Mỹ-Thiệu của phật giáo và học sinh sinh viên Đà nẵng, là Ủy viên Thường vụ của Ban lãnh đạo "Lực lượng Nhân dân Tranh thủ Cách mạng" trong cuộc đấu tranh nổi dậy làm chủ thành phố Đà Nẵng 76 ngày đêm năm 1966, một cựu tù nhân Côn Đảo mới được chính quyền Sài Gòn trao trả sau Hiệp định Paris năm 1973 về Việt Nam. Ra Hà Nội lần này Hùng muốn mời tôi và Nguyễn Khắc Phục viết bài về Phan Duy Nhân và thơ của Phan Duy Nhân để in vào tập thơ sắp xuất bản. Đó như một món quà chứa đựng tình cảm của bạn bè thân hữu tặng anh Phan Duy Nhân, tức Nguyễn Chính, nguyên Quyền Trưởng ban Tôn Giáo Chính phủ, hiện đang nằm một chỗ sau lần mổ tim và mới bị xuất huyết não. Lê Đức Hùng hỏi tôi:
- Lâu nay anh có hay gặp anh Phục không? Bữa trước em mời anh Phục viết bài cho tập thơ của anh Phan Duy Nhân, anh Phục nhận lời, nhưng hôm qua gọi điện anh ấy nói đang nằm trong Viện 103, mệt lắm, chắc khó viết được.
 
 Ảnh:  Từ trái sang: Nhà văn Nguyễn Khắc Phục; Nhà báo Dương Đức Quảng; Nhà thơ Thanh Quế; Nhà thơ Trần Vũ Mai (ảnh chụp tại chiến trường Quảng Nam năm 1972)
Xem tiếp
Đỡ Trọng Khơi
 
 
"Con hơn cha là nhà có phúc", câu thành ngữ này đã nêu lên giá trị xương máu, nhân bản và hợp với quy luật phát triển tự nhiên. Bao đời các lớp người Việt khắc cốt ghi xương lời dạy bảo đó của tiền nhân. Ngày nay, để thể hiện đúng bản chất thời đại, rõ ràng câu thành ngữ này đã không còn phù hợp, đòi hỏi cần được viết lại cho đúng.
 
Hẳn những ai nghĩ/bàn với tấm lòng trung thực, đều sẽ nhận thấy hai hiện tượng phổ biến đang hàng ngày diễn ra trong đời sống xã hội, bộ máy quản lý nhà nước:
 
1). Sinh viên tốt nghiệp bằng giỏi, người tri thức có trình độ, năng lực cao thường khó tìm được chỗ đứng, khó được giao phó cho những vị trí xứng đáng, phù hợp với năng lực của mình một cách khách quan, công chính.
2). Người đang nắm quyền lãnh đạo dễ mắc căn bệnh tham nhũng, tham quyền cố vị, phe phái lợi ích và đặc biệt, ghen ghét, xa lánh hiền tài.
Xem tiếp

Mạc Văn Trang
 
Hôm nay ông Hùng Phó Chủ tịch xã Đại Phát khánh thành ngôi nhà 5 tầng, vừa xây trên phần đất giãn dân. Khách đến ăn mừng tân gia nhộn nhịp suốt cả ngày. Mấy đồng chí Thường vụ Đảng ủy xã bận họp, chiều tà mới đến. Gia chủ đã dành một bàn cỗ thịnh soạn trên lầu 2, có phòng lạnh mát mẻ...
Tửu nhập, ngôn xuất. Lại toàn các đồng chí chí cốt với nhau nên đủ thứ chuyện rôm rả. Nhưng cuối cùng lại xoay về chuyện tìm kiếm dự án.
Chủ tịch bảo: Này các cậu, năm tới xem kiếm được cái dự án gì, không thì treo niêu à?
Trưởng ban Mặt trận: Khó đấy nhỉ! Điện, đường, trường, trạm, nghĩa trang liệt sĩ, trụ sở ... đủ cả rồi. Đình, chùa, nghĩa trang nhân dân ... thì các thôn nó quản lý.
Bí thư Đảng ủy: Dự án gì phải kều được ngân sách, xã hội hóa một phần, chứ toàn xã hội hóa, dân kêu lắm rồi. Làm như cái Trạm xá vừa rồi là được, nhà nước 7, dân 3...
Trưởng Công an xã: Báo cáo các anh, cái khoản cho khai thác cát trên sông, nộp ngân sách địa phương, năm tới cũng khó khăn lắm. Phần thì cát cũng vãn, phần thì xói lở đất ven bờ ngày càng lớn quá... Dân phản ứng mạnh là mình dẹp cũng khó. Lại còn cái thằng xã Đại Lộc phía hạ, Đại Cường phía thượng, cũng to mồm đòi ăn chia...
Trưởng ban Văn hóa: Tôi nghĩ nát ra rồi, ta làm cái dự án dựng tượng đài là hay nhất... Đề xuất này như gãi đúng chỗ ngứa, ý kiến sôi nổi hẳn lên.
Xem tiếp

Việc phát biểu thế nào mới thực sự đáng quan tâm, chưa có quy định nào bắt buộc, cũng chưa có… báo nước ngoài nào lên tiếng; còn chuyện “kính thưa” một người hay “kính thưa chung” chốc lát rồi qua, chỉ là câu “cửa miệng” ban đầu.

 

"Kính thưa" bỗng dưng nổi tiếng

 

Câu chuyện đơn giản hóa thủ tục, “kính thưa” người cao nhất, còn lại “kính thưa chung” mở đầu các diễn văn, báo cáo hay phát biểu thực ra đã rộ lên từ khá lâu. Thậm chí, Chính phủ đã có Nghị định về nghi thức nhà nước, số 154/2004/ NĐ-CP, trong đó có cả quy định chi tiết về việc “kính thưa” này.

Ban đầu nhiều nơi thực hiện nghiêm túc theo đúng tinh thần văn bản, nhưng dần dà, vì nhiều lý do, mọi việc trở lại như cũ và không còn ai nhắc nhở, thực hiện. Người trong cuộc, tức những người làm công tác tổ chức hội nghị, hội thảo, các diễn giả, các đại biểu.., sẽ bị chê trách, đánh giá nếu “kính thưa” thiếu hoặc sai tên tuổi, chức danh một ai đó. Kể cả việc không ai nói ra, nhưng việc để thiếu sót cũng sẽ khiến diễn giả lúng túng, khó nghĩ (?) về sau.

Người viết từng chứng kiến buổi làm việc của một vị lãnh đạo khi về công tác địa phương cách đây không lâu. Sau khi theo quy định “kính thưa” người cao nhất của tỉnh và “kính thưa chung” mọi người, bất ngờ phát hiện ra thủ trưởng cũ vô cùng kính mến khiêm tốn ngồi lắng nghe ở một góc hội trường, đồng chí đã “kính thưa” thêm một lần nữa, đồng thời giới thiệu rõ cho mọi người biết, mời thủ trưởng cũ lên ngồi vị trí trang trọng. Mọi người vỗ tay nhiệt liệt sau tình huống phát sinh được xử lý hợp tình, hợp lý đó.

kính thưa, giao hữu, phát biểu, Man City, diễn văn, bóng đá, cầu thủ, sếp
Ảnh minh họa

Xem tiếp

Bùi Hoàng Tám

 
(Dân trí) - 16 năm qua (từ năm 1999), năm nào cũng vậy, vào độ trung tuần tháng 5, Trung Quốc đều đơn phương ban hành lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Đông. Lý do mà họ đưa ra là để đảm bảo lâu dài nguồn hải sản vì đây là thời kỳ sinh sản. Một lý do “cực kỳ tốt đẹp” tưởng chừng khiến thế giới phải “ngả mũ kinh phục” tinh thần bảo vệ môi sinh của Trung Quốc.


(Minh họa: Ngọc Diệp)

 

Thế nhưng thật ra chẳng ai tin vào những lời nói “tốt đẹp” đó của họ vì ẩn sau là một mưu đồ thâm hiểm, xấu xa. Nếu thật lòng suy nghĩ như vậy, xin mời họ hãy về đất nước họ, sông ngòi, ao hồ, vùng biển của họ mà ra lệnh. Họ không và không được phép mang cái lệnh “tốt đẹp” đó áp đặt cho người khác.

Xem tiếp


Lại Nguyên Ân 

nhà nghiên cứu văn học

GÓP Ý KIẾN VỀ DỰ THẢO LUẬT VỀ HỘI:

 

Ý kiến tôi: Nên bỏ quy định tại điểm 3 điều 9, bởi nếu giữ quy định này, các hội được cấp phép sẽ đều là những tổ chức độc quyền

Xung quanh vấn đề hoạt động của các tổ chức gọi là hội, nhất là liên quan đến khu vực văn học nghệ thuật, tôi đã viết khá nhiều bài báo, từ 1988 đến gần đây. (1) Nhân có việc công bố và lấy ý kiến về dự thảo luật hội, tôi xin góp một ý kiến sau đây.

Theo tôi, nên bỏ quy định tại điểm 3 điều 9 (điều kiện thành lập hội) trong dự thảo (theo đó, “lĩnh vực hoạt động chính” của một hội mới lập “không trùng lắp với lĩnh vực hoạt động chính của hội đã được thành lập hợp pháp trước đó trong cùng phạm vi hoạt động”). Tôi cũng đã thấy nhiều ý kiến theo hướng đề nghị bỏ quy định kể trên.

Như ai nấy đều biết, ở xã hội văn minh, tôn trọng quyền con người, thì “tự do hiệp hội” là một trong những quyền cơ bản của con người, được ghi nhận trong Tuyên ngôn quốc tế về Quyền con người năm 1948, Công ước quốc tế về các quyền dân sự chính trị năm 1966. Ở Việt Nam, quyền tự do lập hội được hiến định tại điều 25 của Hiến pháp Việt Nam sửa đổi năm 2013. Tự do lập hội là một quyền cơ bản của con người, có ý nghĩa quan trọng trong thúc đẩy các quyền con người khác.

Trong thực tế, ở xã hội Việt Nam từ thời đầu của nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (1945), và nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam (từ 1976) cho đến gần đây vẫn có các loại hình hội theo lứa tuổi (đoàn thanh niên, đội thiếu nhi, hội người cao tuổi, v.v.), theo giới tính (hội phụ nữ…), theo loại hình lao động (hội nông dân, công đoàn…), theo các lĩnh vực hoạt động (hội nhà văn, hội nghệ sĩ sân khấu, v.v.).

Hệ thống các hội đoàn này rất đông đảo, nhưng đều mang 2 thuộc tính: tính chất độc quyền và tính chất "nhà nước hóa".

Xem tiếp
VV.Tuấn
 
TNc; Phải nói ngay rằng do mạng xã hội phát hiện ra sai sót này, Trang trannhuong.com cũng kịp thời cóp clip bài hát Ca ngợi tổ quốc để bạn đọc đối chứng. link: http://trannhuong.net/tin-tuc-19601/sao-lai-choi-nhac-tau-.vhtm 

 

TTO - Ban Giám đốc Trung tâm Phát thanh-Truyền hình Quân đội đã bị khiển trách và kíp thực hiện chương trình “Khát vọng đoàn tụ” tối 27-7 bị xử lý nghiêm vì sử dụng đoạn nhạc nước ngoài trong chương trình.
Một tiết mục trong chương trình Khát vọng đoàn tụ - Ảnh: Việt Dũng
Một tiết mục trong chương trình Khát vọng đoàn tụ - Ảnh: Việt Dũng

“Khát vọng đoàn tụ” là chương trình giao lưu nghệ thuật do Ban Chỉ đạo Quốc gia về tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ (gọi tắt là Ban Chỉ đạo Quốc gia 1237) chỉ đạo Trung tâm Phát thanh -Truyền hình Quân đội thực hiện, nhân kỉ niệm 68 năm ngày thương binh, liệt sĩ.

Chương trình có sự tham dự của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân, Phó Chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam, Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh, đại diện các gia đình có công với cách mạng, các mẹ Việt Nam anh hùng… cùng nhiều lãnh đạo các bộ ngành, địa phương và đông đảo cán bộ, chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam.

Xem tiếp
Trần Sơn
giaoducvietnam 

(GDVN) - Đến nay, dư luận vẫn sục sôi vì vụ cảnh sát đã tóm được “con cá lớn” Giang Kim Đạt và vụ 2 du khách doanh nhân Việt Nam trộm vặt kính mát tại Thụy Sĩ.
 
Trộm to” trong nước

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gọi thẳng: “Tham ô là ăn cắp của công làm của tư, đục khoét của nhân dân”. Vậy thì những kẻ tham nhũng đích thị là những kẻ ăn trộm. Họ ăn trộm tiền bạc, tài sản của Nhà nước và nhân dân.

Họ làm cho nền kinh tế quốc gia bị khủng hoảng, làm tăng thêm bất công xã hội, làm giảm lòng tin của nhân dân đối với nhà nước.

Hành vi "ăn trộm" của những kẻ tham nhũng không chỉ “làm rầu nồi canh” mà nó còn có thể phá tan đất nước, phá tan đời sống nhân dân vì đã đến mức “ăn của nhân dân không kể thứ gì” như nhận định của Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan.

Những vụ tham nhũng rất lớn đã phát hiện ra những “bầy sâu ngàn tỷ” như sâu PMU 18, sâu Vinashin, sâu Vinalines...

Tham ô là ăn cắp của công làm của tư, đục khoét của nhân dân (Ảnh: tienphong.vn)

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)