Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 
Chu Văn Sơn
 
 Tôi đọc ông sớm, biết ông cũng sớm. Nhưng phải đến lần cùng vào phương Nam trong mấy chuyến lưu giảng cho giáo viên đồng bằng sông Cửu Long các kì hè đầu những năm 2000, tôi mới có dịp được trò chuyện sâu cùng ông. CVS


Nhà văn, nhà phê bình Hoàng Ngọc Hiến (nguồn Internet) >>>>Kết quả hình ảnh cho Hoàng Ngọc Hiến


Đoàn chúng tôi gồm những nhà văn, nhà lý luận và giảng viên đại học, phần lớn vào từ Hà Nội. Tôi nhớ những ngày ở khách sạn Chương Dương Mỹ Tho, cứ dạy về, đoàn lại tản thành từng nhóm nhỏ, vừa tản bộ trong hoa viên trước sảnh, vừa nói đủ thứ chuyện trên giời dưới biển. Một chiều, khi chỉ còn hai chúng tôi, chuyện vãn thành tâm tình, tôi mới nói nhận xét của mình. Đại ý rằng tôi đã đọc ông hồi còn là học trò chuyên văn, từ cái Triết lý Truyện Kiều, có khi đó là cái đầu tay của ông cũng nên. Và sau đó, bất cứ cái gì ông viết tôi đều đọc hết. Rằng hồi ông còn dạy ở Nguyễn Du, tôi cũng đến nghe ké rất nhiều. Rằng tôi đã cố hết sức để định danh cho mình Hoàng Ngọc Hiến là ai. Rằng tôi thấy các danh xưng quen thuộc mà người ta vẫn dùng gọi ông: nhà lí luận văn học, nhà phê bình văn học, nhà nghiên cứu văn học… đều không hợp, không ra. Riêng tôi, tôi thấy dù văn học là điểm nhấn, nhưng hoạt động của ông chả bó riêng gì trong văn học, mà ra nhiều lĩnh vực khác nhau của văn hoá, và tôi luôn thấy cảm hứng bao trùm mọi cái viết của ông là triết học. Cái tạng ấy dường như đã được phát lộ ngay từ cái đầu tay đó. Vì thế phải gọi ông là nhà triết luận mới đúng, mới đủ, chứ các danh xưng kiểu kia chả đâu vào đâu. Ông gật gù và chỉ nói “có lẽ thế”. Khi ấy tôi nghĩ: vẻ tán thưởng này chỉ là giao đãi để làm hài lòng người trò chuyện, chứ ông chả để tâm, chắc sẽ quên ngay thôi. Nào ngờ, mấy tuần sau, khi ra Hà Nội rồi, một hôm ông gọi điện rủ tôi ra chơi. Cách tiếp trịnh trọng khiến tôi ngỡ ngàng. Ông bảo: sau khi cậu nói, mình mới xem xét toàn bộ những gì mình viết và thấy cậu rất có lí, cậu đã giúp mình hiểu rõ mình hơn. Tôi quá bất ngờ.

Xem tiếp

 
TNc: Chiều nay 2-12, Nhà thơ Lê Thị Kim và con trai khai mạc Triển lãm tranh đề bán tranh lấy tiền từ thiện. Xa ngái không vào dự được, trang trannhuong.com xin chúc mừng hai mẹ con thi sỹ. Nhân đây xin đưa chân dung của chị trích trong "Khúc khích với văn nhân" 

 

Xin trân trọng kính mời các anh chị em , bạn bè thân quý của Lê thị Kim và cháu Nguyễn Trọng Hiếu Đến tham dự buổi triển lãm tranh " Âm thanh từ lồng ngực trái".

Sau hai năm mệt mài của hai mẹ con 78 bức tranh se duoc TL . Đặc biệt lần này Tranh sẽ được bán để tặng cho quỹ hỗ trợ các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn trong "chương trình mô tô học bổng " của nhà văn Nguyễn Đông Thức và NV Đoàn Thạch Biền Để cùng nhau Chung tay giúp đỡ các em.

Thắp sáng niềm tin và nghị lực vươn lên trong cuộc sống của các em.

Truyển lãm sẽ khai mạc vào 17g ngày 2/12/2016 tại hội mỹ thuật TP _218A Pasteur, quận 3 TPHCM.

Kính mong các anh chị em , bạn bè thân hữu tới chung vui.

 

6- LÊ THỊ KIM 

Đã Lê còn nhọn như Kim
Chưa đâm, khối gã thủng tim vì nàng
Thơ hay vào bậc nhất làng
Vẽ đẹp đến nỗi bảo tàng chào thua (1)
Khi tình yêu đến dại khờ
Đoá quỳ hư ảo mà sờ… ra nhau
Sương bụi tình yêu (2) ở đâu
Ở đây chỉ thấy cái râu rậm rì
Bao giờ Thanh Hoá có về
Con kha nó cắn (3) tỉ tê nôĩ niềm…

-----

 

(1)- Nhà thơ Lê Thị Kim vẽ tranh khá đẹp, bán đều đều
(2)- Các chữ in đậm, nghiêng là tên tác phẩm của Lê Thị Kim.
(3)- Quê chị ở Thanh Hoá.
Con kha nó cắn là con gà nó gáy, tiếng quê chị Kim.

Xem tiếp
  
Cảm nhận văn chương của Lưu Quốc Hòa
 
 Tôi đã đọc LÀM ĐĨ của Vũ Trọng Phụng. Cái ông chỉ nghe lỏm chuyện đĩ thõa làng chơi mà miêu tả việc đĩ thõa phì phào, gường chiếu nhiêu khê của dân thành thị đầy tim la cù đinh, lậu và giăng mai. Tiểu thuyết LÀM ĐĨ. Ông Phụng đĩ chữ còn tài hơn cánh đĩ thân xác. Cứ tưởng ông Phụng là sư tổ của ăn chơi, đàng điếm rạc dài nhưng quả thật ông chỉ...đĩ nghe lỏm. Sứ mệnh sáng tạo và trí tưởng tượng của Nhà văn là một sức mạnh vô thường. Tiểu thuyết "Làm đĩ" một thời bị cấm đoán, gần đây lại thành đình đám cũng như Vũ Trọng Phụng được nhìn nhận lại khi mồ yên mả ấm từ tám hoánh rồi. Thân phận của những nhân tài chỉ sau khi chết đi mới được vinh danh còn lúc sống thì "hãy đợi đấy".
Đọc CON NGỐ của Nguyễn Hiếu, nói công tâm ( theo cá nhân thôi) tôi coi "đỉnh" ngang ngửa với Vũ Trọng Phụng bởi sự cá biệt hóa nhân vật đạt đến đỉnh cao. Thân phận chìm nổi của nhân vật nhầy nhụa hơn với "Làm đĩ". Một thứ làm đĩ vô thức của một cô gái đẹp nhưng có dòng "mả hủi" và lại đần dại. Nhân vật Loan trong tiểu thuyết cũng làm đĩ thập thành nhưng là loại đĩ để tồn tại. Nhân vật Liễu là đĩ vô thức nhưng là đĩ rạc đĩ dài, không phá vỡ hạnh phúc gia đình của ai. Tự nguyện làm con gà mái đẻ không công cho một đàn gà trống cường tham lam vô độ. Liễu là loại tồn tại để làm đĩ. Làm đĩ mà không biết mình đang làm đĩ.
Chuyện xoay quanh nhân vật Liễu như tôi đã khai báo nhân thân phía trên. Liễu là người đàn bà khá dị biệt về hoàn cảnh: không cha không mẹ bị hắt hủi và tuần đinh tống vào võng đuổi ra gảnh đình làng Chiện ở với ma. Tưởng bị đầy ải ra chốn ma thì cách li được đám đàn ông máu dê trong làng nhưng ai ngờ cái dâm còn thắng cả ma. Trong một túp lều, ma xuất hiện nhiều lần xen vào sự người, bảng lảng, hư huyền theo lối văn chương huyền ảo có đôi đoạn mô típ phân thân.
Xem tiếp
 
Nguyễn Chính Viễn
 
Tôi đang có trong tay 2 tập “Khúc khích với Văn Nhân” của Nhà văn nhà báo Trần Nhương. Tôi đã đọc lời thưa của anh ở đầu sách. Đúng như anh nói “Tập chân dung này cũng lấy vui là chính…Việc chọn chân dung hoàn toàn ngẫu hứng chứ không có ý tứ gì…”. Anh đã viết trên Wsebsite của mình :
Thưa các bạn
Trần Nhương vừa cho xuất bản hai tập sách KHÚC KHÍCH VỚI VĂN NH N tập 1 và tập 2. Mỗi tập gồm chân dung 100 nhà văn, vị chi 2 tập là 200 chân dung nhà văn hiện đại. Mỗi nhà văn có chân dung ảnh hoặc vẽ và một bài thơ “cắt lớp” hồn cốt về nhà văn đó.Để có 200 cái khúc khích cùng văn nhân đâu có dễ…Nhân dịp 10 năm TRANNHUONG.COM , chủ trang sẽ bán hai tập sách này qua mạng. Rất mong các bạn ủng hộ. Hãy mang tiếng cười về nhà. Tiếng cười là mười thang thuốc bổ đó bạn !
Tôi thường viết bài cho Website của anh , và cũng biết anh ở Thạch Sơn Lâm Thao Tỉnh Phú Thọ, nơi tôi đã theo học cấp II Xuân Huy. Trường Cấp II Xuân Huy đã có một số học sinh bạn tôi hồi đó bây giờ đã trở thành nhà thơ nhà văn như Nguyễn Văn Toại, Nguyễn Thái Vận, Nguyễn Tiến Chước, Hà Ngọc Oánh… và cũng đều biết anh.
Trước hết tôi phải cám ơn Nhà báo Nhà văn Trần Nhương đã có Khúc Khích với Văn Nhân để cho bạn đọc như chúng tôi được hiểu biết thêm những cái vui vui của một số nhà văn nước nhà. Không có Khúc Khích với Văn Nhân làm sao mà chúng tôi biết được Nhân cách, tính cách, những suy tư, những thăng trầm, những lận đận, những nhân tình thế thái của Nhà Văn… Tôi đã ngộ ra rằng : Nhà vắn nhà thơ tưởng oai nhưng cũng vất vả lận đận lắm…Tôi xin lược ra đây những chân dung mà tôi cảm thấy thích thú dưới ngòi bút của Anh.
Xem tiếp


TNc: Bộ sách 2 tập KHÚC KHÍCH VỚI VĂN NHÂN của Trần Nhương viết về 200 nhà văn (NXB Hội nhà văn). Sách đang phát hành. Trang nhà đã đăng lời mời mua sách. Hôm nay xin trích đăng năm chân dung văn nhân để các ban cùng xem. Hãy mang tiếng cười về nhà các bạn nhé.



4- BẢO NINH
 

Tên thật là Hoàng Ấu Phương
Người trai phủ Diễn kiên cường luôn luôn (1)
Tây Nguyên đánh giặc giữ buôn (2)
Ngồi nhâm nhi cái Nỗi buồn chiến tranh
Bội phản toàn bọn lưu manh
Mạn thuyền khắc dấu (3) vết thành nỗi đau
Giải trượt thì hẹn mùa sau
Văn hay bất hoại cần đâu tưng bừng…

 

--------
(1)- Quê nhà văn Bảo Ninh ở Diễn Châu, Nghệ An.
(2)- Hồi chiến tranh ông là bộ đội Tây Nguyên.
(3)- Các chữ in đậm nghiêng là tên tác phẩm của nhà văn Bảo Ninh.

 

Xem tiếp

Nguyễn Tuyền (thực hiện)

Chuyên gia Phạm Chi Lan: Vốn Trung Quốc đang tạo gánh nặng nợ phát sinh lớn

Bà Lan cho hay, trong vấn đề vay vốn Trung Quốc thời gian qua cho Việt Nam nhiều bài học, đặc biệt là gánh nợ phát sinh lớn hơn nhiều so với gánh nợ ban đầu. Ví dụ, dự án đường sắt Hà Đông - Cát Linh lúc đầu có vốn đầu tư chỉ 300 triệu USD vốn vay Trung Quốc, nhưng hiện nay, sau nhiều lần xin điều chỉnh vốn vay, tổng vốn phát sinh đã lên 900 triệu USD, tăng gấp 3 lần số vốn vay ban đầu, nợ phải trả từ đó tăng thêm.

Mới đây, người ta nhắc đến chuyên vay vốn Trung Quốc để làm cao tốc vì chúng ta không thể vay ở đâu khác, bà Lan cho hay: Vay vốn ở đâu cũng được miễn sao phù hợp cho Việt Nam nhưng phải chặt chẽ, minh bạch và đàm phán tốt. Chúng ta nhìn thấy vốn vay Trung Quốc có nhiều vấn đề tại Việt Nam thì cần cân nhắc, nói không với những đồng vốn đầy rủi ro, nguy cơ.

Vốn vay Trung Quốc từ dự án đường sắt Cát Linh - Hà Đông đã và đang tạo hệ quả xấu cho Việt Nam
Vốn vay Trung Quốc từ dự án đường sắt Cát Linh - Hà Đông đã và đang tạo hệ quả xấu cho Việt Nam
Xem tiếp
 
Xuân Dương
 

(GDVN) - Để cho phù hợp với thực tế có lẽ nên đổi câu thành ngữ "tham như mõ" thành dạng hiện đại “tham như cán bộ tham nhũng”
.

LTS: Tiếp theo kỳ trước, hôm nay, tác giả Xuân Dương tiếp tục mạch bài viết: Người Việt, Nhất và Bét

Thứ tư, nói về doanh nghiệp và doanh nhân

Đóng góp vào chuyện Việt Nam xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới phải kể đến các doanh nghiệp tư nhân xuất khẩu gạo.

Song đóng góp vào việc làm nghèo người nông dân cũng chính là các doanh nghiệp này.

Câu chuyện “được mùa mất giá”, luôn là câu chuyện thời sự không chỉ với người trồng lúa mà còn với người trồng vải thiều, dưa hấu, thanh long…

Người kinh doanh buôn bán - kể cả trong một số siêu thị - sẵn sàng bán hàng không rõ nguồn gốc, hàng thực phẩm quá hạn, mốc meo…

Hàng nhập lậu (thuốc lá, đồ chơi trẻ em, hoa quả…) bán tràn lan khắp mọi ngõ ngách không được quản lý có “đóng góp to lớn” của những người buôn bán nhỏ.

Doanh nghiệp cấu kết với tham quan để ăn cắp tài sản công. (Ảnh: VnEconomy.vn)

Doanh nghiệp làm đường xây dựng sẵn sàng bớt xén nguyên vật liệu, dùng vật tư rẻ tiền… khiến công trình vừa làm xong đã xuống cấp.

Xem tiếp


Đỗ Tiến BảngKết quả hình ảnh cho Thăng Long tứ Trấn

 
 

( Trao đổi lại với tác giả Phùng Thành Chủng, bài THĂNG LONG TỨ TRẤN và bài hồi đáp VỚI “VỀ THĂNG LONG TỨ TRẤN”, trên trannhuong.com , ngày 7.11.2016 và 15.11.2016)

Lẽ ra tôi không trao đổi lại, bởi cách hiểu của tác giả Phùng Thành Chủng (PTC) về cụm từ định danh này, khác tôi về phương pháp, cách tiếp cận. Hơn nữa, lời và giọng tác giả có vẻ bức xúc…giống như “cãi vã”! Với những dòng PTC viết: “ngờ rằng động cơ của tác giả Đỗ Tiến Bảng là nhằm truy vấn tôi tội “ăn sẵn”…”; “ tác giả Đỗ Tiến Bảng “sinh sự” ( cùng trong một hội nghề nghiệp…”); “…với trình độ chưa xóa mù về vi tính của tôi..”, v.v… Nhưng tôi cho rằng, đây là vấn đề học thuật, vả lại vì ở trong Hội nghề nghiệp Văn học nghệ thuât mới càng nên trao đổi! Còn quan niệm “sinh sự” hay “sự sinh” là cách nghĩ của PTC thôi. Vì thế, tôi vẫn xin trở lại với PTC về 2 bài viết.

1. Trước hết, về tác quyền, nếu tác giả bài viết Phùng Thành Chủng chú ngay ở bài viết ( đầu hay cuối cũng được) rằng: bài đã ‘in trên “Văn hóa dân gian” ( số 5 (207) năm 2016) , thì độc giả biết là bài này đăng lại. Khi phát hiện trên WIKIPDIA có bài này, cũng chỉ biết là “giống”, “gần nhau”. PTC bảo tôi “Sao anh không đặt vấn đề ngược lại là sau khi bài viết được đăng , “nó” đã được đưa vào “Từ điển mở” . Đó là một thách đố, vì làm sao xác định được nhà mạng đã ‘cóp’ hay ‘đạo’ bài của anh. Muốn vậy, phải theo dõi bài này từ hơn 10 năm trước, cả ở “Văn hóa dân gian” và WIKIPDIA?

Xem tiếp

 Mai An Nguyễn Anh TuấnKết quả hình ảnh cho bẢN SỚ TẤU
 

Một bản tuyên ngôn chống giặc nội xâm đầu thế kỷ XVII


Trong lịch sử văn hoá-tư tưởng nước ta, có những bản tuyên ngôn nổi tiếng tới muôn đời: đó là bản tuyên ngôn lập quốc đầu tiên bằng “Thiên đô chiếu” do đức Lý Thái Tổ viết, bản tuyên ngôn chiến trận đời Trần bằng “Hịch tướng sĩ văn” tương truyền của Đại vương Trần Quốc Tuấn thảo, bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của nước Đại Việt bằng áng thiên cổ hùng văn “Bình Ngô đại cáo thiên hạ” do vị Anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi chấp bút, bản tuyên ngôn độc lập thời hiện đại của nước VNDCCH do Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt quốc dân đồng bào đọc… Nhưng, ở đầu thế kỷ XVII, có một bản khải văn cũng mang tầm vóc của một bản tuyên ngôn rất đáng đi vào lịch sử thì còn được ít người biết đến. Đó là bản khải văn có thể gọi tên: “Lấy dân làm gốc”(1).

 

Lần đầu tiên được đọc bài khải văn do nhà văn Hoàng Quốc Hải giới thiệu, tôi thấy sững sờ, và có cảm giác rõ rệt: dường như tác giả đã viết nó cho cả ngày hôm nay nữa! Đây là một luận văn chính trị sắc bén, chứa đựng những suy nghĩ thấu đáo về thời cuộc, tràn trề xúc cảm, chan chứa tình thương dân, hôi hổi tính thời sự, theo tôi rất đáng được chọn đưa vào SGK phổ thông trung học!

Vào thời xuất hiện bản khải văn, chính quyền Lê-Trịnh tuy đã tương đối ổn định, trong nước đã tạm yên bình, nhưng cuộc nội chiến với nhà Mạc lên miên suốt mấy chục năm đã khiến cho sản xuất nông nghiệp đình đốn, làng xóm tiêu điều, nhiều năm mất mùa liên tiếp, trong khi đó nạn nhũng nhiễu dân lành của quan lại đã trở thành hiện trạng nhức nhối có nguy cơ làm nổ tung cơ cấu xã hội, đưa cả dân tộc tới chỗ diệt vong… Trước tình hình đó, vào tháng 9 năm 1612, Thiêm đô ngự sử Nguyễn Duy Thì (NDT) cùng Giám sát ngự Phạm Trân và các đồng liêu đã dâng lên Bình An vương (tức chúa Trịnh Tùng) bài khải bộc lộ mối quan tâm của các ông trước hiện tình triều chính, đồng thời nêu lên “những việc chính sự cấp thiết phải tu chỉnh để chuyển tai họa thành điềm lành, trên hợp với ý trời, dưới thuận với lòng người”.

 

Toàn bộ văn bản bài khải như sau(2):

 

“Dân là gốc của nước, đạo trị nước chỉ là yên dân mà thôi. Lại nghĩ rằng trời với dân cùng một lẽ, lòng dân vui thích tức là được ý trời rồi. Cho nên người giỏi trị nước, yêu dân như cha mẹ yêu con, thấy họ đói rét thì thương, thấy họ lao khổ thì xót, cấm hà khắc bạo ngược, ngăn thuế khoá bừa bãi, để cho dân được thoả sống mà không còn tiếng sầu hận oán than. Thế mới là biết đạo trị nước, biết cách sai dân. Nay Thánh thượng (chỉ chúa Trịnh) để ý tới dân, thi hành một chính sách cốt để nuôi dân, ban ra một mệnh lệnh, cũng nghiêm răn nhiễu dân. Lòng yêu dân đó, thực là lượng cả của trời đất, cha mẹ vậy.


Ảnh có tính chất minh họa
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)