Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 
Hội đồng Giải thưởng nước ta
Quả là thông tuệ quả là công minh
Trương Tuần 
 
Xem tiếp

 Xuân Hùng

Chiều 12.2, tại làng Quảng Xá, phường Đông Vệ, TP. Thanh Hóa đã diễn ra lễ khánh thành “Bia thơ kỷ niệm” khắc bài thơ “Tre Việt Nam” nổi tiếng của nhà thơ Nguyễn Duy. Đây là sự vinh danh, tri ân của quê hương với nhà thơ, đồng thời cũng là dịp khẳng định, tôn vinh giá trị, nhân cách Việt.

Nhà thơ Nguyễn Duy (thứ 5 từ trái sang) cùng đông đảo bạn bè là các nhà văn, nhà báo, nhà nghiên cứu nổi tiếng đến chung vui

Tri ân người con yêu tú

 

Nhà thơ Nguyễn Duy tên thật là Nguyễn Duy Nhuệ. Ông sinh ngày 7.12.1948, tại quê ngoại huyện Hà Trung, lớn lên theo cha về sống tại làng Quảng Xá, xã Đông Vệ, huyện Đông Sơn, nay là phường Đông Vệ, TP. Thanh Hóa. Nguyễn Duy là nhà thơ, nhà văn hóa lớn của Việt Nam. Ông làm thơ từ rất sớm, khi đang học cấp 3 trường chuyên Lam Sơn, đến nay, gia sản thơ của ông thật đáng kính nể. Trong số đó, bài “Tre Việt Nam” được chọn dạy trong chương trình phổ thông nhiều thập kỷ qua, là bài thơ nằm lòng của nhiều thế hệ, là biểu trưng bất hủ của khí chất, tâm hồn con người Việt.

Xem tiếp

Bùi Hoàng Tám

Người tốt thường có lòng tự trọng nên không đi xin bằng khen. Chúng ta phải tìm đến họ để khen thưởng kịp thời, các cơ quan chuyên môn phải làm việc này”. Đó là phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại cuộc họp của Hội đồng Thi đua - Khen thưởng Trung ương ngày hôm qua ( 23/2).

 (Minh họa: Ngọc Diệp)

(Minh họa: Ngọc Diệp)

Có lẽ trong tiếng Việt, hiếm có từ nào đa nghĩa và được sử dụng “muôn màu, muôn vẻ” như từ “chạy”. Nào là chạy đi - chạy về, chạy nhanh - chạy chậm, chạy tàu - chạy xe, chạy pin - chạy điện, chạy thày - chạy thuốc, chạy ăn - chạy làm… gần đây còn có thêm chạy chức - chạy quyền và cả chạy bằng khen - danh hiệu.

Vào trang tìm kiếm Google lúc 14g42 phút ngày 23/2/2017 với cụm từ “chạy danh hiệu” cho ra hơn 7.600 kết quả (0,41 giây) cho thấy chuyện này phong phú đến mức nào.

Xem tiếp


Pháp Vân

Ở nước ta, những huân chương cao quý nhất như Huân chương Sao Vàng, Huân chương HCM, Huân chương Độc lập, thường được tặng có các nhà lãnh đạo trước hoặc sau khi về hưu. Các danh hiệu cao quý như Nghệ sĩ Nhân dân, Nghệ sĩ Ưu tư, Nhà giáo Nhân dân, Nhà giáo Ưu tú, hoặc Thầy thuốc Nhân dân, Thầy thuốc Ưu tú, thì lãnh đạo chiếm cũng nhiều. Thành ra có nhiều Nhà giáo Nhân dân nhưng mấy chục năm không lên bục giảng, Thầy thuốc Nhân dân nhưng gần nửa đời người có chữa bệnh cho ai đâu, Nghệ sĩ Nhân dân cũng nhiều người đã hết thời biểu diễn nghệ thuật.
Nói về các giải thưởng thì năm nào giải thưởng Hội Nhà văn cũng lắm chuyện ỷ eo, lùm xùm. Thi hoa hậu cũng lắm scandal-bê bối.
Bởi thế mà có ông thầy giáo tự xưng tôi là thầy giáo nhân dân (chứ không phải là Nhà giáo Nhân dân), vì nhân dân trả tiền cho tôi (dạy thêm, chứ nhà nước không trả).
Từ thực trạng ấy, tôi có ý đề ra một Giải thưởng Thường dân (tôi không muốn dùng chữ “Nhân dân” đã bị lạm dụng quá nhiều), mà trong bài này tôi muốn đề cập đến hai câu chuyện sau đây.

Chuyện thứ nhất là bài thơ của Trần Nhương “Có lẽ nào em đã đi xa” sáng tác năm 1977 và được đăng lên trang nhất báo Văn Nghệ năm đó. Có lẽ sau thời gian quá lâu, người ta đã quên nó rồi. Thế mà có người trong hoàn cảnh éo le, vẫn không quên được. Câu chuyện xảy ra thật tình cờ. Một cô gái trẻ tên là Nguyễn Thanh Hương cùng bà mẹ định cư ở Boston, MA, Hoa kỳ, viết trên fb vào giữa năm 2013 như sau:
Cuối tuần rồi, nhà mình có "khách văn đến nhà". Mà khách văn thì chỉ có bà mẹ mình là tiếp được vì mình thì nhố nhăng chẳng có tư cách gì tiếp, chỉ lăng xăng cười góp thì ok. Bác khách văn này vốn là một sĩ quan quân lực VNCH, viết văn làm thơ, bên hải ngoại này trong giới cũng nhiều người biết. Mẹ mình vốn là một cô giáo dạy văn cấp 3 trung học dưới mái trường XHCN 40 năm trong nghề. Chuyện xa chuyện gần, chuyện xã giao bóng bẩy rồi thì cũng quay về với chuyện Bắc-Nam: ngôn ngữ, văn chương, thơ phú và tất nhiên là phải xoay quanh cuộc chiến tranh ấy. Có lúc cao trào cả đôi bên đều cố tỏ ra thản nhiên nhưng chắc hẳn trong lòng bên này hay bên kia cũng có ấm ức, nghe giọng nói của mẹ thì mình biết. Còn bác kia thỉnh thoảng lại xin lỗi rằng tôi nói gì không phải, chị thông cảm.

Xem tiếp

 

TNc: Hai tập Khúc khích với văn nhân của Trần Nhương đang phát hành. các bạn có thể tìm thấy 200 gương mặt và 200 bài thơ chân dung khúc khích. Đọc vừa cười lại có thể hiểu nết na các nhà văn đó. Hãy mang tiếng cười về nhà ! 200 ngàn mua chân dung 200 nhà văn. Tại sao không ? Bạn nào mua hãy gửi địa chỉ yêu cầu về hộp thư tranhamvui@gmail.com, sách sẽ đến tân tay. 
 
 
 
 
 
1- ANH NGỌC

Anh Ngọc hành quân mải miết
Thi ca đồi núi trập trùng
Bên đường gặp Cây xấu hổ (1)
Đánh đoành Anh hóa thành ông
 

Ôi Sông Mê Công bốn mặt
Úp vào Hương đất màu cờ
Ngàn dặm và một bước (2)
Suốt đời vẫn ngẩn vẫn ngơ

Trái tim vẫn thường run rảy
Thơ hay lộc cũng to to
Hứng tình mê em bóng đá (3)
Phạt đền sút thủng túi thơ…

----------

(1) Bài thơ Cây xấu hổ đã vinh danh Anh Ngọc.
(2) Các chữ in đậm nghiêng là tên tác phẩm của Anh Ngọc
(3) Anh Ngọc thích bình luận bóng đá

Xem tiếp
 
TNc: Giải thưởng đã công bố. Thiếu vắng nhiều văn nhân lẫy lừng trong khi đó một số văn nhân làng nhàng thì ăn giải. Trong số đáng tiếc có nhà văn Hoàng Quốc Hải, Xuân Quỳnh, Thu Bồn, Bảo Ninh, Hồ Anh Thái...Giải thế này thì không thể tâm phục khẩu phục. Tôi nêu ý kiến nên dừng Giải là chuẩn...Chưa bao giờ thấy thủ tục xét Giải lại trục trặc như lần này. Đã công bố trao giải vào 30-9-2016 mà đến tháng 3 năm 2017 mới dự kiến trao. Quả là có chuyện không ổn...
 
DANH SÁCH CÁC NHÀ VĂN ĐƯỢC GTHCM và GTNN VỀ VHNT
 
Giải Hồ Chí Minh
 
1- Xuân Thiều
2- Hữu Mai 
 
Giải Nhà nước 
 
1- Đào Thắng
2- Đức Ban
3- Nguyễn Cao Sơn
4- Tùng Điển
5- Võ Khắc Nghiêm
6- Kiều Vượng
7- Dương Hướng
8- Trần Quang Quý
9- Trúc Thông
10- Phạm Hoa
11- Lê Thị Mây
13- Nguyễn Quang Thiều
14- Xuân Khánh
15- Lò Ngân Sủn (Truy tặng) 
Ảnh: cóp từ FB Trần Hữu Việt 
Xem tiếp
 
 TIẾNG NÓI NHÀ VĂN
 
Trần Nhương 
 
TNc: Bài này tôi cho lên trang đã có 6000 người đọc và một số trang cóp về. Gần đây mấy bạn văn nhân gọi điện ủng hộ ý kiến của tôi và đề nghị cho lên trang chủ lần nữa. Có bạn nói nên lấy chữ kí kiến nghị nhưng tôi nghĩ không nên làm thế. 


Tôi phải nói ngay, tôi chưa bao giờ đăng kí dự Giải thưởng Nhà nước nên ý kiến của tôi không phải ganh ghét so bì gì.

.

Tôi đề nghị ngừng Giải thưởng chắc sẽ có đồng nghiệp nói ông không dự giải thì để chúng tôi, cắc cớ chi mà đề nghị ngừng. Thưa các bạn, ý kiến tôi chỉ là rất li ti, chắc gì Nhà nước nghe mà các bạn lo. Xin các bạn hãy cứ hy vọng, “đến hẹn lại lên” 5 năm nữa có thể có bạn.

Tôi đề nghị ngừng Giải thưởng Nhà nước vì mấy lẽ sau đây:

1- Kiểu Giải thưởng và phong tặng Danh hiệu nghệ sỹ của ta là học mót anh CCCP, nó cũ mèm. Nước họ thì đủ năng lực, còn ta chủ yếu là cảm tính, cảm tình.

 

2- Giải thưởng VHNT nhưng khi xét thì không dựa vào VHNT là mấy. Thì như năm 2016 các vị văn tài được độc giả tôn vinh thì Nhà nước lắc đầu….

 

3- Hội đồng tham mưu cho Nhà nước chủ yếu soi nhân thân, cố chấp mà thực chất có vị không am hiểu phẩm hạnh của VHNT

 

4- Nếu so bì các vị được giải năm nay và các năm trước thì đa phần các nhà văn Việt Nam đều được giải, vậy là Giải đã quần chúng hóa, bình dân hóa. Trong số 22 vị hội đủ phiếu chỉ chừng một nửa xứng đáng.

 

5- Sinh ra Giải thưởng, bỏ phiếu thì có chuyện “chạy” giải, xin phiếu. Nhà nước không nên có mảnh đất để sinh thêm tiêu cực .

 

6- Chi phí cho giải thưởng khá tốn kém mà tác dụng tôn vinh chẳng đáng là bao, có khi còn tôn vinh không trúng, trong khi nợ công tăng nhanh, dân đã nghèo lại cõng thêm đóng góp.

Xem tiếp
 
 Trương Tuần
 
- Còn lâu nhá, đừng tưởng văn minh hiện đại, còn lâu mới theo kịp nước tớ. Ha ha.
- Ấy cụ ơi, vừa sáng ra đã cao giọng dạy dỗ ai đó ? 
- Thì sướng nên chém gió. He he
- Sướng cái gì hay lại vui chơi có thưởng hả cụ ?
- No, thưởng gì đâu. Chả là đọc báo thấy tin này: "(GDVN) - Tính ra, trung bình mỗi ngày diễn ra khoảng 22 lễ hội. Tức là bình quân khoảng mỗi giờ đồng hồ, ở Việt Nam lại có một lễ hội được tổ chức." Cụ thây oách chưa ?
- Ôi thế thì đất nước vĩ đại mới có nhiều lễ hội cụ nhỉ ? Ta lại nhất thế giới rồi. Good very !
- Thì VƯỠN... 
Xem tiếp

Tạp chí Nhà văn & Tác phẩm

Hà Nội ngày 20 tháng 1 năm 2017

KÍNH GỬI: CÁC NHÀ VĂN, BẠN VIẾT VÀ BẠN ĐỌC

Hội Nhà văn Việt Nam trích từ Quỹ đầu tư chiều sâu cho nền văn học mua báo Văn nghệ, Tạp chí Nhà văn & Tác phẩm cho hội viên, đấy là việc đã trở thành thông lệ hơn mười năm trở lại đây.

Do tình hình kinh tế khó khăn, đầu năm nay Hội Nhà văn Việt Nam thông báo, từ 1 tháng 2 năm 2017, Hội sẽ không có tiền để mua báo và tạp chí tặng các nhà văn hội viên nữa. Như thế, Tạp chí NV&TP tự nhiên sẽ mất hơn 1.000 bạn đọc truyền thống trong số hơn 2.000 bản mỗi kỳ, chúng tôi sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Vì nếu Tạp chí chỉ in mỗi số hơn 1000 bản thì chỉ vừa đủ tiền trả nhà in và nhuận bút; Tạp chí sẽ không thể có kinh phí cho hoạt động của Ban biên tập.

Thật buồn.

Nhưng cũng có thể là một điều vui. Vì từ nay hay dở tại mình, lại cũng vì có câu “bĩ cực rồi mới thái lai”; phải tự mình bơi giữa dòng nước xiết, chứ không còn bơi bằng “phao bơi” nữa; sẽ biết ai mới thực là người biết bơi.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)