Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
Lam Điền ghi
Tuổi trẻ online

TTO - “Việt Nam cộng hòa và trước đó là Quốc gia Việt Nam là một thực thể chính trị mà Hiệp định Genève 1954 có nhiều nước trong đó Trung Quốc và Việt Nam dân chủ cộng hòa đã ký, công nhận".

Thừa nhận Việt Nam cộng hòa là bước tiến quan trọng
TS Nguyễn Nhã phát biểu trong một tọa đàm về chủ quyền biển đảo - Ảnh: L.Điền

Như tôi đã nhiều lần phát biểu trong đó có hội thảo xây dựng bộ lịch sử trên, rằng để đấu tranh bảo vệ chủ quyền chính đáng của Việt Nam tại Hoàng Sa và Trường Sa mà pháp lý quốc tế hồi cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, khi Trung Quốc bắt đầu tranh chấp chủ quyền năm 1909 cho Paracels (mà Trung Quốc gọi là Tây Sa là đất vô chủ - res -nullius) thì sự chiếm hữu phải mang tính thật sự, nhà nước, liên tục và hòa bình.

Xem tiếp
 
Nguyễn Sơn Hà
 

TNc: Chúng tôi nhận được bài viết này của tác giả Nguyễn Sơn Hà từ Quảng Ninh gửi đến để tìm đúng sự thật việc treo cờ ngày tiếp quản Quảng Yên. Đã đến lúc chúng ta phải trả lại sự thật đúng như nó có. Xin giới thiệu để cùng trao đổi...

Tôi là Nguyễn Sơn Hà, sinh năm 1941 tại nhà số 36 phố Lê Lợi thị xã Quảng Yên, nay gia đình tôi ở nhà số 63, đường Lê Thánh Tông, tổ 7, khu I, phường Hồng Gai, đường Lê Thánh Tông, TP Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh , điện thoại di động số : 0904 362 298. Tôi phải ghi cụ thể thế, để ai đọc bài này mà còn băn khoăn hay nghi ngờ điều gì, thì cứ liên hệ trực tiếp với tôi. Tôi đã suy nghĩ rất kỹ và phải viết ra điều có thật này, để sự thật không bị ngộ nhận, nhất là khi lớp già như tôi khuất núi..

Tháng 6-1954, do tình hình thời cuộc, trường học của bọn tôi bị đóng cửa, bọn trẻ sướng rơn, thỏa thích lêu lổng, trong đó có tôi. Chẳng ai để ý đến bọn oắt con, nhưng do tọc mạch, hồn nhiên với những người trong cuộc, nên biết nhiều điều, trong đó có việc chuẩn bị treo cờ vào ngày tiếp quản Quảng Yên.

Do chỉ đạo từ đâu thì tôi không biết. Nhưng tôi biết rất rõ :

Người làm cái giá chữ T bằng thép đường ray, rồi gắn lên miệng ống khói lò 4, cao 50m của nhà máy kẽm Quảng Yên là ông Tài Thời ( Phạm Văn Thời). Ông Tài Thời là thợ cơ khí có tay nghề cao, đặc biệt chuyên ngành kết cấu kim loại. Ông làm việc ở nhà máy kẽm Quảng Yên, vì rất giỏi nghề, nên được các kỹ sư người Pháp rất nể trọng, do đó, khi rút đi, người Pháp đã giao cho ông trông nom nhà máy, để chính quyền của ta tiếp quản và quản lý.

 
Xem tiếp
  

B.O.T bòn ông tiền
Cái nhóm lợi ích nó nghiền dân ta
Nói thì như thánh ba hoa
Vì dân...cóc thấy chỉ là vì ông...
Trương Tuần
 
Xem tiếp

Đặng Văn SinhKết quả hình ảnh cho Lăng Tự Đức

Nhân chuyến du hành thăm Cố Đô Thuận Hóa cách đây ít lâu, đứng trước khuôn viên lăng Tự Đức để lại cho hậu thế, cảm xúc vui buồn lẫn lộn, tự nhiên tôi nảy ra tứ thơ Đường luật.
Lăng Tự Đức (嗣德陵) khởi công vào năm 1864, là một quần thể công trình kiến trúc, cách trung tâm Cố Đô Huế 12 dặm (khoảng 6 km) về hướng tây nam, nằm trong một thung lũng hẹp thuộc làng Dương Xuân Thượng, tổng Cư Chánh (cũ), nay là thôn Thượng Ba, phường Thủy Xuân, thành phố Huế. Lúc mới xây dựng, lăng có tên là Vạn Niên Cơ (萬年基), năm 1866, sau cuộc Loạn Chày Vôi (thợ giã vôi làm vật liệu kết dính xây lăng), Tự Đức bèn đổi tên thành Khiêm Cung(謙宮). Sau khi Tự Đức băng hà, lăng được đổi tên thành Khiêm Lăng (謙陵).
Là những người được học hành bài bản, thông kim bác cổ, các vị hoàng đế triều Nguyễn rất coi trọng thuật phong thủy nên tất cả lăng tẩm đều được xây dựng bên hữu ngạn sông Hương, cách xa kinh thành ít nhất là 12 dặm. Cẩn thận như thế, vương triều của Thế tổ Nguyễn Ánh cũng chỉ tồn tại được 143 năm (1802-1945). Trong khi ấy, Liên bang Xô viết, một nhà nước siêu cường, sở hữu kho vũ khí hạt nhân khổng lồ, từng có trạm không gian nghiên cứu vũ trụ nổi tiếng, vậy mà chỉ sau 74 năm (1917-1991) đã kết thúc vai trò lịch sử như một vật thí nghiệm thất bại của học thuyết đấu tranh giai cấp. Một trong những nguyên nhân sụp đổ của Liên Xô liệu có phải do sự cố phong thủy bởi lăng V.I.Lenine tọa lạc ngay trên Quảng trường Đỏ, gần điện Kremli? Tôi không dám khẳng định điều đó mà xin dẫn ra đây hai câu thơ tiên tri của Trần Đăng Khoa trong tập "Khúc hát người anh hùng" để rộng đường dư luận.

Xem tiếp



Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Hải Phòng, Hội Nhà văn Hải Phòng và gia đình vô 

cùng thương tiếc báo tin:

Nhà thơ Trần Quốc Minh - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng đã từ trần vào hồi 20 giờ 15 phút ngày 18/8/2017 tại nhà riêng Lô A6, cầu thang 4, tầng 2, nhà A16 khu tập thể Vạn Mỹ, Ngô Quyền, Hải Phòng. Hưởng thọ 74 tuổi. Lễ viếng bắt đầu vào hồi 13 giờ 00 ngày 19/8. Lễ truy điệu và đưa đi hỏa táng bắt đầu vào hồi 10 giờ 00 ngày 20/8/2017.



* TIỂU SỬ CỦA NHÀ THƠ TRẦN QUỐC MINH


Nhà thơ Trần Quốc Minh. Sinh ngày 23/8/1943. Quê quán: Thành phố Hải Phòng. Trú quán: Lô A6, cầu thang 4, tầng 2, nhà A16 khu tập thể Vạn Mỹ, Ngô Quyền, TP. Hải Phòng. Vào Hội Nhà văn Việt Nam năm 2005.

 

Quá trình công tác: Bị bại liệt hai chân từ bé, được cha mẹ cho học hết lớp 10/10 phổ thông. Năm 1962 thi đỗ Tổng hợp Văn Hà Nội. Vì yếu nên không được đi học. Tự học kế toán rồi làm kế toán trưởng hợp tác xã Hữu Nghị đến khi hợp tác giải thể năm 1992. Làm thơ từ năm 1964.

 
Trang TNc cầu mong linh hồn nhà thơ Trần Quốc Minh thanh thản về trời, xin chia buồn cùng gia đình 
Xem tiếp
 
Đỗ Phấn
 Kết quả hình ảnh cho Tượng đài đổ
Những đâu xây tượng đài?
 
Giờ thì trên khắp đất nước hầu như tỉnh nào cũng có tượng đài. Không chỉ hàng tỉnh, nhiều huyện cũng có tượng đài riêng của mình. Không chỉ địa phương, nhiều ngành nghề cũng xây tượng đài của mình. Cuối cùng thì tư nhân một ai đó cũng bắt đầu xây dựng tượng đài của riêng mình. Tuỳ theo túi tiền mà độ to nhỏ khác nhau. Tuỳ theo tín ngưỡng tâm linh mà chọn nhân vật hoặc sự vật khác nhau.
Lịch sử tượng đài Việt Nam không ngờ đã có đến hơn một thế kỷ kể từ bức “Tượng thần công lý” của Frederic Auguste Bartholdy, người Pháp mang sang xứ thuộc địa Đông Dương năm 1887 để tham dự Hội chợ Đấu Xảo. Người Hà Nội gọi nó bằng cái tên rất dân dã “Bà đầm xoè”. Đại khái nó được làm bằng đồng hình ảnh một đàn bà Tây mặc váy lòe xòe tay giương cao bó đuốc. Bức tượng đài thứ hai là tượng vua lê Thái Tổ đặt trên đường Lê Thái Tổ cạnh hồ Hoàn Kiếm được dựng vào năm 1889 đời vua Thành Thái triều Nguyễn.
 
Xem tiếp


Nhà văn Nguyễn HiếuKết quả hình ảnh cho Nhà văn Nguyễn Hiếu


(Tham luận tại Đại Hội nhà văn Hà Nội )

Thực ra tình trạng này không chỉ ở văn học Thủ Đô mà có thể nói ở bất kì địaphương nào,cũng như cả nền văn học Việt nam trong thời gian gần đây. Sở dĩ tôi nhấn mạnh ở Hà Nội vì hai lý do. Một là xuất phát từ một việc rất riêng. Tác phẩm đầu tiên tôi được xuất bản vào năm 1984, do NXB Hà Nội ấn hành là tập truyện ngắn hài hước “chuyện cái vòi nứơc”. Tác phẩm này ra đời gần như song song với tập truyện hài hước” những người thích đùa”của A xít Nê sin-Nhà văn Thổ Nhĩ Kì.Nhà thơ Vũ Cao- GĐ nhà xuất bản Hà Nội – người kí cho in tập truyện ngắn của tôi nói rằng” cái cười trong tập hài của Nguyễn Hiếu thích hơn vì nó nói những chuyện thường gặp quanh ta”. Ngay khi ra đời tập”chuyện cái vòi nước “đã gặp ngay một sự cố mà tác giả nhớ đời. Bìa của tập truyện hài này được phóng to trên pa nô dựng trước Nhà hát lớn để quảng cáo thành tựu văn chương trong Hội nghị những người viết văn trẻ nhưng tác giả của nó lại không được mời. Sau khi “chuyện cái vòi nước “ra đời thì nhà văn Đức Trung- biên tập viên NXB Thanh Niên mời tôi kì một hợp đồng dự định xuất bản một xê ri tập Tn hài hước.Nhưng mới in tập đầu tiên “cười dành cho tất cả” thì bị ngưng lại mà không có lý do xác đáng nào. Lý do thứ hai là màng hài hước của văn chương Hà Nội có một thời thực sự nổi đình đám trong mọi thể loại. Ở văn xuôi có Nguyễn Công Hoan,Đồ Phồn, Vũ Trọng Phụng... Trong thơ có Tú Mỡ. Trong kịch có Lộng Chương, Trần Hoạt, Vi Huyền Đắc...Ngay trên báo thời đó mục thơ hài hước cũng phát triển mạnh với các tác giả như Thợ Rèn,Tú Sụn...Một rừng hài xum xuê trong văn chương Hà Thành trong quá khứ gần như vậy mà trên ba chục năm nay cụt mầm thâm rễ không phát triển. Thi thoảng lắm người mê văn chương hài chỉ còn tìm thấy đôi ba yếu tố hài trong bút pháp của nhà văn này, nhà thơ kia. Trên sân khấu thì tiếng cười và chất hài chỉ còn lưu lại như một sự tồn kho trong sân khấu chèo cổ ở các vai hề. Còn sự gây cười ở sân khấu đương đại chỉ loe hoe với những câu thoại nhảm,lối diễn buông tuồng của một vài diễn viên gây cười mà hầu hết được đôn lên bằng tên gọi dễ dãi”danh hài”...

Xem tiếp

 

Đỗ Minh TuấnKết quả hình ảnh cho Đỗ Minh Tuấn
 

Sự suy thoái các giá trị nhân văn trong kỷ nguyên phát triển công nghệ và kinh tế đang diễn ra ở quy mô toàn cầu, có những xu hướng chung của toàn thế giới. Nhưng trong xã hội cụ thể như Việt Nam các xu hướng lớn này được thể hiện ra trong những dạng thức riêng. Cụ thể:

Xu hướng thu hẹp các giá trị nhân văn, sự thay thế các giá trị cộng đồng bằng giá trị cá nhân: Nếu như trước đây, trong quá trình lịch sử hàng ngàn năm, con người Việt Nam coi LÀNG, NƯỚC là những giá trị thiêng liêng nhất, có thể hy sinh tất cả để bảo vệ. Đó là những giá trị nhân văn truyền thống của dân tộc, được bao thế hệ cha ông xây dựng và bảo vệ, thì ngày nay, con người Việt Nam thời đổi mới và hội nhập có xu hướng coi quyền lợi cá nhân và phần nào đó cuộc sống gia đình là giá trị lớn nhất, mục tiêu sống quan trọng nhất.

 

Xu hướng phá vỡ ranh giới nhân bản của con người: Những giá trị nhân văn hằng bắt rễ trong mảnh đất nhân bản, khiến cho người Việt Nam bao đời nay coi trọng các giá trị tinh thần và các hành vi trực tiếp của con người hơn tiền bạc và những hành vi tổ chức hay công nghệ. Một bà mẹ trực tiếp bón cơm cho con ăn, tự tay bế con và hát ru con ngủ được người Việt đánh giá cao hơn các bà mẹ bật nhạc ru con và dùng tiền thuê Osin bón cơm, chăm sóc con. Nhưng ngày nay, việc phó mặc con cho nhà trẻ hay Osin chăm sóc là chuyện phổ biến của các bà mẹ thời @. Ngay cả khi đón con về, các bà mẹ cũng nhiều khi vừa cho bú vừa dúi mắt vào điện thoại để nhắn tin hay xem FB.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)