Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 
Cảm ơn bầu bạn xa gần
11 năm ấy tình thân mặn mà
Đồng hành với một lão già
Câu thơ, bức họa chan hòa buồn vui
Đòi khi sóng gió dập vùi
Ngộ ra ta lấy tiếng cười mà khuây...  
                                           Chủ trang Trần Nhương 
 
MỘT VÀI SỐ LIỆU:
 
* Số lượt truy cập 26.400.000
* Số bài có  22.437
* 2 lần trao Giải thưởng Văn chương trannhuongcom cho 4 tác giả: Hoàng Quốc Hải, Hoàng Minh Tường, Vũ Ngọc Tiến, Nguyễn Hiếu.
* Tổ chức 3 cuộc thi câu đối và 10 câu khúc khích... 
 
TÊN MIỀN CHÍNH:
 
trannhuong.com
trannhuong.net
trannhuong.top
 
                                                                  BLOG
tran-nhuong.com 
tran-nhuong.com , tranlao.blogspot.com, thotramnha.blogspot.com
 
Xem tiếp
 
TNc: Sáng nay 10-12-2017 tại Hale quán, nhà thơ Lý Phương Liên, Nguyễn Nguyên Bảy từ Sài Gòn ra để gặp gỡ bạn bè và giới thiệu tập sách thứ 25 trong bộ sách Thơ BẠN THƠ, VĂN BẠN VĂN. Hai ông bà bỏ tiền, kì khu biên tập đưa in để gửi tặng bầu bạn và các tập thể yêu quý sách. Vừa tháng 7 đã có cuộc gặp ra mắt Thơ trăm nhà, Chém gió muôn màu 3, Thơ bạn Thơ, Thơ bạn thơ 6. Đặc biệt anh con trưởng Thi Nguyễn từ Mỹ về đồng hành cùng bố mẹ trong dự án văn chương này. Thi Nguyễn sinh tại Hà Nội, sau 22 năm nay mới về thăm Hà Nội. Rất đông bạn bè văn chương Hà thành đã đến chia vui...
Xem tiếp
 
Truyện ngắn của Vũ Thị Huyền Trang
chan lanh copy
  
 Nắng xuân luồn qua tán na hắt từng vạt nhỏ vào hiên. Bà ngồi cậy đất trong kẽ móng chân lẩm bẩm ngâm Kiều. Trăm năm trong cõi người ta/ Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau/ Trải qua một cuộc bể dâu/ Những điều trong thấy mà đau đớn lòng. Ngoài vườn, con dâu bà đang lúi húi làm đất gieo hạt giống rau. Dù chồng bà đã gắt “rau đầy, ăn hết đâu mà cứ trồng nhiều để lại mất thời gian chăm bẵm”. Nhưng phụ nữ nông thôn bao giờ chẳng vậy, rảnh rỗi tay chân là cảm thấy khó chịu nên phải kiếm việc gì đó để làm. Ngồi không mà để vườn rậm rạp, cỏ mọc um tùm đâu có được. Nên hết nhổ cỏ thì cuốc đất. Hết vun xới chỗ này lại tưới tắm chỗ kia. Chân đàn bà thường lạnh. Họ lội dưới nước, giẫm trong bùn đất, dầm trong mưa lạnh. Mười ngón chân bấu chặt vào đất như một thói quen. Ngay cả khi đã ủ trong chăn thì chân đàn bà vẫn lạnh. Những ông chồng thỉnh thoảng lại giật mình khi chạm vào chân vợ. Bà nhớ đến những giây phút cuối cùng trước lúc chồng nhắm mắt. Ông run run giơ bàn tay gầy guộc chỉ còn da bọc xương để nắm lấy chân bà. Ông nói trong chút sức tàn lực kiệt “sống cả đời, đến hôm nay tôi mới biết chân bà rất lạnh”. Nói rồi ông đi. Ngoài vườn cây đào ra hoa muộn cũng đã trút những cánh mỏng manh cuối cùng xuống cội.
Xem tiếp

Nguyễn Đức TùngKết quả hình ảnh cho Mai Văn Phấn

Ngôn ngữ thơ ca thức dậy mỗi ngày. Ngôn ngữ ấy nuôi dưỡng tình yêu của con người đối với thiên nhiên, sự hiểu biết và nối kết của họ, và một khả năng như thế có thể mạnh hơn những tàn phá đang xảy ra. Nhưng ngôn ngữ cũng thường trực ở dưới áp lực của thời gian, giới hạn của chiều kích trang giấy, các quy ước, của mối quan hệ giữa thấu hiểu và diễn dịch, của tính cân bằng mong manh giữa đa nghĩa và hiểu sai ý định của tác giả.

Xuân

Ngấm đất

Đào xuống gặp toàn năm cũ

Mai Văn Phấn nói về năm cũ hay năm mới? Anh nói về ngôn ngữ dân tộc. Ngôn ngữ không bất biến, vĩnh viễn, chúng thay đổi theo thời gian, ngày một mới. Sự phát triển của nó, không như nhiều người lầm tưởng, không phải bao giờ cũng theo hướng thăng hoa: ngôn ngữ lụi tàn. Tiếng Việt có thể rơi vào tình cảnh như vậy, nếu những điều kiện khắc nghiệt mà trong đó nó vận động không bị kiểm soát, ví dụ sự thống trị ngày càng mạnh của tiếng nước ngoài, sự tan rã của tinh thần dân tộc, suy đồi của văn hóa. Các ngôn ngữ từng thoái hóa và biến mất trên trái đất. Lịch sử chứng minh hàng ngàn ngôn ngữ của các dân tộc đã biến mất như thế, và tiếng Việt không nên tự xem là ngoại lệ. Tái cấu trúc, mở rộng các liên kết trong thơ, xóa chúng đi, làm lại, đi thêm con đường rẽ của văn phạm, là những việc mới đối với độc giả Việt Nam. Sự ngắt câu, sự vắt dòng, sự chia nhỏ các câu thơ, phân đoạn, kéo dài chúng ra, mở rộng biên độ của câu, đặt tên mới cho sự vật và cảm xúc, là những tiến hóa chủ động của ngôn ngữ.

 
Ảnh: Nhà thơ Mai Văn Phấn 
Xem tiếp

Nghe ông Thứ trưởng Đông báo cáo Thủ tướng về 3 phương án xử lý trạm BOT Cai Lậy, Hóng gai hết cả người. Hóng chạy sang cụ Lý:

-Cụ ơi, con nghe ba phương án mà bộ GTVT trình về cái BOT Cai Lậy con cứ ngỡ minh ngủ mơ.
-Vì lẽ gì, nói xem nào?
-Thứ nhất, các ông Bộ hoang đường quá. Bày trò nhảm ra để lừa thiên hạ, cố sống cố chết bảo vệ cái sai, dở trò cả vú lấp miệng em không được lại dở trò đẩy việc cho Thủ tướng. Bao công mà xử việc này, cẩu đầu trảm hết cả lũ.
-Có lý. Còn gì nữa?
-Các ông ấy làm sai, gây sự bất bình cho dân như vậy, khiến cả Thủ tướng phải vào cuộc mà cứ coi như không. Họ chả coi dân tình ra gì, cũng chả coi kỉ cương phép nước ra gì, chỉ nhìn thấy lợi ích của mình thôi. Con mà có quyền, con là cứ cách cả lũ.
-Ghê nhỉ? Anh là ai, họ là ai mà anh dám cách chức họ?
-Con là dân đen nhưng con còn biết lẽ phải thông thường.
Xem tiếp

Chào sách Thơ Bạn Thơ Hale Quán Hà Nội 10/12/2017


VANDANBNN CHÀO SÁCH
(Thông báo thay giấy mời)

Dự án Sách Thơ Bạn Thơ & Văn Bạn Văn

chào bầu bạn văn chương Hà Nội bốn đầu sách mới xuất bản:

CHÉM GIÓ MUÔN MÀU 3
VƯỜN NĂM NHÀ 3
THƠ BẠN THƠ 7
KINH THÀNH CỔ TÍCH 1.

Địa điểm: Hale Quán, Đảo Hồ Thiền Quang, 37 Trần Bình Trọng Hà Nội

Thời gian: 10g ngày 10/12/2017
Nguyễn Nguyên Bảy - Lý Phương Liên kính mời.

VANDANBNN
Xem tiếp
  TS. Nguyễn Sĩ DũngKết quả hình ảnh cho TS Nguyễn Sĩ Dũng
 
TNc  BOT được dân gọi những cái tên không hay như : BỐ ÔNG TO, BỞI ÔNG TẤT, BÒN ÔNG TIỀN, BỎ ÔNG THÔI...Trong chuyện này nhóm lợi ích thôn tính cả hệ thống. Rất cần chấn hưng...
 
Con đường về quê của tôi bao năm phải đi qua một trạm thu phí BOT “đặt nhầm chỗ”.
Đó là Trạm Tào Xuyên, thị xã Bỉm Sơn, Thanh Hóa. Trong gần chục năm qua, mỗi lần từ Hà Nội về Vinh, tôi đều phải qua trạm thu phí dự án BOT này. Số tiền phí mỗi lượt khoảng 30.000 đồng. Tôi không biết mình đã phải nộp bao nhiêu trong mấy năm qua.
Trạm thu phí Tào Xuyên được dựng trên Quốc lộ số 1, thu phí cho đường tránh thành phố Thanh Hóa. Nó không những đứng cách đường tránh khá xa, mà còn được bắt đầu thu phí trước khi đường tránh được đưa vào sử dụng.
Cách thu này không chỉ đã bắt tất cả những người không đi trên đường tránh phải trả phí, mà còn biến tất cả mọi người đi phương tiện cơ giới qua đây trở thành là những nhà đầu tư, bị bắt góp vốn khi dự án chưa thành hình, mà không được trả bất kỳ một xu cổ tức nào.
Chính Bộ GTVT cũng thừa nhận trạm Tào Xuyên là một trong những trạm thu phí đặt “nhầm chỗ”, đặt trạm trên tuyến này để thu hộ phí cho tuyến khác. Đây quả thực là cách làm hết sức không minh bạch.
Tới tận ngày 10/8 vừa qua, Tổng cục Đường bộ mới yêu cầu dừng thu phí sử dụng dịch vụ đường bộ tại Trạm Tào Xuyên vì “Số thu tạo lợi nhuận cho nhà đầu tư đến hết 31/7/2017 đã lớn hơn số cao nhất so với các phương án đàm phán mức lợi nhuận của nhà đầu tư”. Thời gian thu phí dự kiến hơn 20 năm, mới thu 7 năm đã có lãi.
Xem tiếp
Vũ Từ TrangKết quả hình ảnh cho Nhà văn Nam Ninh
 
Nhà văn Nam Ninh, tên khai sinh: Lê Ninh. Sinh ngày 5/10/1946, mất ngày 1/6/2014. Quê: An Khê, Quỳnh Phụ, Thái Bình. Có thời gian dài sống ở Quảng Ninh. Vào Hội nhà văn Việt Nam: năm 1994. Ông là tác giả của nhiều tập truyện ngắn, tiểu thuyết. Đoạt nhiều giải thưởng văn học. Sinh thời, ông từng tâm sự: “Tôi bắt đầu viết văn từ năm 1971, lúc đó cũng chưa mường tượng được nghiệp văn chương nó khốn khổ thế nào, chỉ biết phải được làm một cái gì đó khi cuộc sống bế tắc. Tôi viết hết mình, viết bằng nội lực để tìm con đường cho cuộc sống. Hóa ra văn chương là một nghề khắt khe mà rộng mở...”
Mùa hè năm 1974, trong chuyến đi công tác Quảng Ninh, tôi tranh thủ ghé Uông Bí thăm bạn viết. Uông Bí ngày ấy là mảnh đất đặc trưng của nền công nghiệp xã hội chủ nghĩa, vừa bước qua những năm tàn khốc của cuộc chiến tranh phá hoại. Đó là nhà máy nhiệt điện Uông Bí với ống khói cao ngạo nghễ thả lên trời những cột khói bụi trắng mờ mịt, là những nồi hơi với tiếng xả hơi phì phì như tiếng thở của con trâu mộng khổng lồ. Đấy là con sông Uông với đập nước tràn, đen kịt váng than. Đấy là những dãy lán nhà ở cấp bốn tạm bợ và nóng hầm hập cho công nhân. Đấy là tiếng ủng khuya lịch bịch của buổi giao ca lúc nửa đêm. Đặc biệt, nơi đây lại tập trung đông anh em viết văn làm thơ. Ấy là: Yên Đức, Trí Dũng, Phạm Doanh, Long Chiểu, Nam Ninh, Hoàng Gia Điền... Nhà thơ Đào Ngọc Vĩnh tuy ở Cẩm Phả, nhưng cũng hay tá túc ở đấy. Trước nữa, có nhà thơ Thái Giang, với trường ca “Lửa sáng rừng”, giải nhất cuộc thi thơ của tạp chí Văn Nghệ, tiền thân của báo Văn Nghệ bây giờ. Đấy là cuộc thi thơ nổi đình nổi đám của thời miền Bắc xây dựng chủ nghĩa xã hội và đấu tranh thống nhất đất nước; làm tên tuổi nhà thơ Thái Giang đang làm việc ở Uông Bí nổi như cồn, bao bạn viết xa gần muốn đến gặp gỡ, làm quen.
Xem tiếp
 
- Cụ ơi, tôi vẽ cái tranh này được không ?
- Cụ vẽ cái gì như các ông trương tuần ngày xưa ấy.
- He he thì VƯỠN. Cụ thấy có ý nghĩa không ?
- Có chứ, nhìn là hiểu. Mà sao để BOT Cai Lậy nóng thế cụ ?
- Thì họ không dám vì Dân. Thế thôi !!
- Cụ chỉ được cái nói đúng...
- Thì VƯỠN....
Trương Tuần 
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)