Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

 Nguyễn Hải YếnKết quả hình ảnh cho nguyễn Hải Yến Hải Dương

 
 
Ta rong chơi lễ hội
Quên hoa xoan lại tím ngõ bên Đoài
Đến đâu cũng thấy mình lỗi hẹn
Như là từng níu áo ai…

***
Tôi ngồi bên bậu tường gạch mưa xói móp bên rệ đường trong lâm tâm đôi hạt mưa như bụi, nghe chị miên man hỏi về mảnh sân nhỏ dưới bóng cây, về con ngõ vắng bước chân người lại qua sáng nay chắc lại cựa mình nghe tiếng mùa xôn xao chuyển, hỏi về rẻo đất thừa đầu ngõ, qua một chiều mưa xám chắc lại xốp bồng lên trong triệu triệu cánh hoa xoan. Nghe thầm thì: “Cứ đến mùa này không về. Nhớ thế. Ngõ nhà mình bây giờ hoa tiễn mùa đã nở hết chưa?”. Chẳng biết nói gì…Đành im lặng… “Này! Chị nghe được cả tiếng bước chân vang trong lòng ngõ.”. “Tiếng ai biết không?”. “Tiếng bước chân mẹ. Thấy trĩu nghiêng về phía trước.”. “Lưng mẹ còng lắm rồi.”. “Mẹ làm gì?”. “Mẹ gom hoa xoan rụng và nhắc chị ngày xưa.”.

Vâng. Ngày xưa, trước ngõ nhà mình có hai cây xoan già, xòe bóng giao cành đan vào nhau thành vòm che kín góc con đường có hàng rào cúc tần giăng kín tơ hồng. Bước qua cái cổng dựng bằng hai cột tre, mở đôi cánh gỗ là chị em mình có một vạt sân đất nện, bốn mùa thênh thang gió. Gió từ đồng rẽ ngang chơi. Gió từ sông lên loang loáng. Gió từ trời xuống líu ríu, quẩn chân. Và mùa này bắt đầu chuẩn bị mênh mang nắng.

Nhà mình nhỏ, sân cũng nhỏ. Chỉ nhiều nắng gió và lắm sắc màu. Hai đứa bé gái lui cui khắp góc sân, đầu ngõ, ươm mầm cây nhặt nhạnh ven đường và đợi những mùa hoa. Này bìa ngoài cùng giáp mương nước áp đồng có một thảm lan lan sam nhật. Cam và hồng tím, những cánh hoa làm ngẩn ngơ cả bốn mùa. Cái ang sành thủng trôn đầu hè có một vồng cây sống đời, hoa bền màu như lửa rừng rực cháy qua xuân sang đầu hạ. Hết mùa hoa, chị lại cắt cành, bật rễ, thay đất, lại ươm, lại tưới vun, lại đợi chờ nhen lửa thắp mùa sau. Mảnh sân nhỏ trước hiên nhà hong vàng tóc cháy da, om hai chị em trong mùi mồ hôi khét nồng… Để bây giờ, một trong hai đứa ngồi đây, nghe chị nhắc màu trạng nguyên trên bậc cầu ao đá, màu cúc chi cao ngang ngực bên cây hương thờ thổ địa, màu râm bụt lồng đèn bên cái chum nước đội nón mê. “Mùa này nắng hồng. Sân trước và ngõ nhà mình hoa đẹp thôi là đẹp. Chỉ tiếc ngày ấy chả chụp được tấm hình nào để giờ ngó… Đỡ thèm…Nhớ cả hai cây xoan giao cành nữa.”

Xem tiếp
 
CHÚC MỪNG NĂM MỚI HANH THÔNG 
ĐỒNG TÂM NHẤT TRÍ THÌ KHÔNG SỢ GÌ Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản
 
 
Xem tiếp
Trương Tuần
 
- Kính cụ đầu xuân năm mới !
- Kính cụ, cả năm hai ta cứ THÌ VƯỠN mãi. Năm con Chuột xem có gì chuyển hóa tý không cụ.
- Vâng, tôi tặng cụ bài thơ nhé: Năm mới cụ đẹp xinh / Tăng gia thêm mối tình / Sức khỏe thật vô địch / Ngang đường sắt Cát Linh... 
- Cụ đểu vừa thôi, cụ chúc tôi như cái công trình kéo dài cả chục năm và đội vốn gắp năm mười lần.
- He he sory cụ. Đầu năm cứ vui cho nó hên cả năm.
- Vâng thì tôi cũng tặng cụ bài thơ đáp lễ: Năm Chuột cụ thật cương / Ăn cả thịt lẫn xương / Tiền như nước nhiễm độc / Hoành tráng tựa Nhật Cường...
- Hura, ngang thưng nhau. Tôi chúc cụ Cát Linh, cụ chúc tôi Nhật Cường. Hà Nội mình xuất sắc lắm cụ ạ.
- Tôi thấy thơ phú chúng mình hay quá e Lý Bạch, Đỗ Phủ ghen tị.
- Các tiền bối ghen tị không sao, sợ nhất là Hội đồng Thơ dìm hàng...
- He he THÌ VƯỠN phát nhé... 
 
Xem tiếp
Tú Trần 
 
 
ĐẢNG HÃY TRỌNG DÂN, DÂN THƯỜNG XUYÊN TRỌNG ĐẢNG
QUÂN LUÔN VÌ NƯỚC, NƯỚC RA SỨC VÌ QUÂN 
 
ÁC  GIẢ ÁC BÁO LƯỚI TRỜI LỒNG LỘNG
HIỀN LƯƠNG HIỀN NGHIỆP ĐÈN ĐỜI LUNG LINH 
Xem tiếp
 


Kết quả hình ảnh cho Chuột
Cao Bồi Già
 


Tết đà đến, gửi câu chúc an khang;

Xuân đã sang, đuổi tiết đông giá buốt.

Tiện ngày xuân, tiễn họ Trư cuốn gói, bàn lếu láo sự đời;

Nhân dịp tết, mừng anh Tý lên ngôi, tán tào lao chuyện Chuột.

To đùng to đoạch Trâu chậm chạp, đám mười hai chịu yên phận đứng sau;

Bé tẻo bé teo Tý ranh ma, hàng thập nhị giành ngay phần xếp trước.

Ấy nhà thử lắm loài, lắm giống:

Chỉ tẹo teo mà luôn thoăn thoắt, Chuột Nhà đó xục xạo cùng phòng khách - nhà ăn;

Trông kinh dị nhưng rất bặm lì, chuột cống kia dọc ngang khắp hố ga - rãnh nước.

Lão Chuột Đất chui luồn đào bới nhà vô địch, đúng Thổ Thần hốc hang ;

Gã Chuột Chù ăn bẩn lợm lì đệ nhất danh, đích Chí Phèo nhà chuột.

Loài Chuột Nước, rễ cây rễ cỏ cả sơn lâm ra sức ủi phăng;

Đám Chuột Đồng, hạt thóc hạt ngô khắp ruộng nương múa nanh đớp tuốt.

toàn họ toàn hàng;

Cả gia cả tộc.

Thân bốc hương phát xạ, thật hôi hám hơn đống tro phân;

Mắt đảo dọc lia ngang, rõ giảo gian y phường trộm cướp.

Xem tiếp

Truyện ngắn – Phạm Việt Long
Kết quả hình ảnh cho Chuột
Chưa bao giờ nhà ông An bà Nhân gặp phải con chuột quái đản như con chuột này. Phải nói, đó là con chuột đã thành tinh.
Thử hỏi nơi nào trên trái đất không có chuột? Nhưng, chuột ngày càng đông đúc như ở thành phố này, là điều không thể chịu nổi. Chuột lớn, chuột bé. Chuột lông vàng vàng. Chuột lông đen đen. Chuột săn chắc, giảo hoạt, nhanh thoăn thoắt. Chuột béo ục à ục ịch, lờ đà lờ đờ. Đủ mọi loại chuột, nhưng đều chung một đặc tính là chui vào nhà đục khoét, phá quấy.
Trong con ngõ nhỏ chỉ vài chục căn nhà liền kề này, lũ chuột hoành hành dữ dội. Trên khoảng tầng hai của hai dãy nhà dọc con ngõ, có những sợi dây điện bắc qua bắc lại, người ta đã làm lá chắn ở giữa để ngăn chuột, vậy mà chúng cũng leo lên, vượt qua, chui vào ban công, lần mò qua các khe cửa hoặc lỗ thoát khí, chui vào nhà.
Cảnh giác với lũ chuột, ông An bà Nhân bịt tất cả các khe hở, lỗ thông khí, không cho chúng đường vào. Cửa ra vào, cửa sổ cũng luôn luôn đóng kín. Riêng cửa ra vào có hai lớp, một lớp gỗ, một lớp kính, ban ngày ông bà vẫn mở ra cho thoáng, chỉ khi tối đến mới đóng lại. Cần cảnh giác nhất là vào lúc trời nhập nhoạng. Đó là khi lũ chuột rời hang ổ, lùng sục kiếm ăn. Ngày nào cũng vậy, cứ thấy trời nhá nhem tối là ông bà lại đóng kín tấm cửa kính lại. Nhưng, cũng có hôm quên, chưa đóng kịp. Và thế là trong nhà có chuột.
Sáng hôm ấy, bà Nhân hốt hoảng kêu: “Chuột vào nhà mình rồi!” Minh chứng cho nhận định của mình, bà Nhân chỉ tay vào đĩa hoa quả để trên bàn: “Chúng khoét cả chuối, lôi cả quả ổi xuống đất!”
Ông An trấn an vợ: “Yên tâm, tối nay thể nào cũng tóm được con chuột này!”.
Chả là, trong căn bếp nhà ông An có một cái kho nhỏ nằm dưới cầu thang, rất kín. Thường thường, lũ chuột, sau khi quậy phá vào ban đêm, tới gần sáng sẽ chui vào đó trú ngụ. Thế là, chỉ việc chui vào kho, đóng kín cửa và bắt chuột thôi. Kho nhỏ, không lối thoát, nhiều chú chuột đã bỏ mạng vì cái bẫy tình cờ này.
Gần sáng, ông An khua động một lúc để xua chuột vào nơi ẩn nấp, rồi đóng ập cửa kho lại. Ông chắc mẩm là chú chuột đã bị nhốt trong đó. Xem tiếp

 
 
 
Truyện ngắn của Nghiêm Lương Thành

 

Đã sáu rưỡi tối. Triệu khoá cửa phòng làm việc, sách cặp ra về. Bước xuống sảnh lớn của cơ quan, đã thấy một chậu đào to tướng, có dễ phải cao đến ba mét. Khắp các cành to cành nhỏ, nhằng nhịt những sợi trang kim xanh đỏ và các thứ quả, lẵng, gói nhỏ, đèn lồng, chuông, khánh, nơ, đăng ten ... treo nhũng nhẵng la liệt. Văn hoá hội nhập - Triệu nghĩ - Nói, thì lại bảo là hay xét nét. Thôi, miễn đừng cho vanilla vào món cháo lòng là được.

Đánh vèo một cái, thế là lại hết một năm. Chỉ còn mấy tiếng đồng hồ nữa là sang năm mới. Thời gian gớm thật - Triệu nghĩ - vừa mới đấy mà mình đã ngoài năm mươi rồi. Con cái thì vẫn còn nhỏ dại, nhà cửa trông chẳng khác gì cái hố rác. Cuối năm tới, phải cố xây lấy cái nhà tử tế cho vợ con đỡ tủi. Ơn phật, cô vợ béo tốt của mình, xoe xoé suốt ngày thế thôi, chứ chưa bao giờ so sánh chồng mình với chồng người và cũng chưa bao giờ chê bai chồng mình là kẻ đần nghệch, không biết đường kiếm tiền, chẳng biết cách đi lại giao lưu sâu sắc với các sếp.

Có lẽ thần kinh của Triệu có vấn đề thật. Ngày trước, ngay cả những lúc tiền không bén túi, gã chưa bao giờ có mặc cảm vì mình là kẻ nghèo túng; thậm chí, khi mới tốt nghiệp đại học, gã còn nghĩ mình là người ít nhiều có tư chất hướng thượng và thường duy trì một khuôn mặt ngưỡng thiên mỗi khi đi ra khỏi nhà. Điều này có thể thông cảm được, bởi đó là thường tật của tuổi trẻ, sự ngộ nhận tức thời của một gã trai mới ngoài hai mươi tuổi đầu, đôi mắt trong veo ngạo mạn luôn cả gan cười cợt cái chân lý "Có tiền mua tiên cũng được".

Xem tiếp

 
Trần NhươngKết quả hình ảnh cho đèn lồng Tầu trang trí
 

Những người lãnh đạo và quản lí văn hóa lúc nào cũng leo lẻo: văn hóa Việt Nam đậm đà bản sắc dân tộc. Nhưng họ thụ động và làm ngơ trước sự xâm lăng văn hóa của Tầu.

Nhà văn Hà Phạm Phú viết:” Xâm lược văn hóa là giai đoạn đầu tiên của cuộc xâm lược nô dịch của nước này đối với nước khác. Cuộc xâm lược đó không cần những đội quân viễn chinh, thiện chiến, cuộc xâm lược đó êm ái, khiến cho dân tộc bị xâm lược mất dần bản sắc, bị đồng hóa, cuối cùng là mất tích. Trong cuộc xâm lược đó, văn hóa là người lính mở đường. Phim ảnh là lính xung kích. Cùng với những dấu tích giao lưu được mai phục cả ngàn năm, cải tạo tư tưởng người dân bản địa, tạo nên sự thần phục. Tiếp theo là xâm lược kinh tế. Điều này không nói cũng thấy. Khống chế kinh tế cũng khống chế chính trị. Cai trị thông qua mô hình thể chế và hệ tư tưởng. Cuộc xâm lược được hoàn tất “

Dân Việt vì kém hiểu biết nên hay theo Tầu. Tôi thí dụ họ thích số xe số điện thoại “6/8” theo phát âm Tầu là na ná LỘC PHÁT. Theo ngôn ngữ Việt thì nói SÁU TÁM thì có nghĩa gì lộc phát. Bỏ bao nhiêu tiền để theo Tầu thì chả kém hiểu biết là gì. Các quan chức thì xin ấn cầu thăng quan tiến chức, lễ cầu cả trong ngoài nước. Có ông sang tận đất Phật mà đâu có thoát chết

Xem tiếp

Dương Quốc Việt

Đã đăng trong Tạp chí VH Nghệ An

Một thực trạng xã hội đang được nhiều người quan tâm, đó là những biểu hiện của căn bệnh “vô cảm”. Quả thật với văn hóa truyền thống của người Việt, thì căn bệnh vô cảm rất khó phát sinh. Vậy căn bệnh này, xuất phát từ đâu? Nó có đúng thật là vô cảm không? Để trả lời những câu hỏi này, nên chăng, xem xét vấn đề từ nguồn gốc xã hội. Điều này, khiến người ta cần phải lần giở lại quá khứ.

Xin được trở về với những ngày xưa, trong một giai đoạn dài, cái cá thể bị giẫm đạp, bị hòa tan vào tập thể, vào đám đông. Con người phải sống khép mình, như kẻ được ban ơn, đời sống tinh thần nghèo nàn, tư tưởng bị truy bức, cùng nhiều yếu tố hạn chế khác, như sẽ được chỉ ra trong bài thơ: “Lời của trái tim vô cảm” ở phần cuối. Ngay từ thời đó, trong các cơ quan nhà nước, người ta đã đúc kết rằng, để tránh mang vạ, để được an toàn, thì “thứ nhất ngồi ỳ-thứ nhì đồng ý”, trong họp hành, nhất là với những kẻ còn “thấp cổ bé họng”. Rồi “đấu tranh-tránh đâu” cũng vừa là một lời khuyên, lời cảnh báo… cho biết bao thế hệ.

Do hiệu ứng “Chim phải đạn sợ cành cây cong”, “Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”, vốn đã là những phản ứng tự nhiên của muôn loài. Vì vậy, trong bối cảnh bất an thường trực, khiến con người trở nên sống “thủ thân”, “đèn nhà ai, nhà ấy rạng”, cùng căn bệnh “đa nghi-phòng thủ”. Bạn bè, đồng nghiệp bị oan uổng, người ta không dám lên tiếng bênh vực, có chăng cũng chỉ là những lời an ủi “vụng trộm”. Căn bệnh vô cảm vì thế đã được hình thành và ủ sẵn trong hàng ngũ những người làm công vụ, chỉ chờ có ngày bùng phát ra ngoài xã hội.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)