Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

 

 

TIN BUỒN

Gia đình chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin:

Cụ NGUYỄN THỊ CÁNH, sinh năm 1916

Từ trần hồi 15h30 ngày 29/5/2017 ( tức ngày 4 tháng 5 Đinh Dậu),

hưởng dương 103 tuổi.

Lễ nhập quan: 20h30 ngày 29/5/2017. tức ngày 4 tháng 5 Đinh Dậu

Lễ viếng từ 7h , thứ 4, ngày 30/5/2017.tức ngày 5thangs 5 Đinh Dậu

Lễ an táng: 8h30 ngày 31/5/2017.

An táng tại quê nhà : Thôn Động Phí, xã Phương Tú, huyện Ứng Hòa, Hà Nội.

Trưởng Nam

HOÀNG MINH TƯỜNG

 
TNc: Gia đình Trần Nhương và trang trannhuong.com xin chia buồn sâu sắc tới nhà văn Hoàng Minh Tường và gia quyến. Cầu mong hương hồn cụ lên cõi Nát Bàn ! 
Xem tiếp


Xuân Ba

 

Sau thời điểm bình thường hóa quan hệ cách đây 22 năm, các chuyến thăm cấp cao của lãnh đạo 2 nước là những dấu ấn mốc son nổi bật của chiều dài quan hệ Việt Nam- Hoa Kỳ.

Ở nhánh hành pháp, khởi đầu là chuyến thăm của Thủ tướng Phan Văn Khải (2005), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (2008), và sắp tới đây là chuyến thăm chính thức của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến Hoa Kỳ từ 29-31/5.

Từ ngày 19- 25 tháng 6 năm 2005, nhân dịp kỷ niệm 10 năm thiết lập quan hệ Việt Nam- Hoa Kỳ, Thủ tướng Phan Văn Khải đã thăm chính thức Hoa Kỳ. Đây là chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ đầu tiên của người đứng đầu chính phủ nước CHXHCN Việt Nam sau 30 năm kết thúc chiến tranh.

Những nét bút trong sổ biên việc của chuyến thăm đầu tiên ấy dường như hẵng còn tươi mực. Những câu chuyện sau được rút tỉa từ cuốn sổ ấy cùng hồi ức của người ghi sẽ cung cấp cho bạn đọc nhiều chi tiết thú vị tưởng như bên lề của việc khởi đầu nan.

Thủ tướng thăm Mỹ, Tổng bí thư thăm Mỹ, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Xuân Phúc

Cái bắt tay lịch sử giữa hai nhà lãnh đạo, đánh dấu sự phát triển mới trong quan hệ song phương sau 10 năm bình thường hoá

Xem tiếp
 
- Cụ ơi, tôi mừng và cũng lo lo khi có chủ trương kiểm tra tài sản 1000 cán bộ cao cấp.
- Sao lại mừng lại lo lo ?
- Mừng về minh bạch lấy lại lòng tin, lo là nhỡ có đồng chí nào...thì lấy ai làm việc, xót xa lắm. !
- Đúng là cụ hay lo. Tôi thì tôi yên lòng. Các đồng chí cán bộ cao cấp đi xe nhà nước, ở nhà nhà nước, tiêu tiền nhà nước, Mọi tài sản nếu có cũng của vợ con, bản thân các đồng chí ấy có gì đâu.
- Thế hả cụ ? Có khi nghèo hơn tôi và cụ ấy chứ ?
- Thì VƯỠN...! 
Xem tiếp



Nguyễn Quang DyKết quả hình ảnh cho nGUYỄN qUANG dY

“Dân chủ là để làm sao cho dân được mở miệng ra, đừng để dân sợ không dám mở miệng, nhưng điều đáng lo hơn nữa là khiến dân không thiết mở miệng” (Hồ Chí Minh)

Điều cụ Hồ nói năm 1945, đến nay (sau 72 năm) dường như vẫn chưa hề thay đổi. Gần đây, dư luận lại ồn ào tranh cãi về vấn đề đối thoại. Trong bài này, tôi không muốn phân tích liệu ý định đối thoại đó là thực hay ảo, mà chỉ bàn về văn hóa đối thoại và đồng thuận quốc gia. Tôi cũng không muốn so sánh ý định đối thoại mà ông Võ Văn Thưởng (trưởng ban Tuyên Giáo TW) vừa đề cập, với ý định tổ chức “Hội nghị Hòa hợp Văn học Dân tộc” mà ông Nguyễn Hữu Thỉnh (chủ tịch Hội Nhà Văn VN) đã nói đến, mà chỉ điểm lại mấy nét chính trong bức tranh phác họa về đối thoại đang là tâm điểm gây tranh cãi hiện nay. Tuy sự kiện trên gây ồn ào thế giới mạng, nhưng vì lý do gì đó báo chí chính thống hầu như không đề cập.

Xem tiếp

 

Nguyễn Duy Xuân
 
 

Trong chương trình thời sự tối 23/5, trả lời phỏng vấn của Kiều Trinh, phóng viên Truyền hình Việt Nam, về vụ cấp phép phổ biến hơn 300 ca khúc cách mạng, trong đó có bài Tiến quân ca (Quốc ca), ông Nguyễn Đăng Chương, Cục trưởng Cục Nghệ thuật biểu diễn nhận trách nhiệm và xin lỗi - "Vì những lỗi kĩ thuật mà đã gây ra sự hiểu lầm, gây ra sự bức xúc trong xã hội" - nguyên văn lời ông Chương bóc tách từ băng hình.

Té ra, ông Chương chẳng xin lỗi gì hay nói chính xác hơn là xin lỗi theo kiểu đãi bôi hòng trấn an dư luận vốn đang sục sôi trong gần vài tháng qua bởi những việc làm vô pháp, vô luân của Cục NTBD mà ông đương là cục trưởng.

Thay vì thành thực xin lỗi rồi "dũng cảm" xin từ chức (chuyện chỉ có trong mơ) thì ông Chương lại cóp bi bài cũ mèm của những kẻ đi trước: "lỗi tại thằng đánh máy" nhưng lộ quá, chả ai tin.

Ông cục trưởng cho rằng đây là "lỗi kĩ thuật. Vậy xin hỏi ông, "lỗi kĩ thuật" trong trường hợp này là gì, khi mà chứng cứ rành rành ra đó: Văn bản số 278/GP - NTBDdo ông kí, danh sách 324 bài hát cách mạng được phép phổ biến liệt kê trên website của cục?

Xem tiếp
Trần Nhương
Trích trong Khúc khích với văn nhân . NXB Hội Nhà văn 2016
 
11- ĐOÀN THỊ LAM LUYẾN

Lam Luyến suốt đời lưu luyến ai
Chồng em chồng chị những bi hài
Bỏ Lỡ một thì con gái ấy
Dại yêu, Châm khói (1) cứ yêu hoài
Bã trầu têm lại sao thương vậy ? (2)
Người ấy thơ này có mấy ai !

(1) Những chữ in đậm nghiêng là tên tác phẩm của Đoàn Thị Lam Luyến
(2) Chị có câu thơ “Thản nhiên em nhận bã trầu về têm”
Xem tiếp

 

Diêm Liên KhoaKết quả hình ảnh cho Nỗi Buồn chiến tranh
 

Cứ như năm ngoái hoa nở, năm nay chúng ta mới ngửi thấy hương thơm. Tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh của nhà văn Việt Nam Bảo Ninh xuất bản từ năm 1990, mãi đến hôm nay sau 25 năm, mới được dịch và giới thiệu ở Trung Quốc, quả thực không khỏi có chút cảm giác: bất luận cây lê nhà hàng xóm có kết trái to đến mấy cũng chỉ là một trái táo nhỏ tầm thường, còn với văn học Âu Mỹ, cho dù chỉ là một quả nho, cũng có thể nhanh chóng tỏa mùi đào mùi lê ở Trung Quốc thật không chỉ khiến người ta cảm thấy buồn cười mà còn thấy hợp lý. Sự đến muộn của nó, đối với Bảo Ninh, đối với Nỗi buồn chiến tranh đều không làm ảnh hưởng đến thành tựu và vị trí vốn có của tác gia và tác phẩm; mà bị ảnh hưởng là văn học Trung Quốc, nhất là sáng tác và sáng tác của văn học quân đội Trung Quốc. Tôi với tư cách là một tiểu thuyết gia đã có đến 26 năm trong quân đội, đọc xong tiểu thuyết này, cảm giác mãnh liệt nhất, đó chính là giả sử ngay từ cuối những năm 80 hoặc muộn hơn một chút vào đầu những năm 90, chúng ta có thể dịch Nỗi buồn chiến tranh sang tiếng Trung giống như Vòng hoa dưới núi của nhà văn Trung Quốc Lý Tồn Bảo vừa xuất bản hồi đầu những năm 80 đã gần như đồng thời được dịch sang tiếng Việt, thì nhận thức của chúng ta đối với văn học Việt Nam sẽ không đến nỗi phong bế và hạn hẹp như hôm nay; văn học quân đội Trung Quốc cực kỳ cũ kỹ và trì trệ hôm nay cũng nhất định sẽ không bảo thủ, bó chân và tụt hậu như vậy. Thậm chí có thể nói, nếu như có thể kịp thời dịch và giới thiệu Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh, văn học quân đội Trung Quốc ngày ấy và bây giờ đều rất có thể đã mang một cảnh sắc và sinh khí khác.

Nghiền ngẫm Nỗi buồn chiến tranh với tư cách là một tiểu thuyết chiến tranh phương Đông trong bối cảnh văn học thế giới và so sánh nó với dòng văn học chiến tranh mà chúng ta có thể đọc được của Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, rõ ràng Nỗi buồn chiến tranh đánh dấu tầm cao của một thứ văn học mới. Một tác phẩm cực hiếm của một nhà văn châu Á phương Đông, hiếm có trong những miêu tả, nhận thức, phê phán thẩm mĩ đối với chiến tranh, hiếm có trong những lý giải và tình yêu đối với con người, những suy tư về nhân tính, hiếm có cả trong biểu đạt nghệ thuật – một phương diện cá tính nhất, quan trọng nhất đối với một nhà văn.


Xem tiếp

Tô HoàngKết quả hình ảnh cho Phim em chưa 18



Phim “ Em chưa 18 tuổi ” - lạ, trước hết vì cái tít phim. Sau nữa, nghe tin mới ba ngày đầu ra rạp phim đã đạt kỷ lục doanh thu 13 tỷ. Hứa hẹn sẽ đạt nhiều tỷ nữa, có lẽ chỉ xếp sau “ Em là Bà nội của anh “.

Phim “ Có ngôi nhà nằm nghe nắng mưa” – lạ, vì cái tên nghe sao mơ mộng, lãng đãng quá. Hóa ra cũng được gợi ý bởi một câu hát của nhạc sỹ họ Trịnh “ Có con đường nằm nghe nắng mưa”. Vẫn lạ, vì nghe nói phim kể về thân phận những người nghèo sống tại một khu cư xá xây cất đã khá lâu, nay chỉ đợi ngày đổ sập mà chưa hề được đền bù để giải tỏa. Giữa thời buổi điện ảnh Sài gòn đang lăn trượt trên hai thanh rày của công thức quen thuộc Tình-Sex-Đâm chém-Hài, thì có một phim kể về bà con cô bác lao động, về một ngôi nhà ấm mốc, phong rêu ở thành phố quả là lạ và…..dũng cảm nữa!

Xem tiếp

Lại Nguyên Ân
 
 TIẾNG NÓI NHÀ VĂN
 
 Theo điều 13 Hiến pháp nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam:
Quốc ca nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhạc và lời của bài Tiến quân ca.

Đối với những sự cố cấm, rồi lập danh sách được phép lưu hành đối với các bài hát Việt của giới quan chức quản lý biểu diễn nghệ thuật Bộ VH-TT-DL, tôi nhận thấy ở sự phản ứng của giới những người mình quen biết có một cái lệch thấy rõ: Chúng ta bộc lộ tình nhiều hơn hẳn lý. Tôi để ý cả những phát biểu của Nguyen Pham Xuan, Trần Đăng Khoa, v.v., đều thấy sự phẫn nộ khi các quan chức kia (chót) cấm bài hát gì đó có màu hoa đỏ, hoặc dám đưa Tiến quân ca vào danh mục mấy trăm bài "được phép hát"! v.v. chứ không thấy hoặc nói rất nhẹ đến cái tội rất nặng của họ là vi phạm Hiến pháp và pháp luật về quyền sáng tác, phát minh, quyền công bố các tác phẩm, các sáng tác, phát minh của mọi công dân, quyền tiếp cận các sáng tác, phát minh của mọi công dân.
Ở việc các quan chức tỉnh nọ dám cấm bài hát của Thuận Yến, hay quan chức cục dám đưa quốc ca vào danh mục "được phép sử dụng", ta nên thấy họ đã quá hớ do quá hợm hĩnh về vị trí quản lý của mình nên đã kiêu mạn vô lối đến nực cười. Hành động đưa tên bài quốc ca hiện hành vào danh sách "được phép sử dụng" thật ra là hành vi gây cười, tạo hài kịch; ngay trong dư luận chính thống nó đã gây hiệu ứng phẫn nộ đấy rồi cười phá ra ngay đấy.
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)