Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Trần Nhương

 
 

 

 
 
 
Đành hanh cái nắng chớm thu
Nửa như nhớ Hạ, nửa như giận mình
Gặp Thu cũng muốn ngoại tình
Lại e sen muộn đầu đình ngóng trông
Cốm xanh vương vít trái hồng
Xóm bên người ấy lấy chồng phố xa

Chớm thu nắng đổ về già
Bao nhiêu mắt mở vườn na dậy thì…

Đại Lải 8-2001

Xem tiếp

 Lại Nguyên Ân

Có thể là hình ảnh về văn bản
 
 
Ít lâu nay các nhà báo giấy và báo mạng mỗi khi nói đến một nhà văn nào đấy, thường viết rằng ông này ông kia là "hội viên sáng lập" vì đã dự Hội nghị thành lập Hội Nhà văn Việt Nam (4 ngày đầu tháng 4/1957).

Có phải thế không? Thưa không.

Có 278 người dự hội nghị thành lập Hội nhà văn Việt Nam, nhưng không phải tất cả 278 người ấy đều là "hội viên sáng lập"

Hãy đọc kỹ tường thuật hội nghị:

"Bỏ phiếu bầu Ban chấp hành đầu tiên, 25 người trúng cử;

Hội nghị quyết định: 25 người trong Ban chấp hành đầu tiên này là 25 hội viên sáng lập Hội nhà văn Việt Nam:

Nông Quốc Chấn, Nguyễn Công Hoan, Nguyễn Đình Thi, Tú Mỡ, Anh Thơ, Mộng Sơn, Cầm Biêu, Nguyễn Xuân Sanh, Nguyễn Huy Tưởng, Hoàng Cầm, Sao Mai, Tố Hữu, Hoàng Tích Linh, Nguyên Hồng, Bửu Tiến, Xuân Diệu, Đoàn Giỏi, Phạm Huy Thông, Tế Hanh, Nam Trân, Vũ Tú Nam, Hoàng Trung Thông, Xuân Miễn, Tô Hoài, Nguyễn Tuân.".

Xem tiếp
Tô Văn Trường
Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người
 
 

Có những trang viết làm nên danh tiếng một đời, nhưng cũng có những trang viết khiến cả tác giả, nhà xuất bản và những người liên quan phải trả giá đắt. Những biến cố gần đây của ngành xuất bản một lần nữa nhắc rằng tự do sáng tạo không bao giờ tách rời trách nhiệm pháp lý và trách nhiệm công dân. Với người cầm bút, biết viết hay, viết đúng là điều cần thiết; biết tự bảo vệ mình để còn có thể đi đường dài và tiếp tục cống hiến mới là bản lĩnh lớn hơn.

Lịch sử văn hóa Việt Nam chưa bao giờ thiếu những cuộc tranh luận gay gắt. Từ vụ Nhân văn – Giai phẩm giữa thế kỷ trước đến những tranh cãi về tiểu thuyết lịch sử, hồi ký hay sách nghiên cứu sau này, mỗi thời kỳ đều đặt ra một câu hỏi: người cầm bút được quyền đi đến đâu?

Xem tiếp

Vũ Hòa

 
 

Hơn 23 giờ đêm 6 tháng 9 năm 2020, tôi vừa chợp mắt thì chuông điện thoại reo vang. Lê Ngọc Bồng từ Thành phố Hồ Chí Minh điện ra thông báo Lê Chí Thụy (Văn Lê) vừa đột ngột qua đời. Lúc đó ở thành phố mang tên Bác hình như có mưa lớn. Tiếng tôi hỏi và tiếng Bồng trả lời qua điện thoại cứ chập chờn, ngắt quãng. Bồng xúc động nghẹn ngào và tôi thực sự choáng váng…

Cách đấy vài ngày, Văn Lê điện thoại trao đổi với tôi một số ý tưởng viết về Hậu cần nhân dân trong kháng chiến chống Mỹ. Anh cho biết đã tìm thấy tư liệu, cả những bức điện gốc của Trung ương và Bộ Quốc phòng gửi cho Quân ủy và Cục Hậu cần Miền. Giọng Văn Lê chân thành: “Nếu tôi không có thời gian viết, sẽ cung cấp tài liệu này cho Lê Ngọc Bồng và Nguyễn Ngọc Mộc. Còn ý kiến bổ sung vào cuốn Cung trầm trong bản hùng ca viết về Thượng tướng Bùi Phùng, tôi đã đọc và có chuẩn bị. Anh Hòa nói với anh Bùi Vinh là có thể yên tâm. Chúng tôi đã nhận lời là sẽ thực hiện”. Vậy mà…

Xem tiếp

  Alexandr Fadeyev
 
 
 
 
 
 
 
 
Gửi BCH TƯ ĐẢNG CỘNG SẢN LIÊN XÔ
13 tháng Năm 1956
Peredelkino

Tôi không thấy cơ hội để tiếp tục sống. Nghệ thuật mà tôi hiến dâng cả cuộc đời mình đã bị vùi dập bởi tầng lớp lãnh đạo vô học và tự mãn của Đảng. Giờ đây, mọi việc không thể cứu vãn được nữa. Những cán bộ văn nghệ xuất sắc, trong đó có những tài năng mà dưới thời Nga hoàng không dám mơ ước. Họ đã bị hủy diệt, bị ám hại dưới bàn tay tội ác của giới quyền lực. Những tài năng kiệt xuất của văn học đã ra đi ở lứa tuổi rất trẻ. Số còn lại không nhiều, có khả năng tạo nên được những giá trị thực sự, cũng bị chết trong độ tuổi 40-50. Văn chương – điều thánh thiện trong những điều thánh thiện – bị đem ra cho những kẻ quan liêu, những phần tử lạc hậu nhất băm vằm, thóa mạ từ trên các diễn đàn “cao quí” như: Đại hội đại biểu toàn Moskow hay Đại hội Đảng lần thứ XX.

Xem tiếp
  Nghệ An ẢT
 
 Không có mô tả ảnh.
 
Đây là bức tranh nổi tiếng của hoạ sĩ người Pháp Jean Leon Gerome (1824-1904), mang tên “The Truth Coming Out Of Her Well“ - Tạm dịch là SỰ THẬT NƠI ĐÁY GIẾNG. Bức tranh này được vẽ năm 1894 dựa trên một câu chuyện dân gian như sau:

Chuyện kể rằng có một ngày hè, Sự Thật và Dối Trá tình cờ gặp nhau. Dối Trá nói: "Hôm nay trời đẹp quá!". Sự Thật ngước nhìn lên và đúng như lời Dối Trá đã nói: Trời rất trong xanh, tràn ngập nắng vàng, từng cụm mây trắng lững lờ trôi thật đẹp... Rồi cả hai lại đến bên một cái giếng. Dối Trá nói: "Giếng trong mát quá. Chúng mình hãy tắm đi!". Sự Thật mới đầu còn nghi ngại, nhưng khi nhìn xuống giếng, thấy nước trong mát thật, bèn trút bỏ bộ quần áo đẹp và nhảy xuống giếng tắm cùng Dối Trá. Chỉ chờ có thế, Dối Trá leo nhanh lên khỏi miệng giếng, khoát vào người bộ y phục đẹp đẽ của Sự Thật rồi bỏ chạy thật nhanh. Xem tiếp

Lê Thọ Bình


(Chia sẻ với nhà thơ Nguyễn Quang Thiều)

Có những bài thơ đọc xong, điều còn ở lại không phải là một câu chữ đẹp, mà là một cách nhìn về con người. Những người đàn bà gánh nước sông của Nguyễn Quang Thiều thuộc về những bài thơ như thế. Từ một công việc bình dị nơi bến sông Đáy, nhà thơ mở ra những suy tưởng vượt khỏi không gian làng quê để chạm tới bản chất của kiếp người: sống là mang vác, chịu đựng và âm thầm gìn giữ phẩm giá giữa vô vàn nhọc nhằn.

Điều đáng chú ý là Nguyễn Quang Thiều không bắt đầu bằng vẻ đẹp. Ông bắt đầu từ những dấu vết của sự nhọc nhằn. “Những ngón chân xương xẩu, móng dài và đen toẽ ra như móng chân gà mái.” Câu thơ gần như triệt tiêu mọi mỹ cảm quen thuộc về người phụ nữ. Nhưng chính sự “thô ráp” ấy lại mở ra một vẻ đẹp khác: vẻ đẹp của đời sống chưa từng được gọt giũa. Những ngón chân biến dạng không chỉ kể câu chuyện của lao động, mà còn là ký ức của thời gian in hằn lên thân thể. Đó là hiện thực không thể mỹ lệ hóa, cũng không cần được mỹ lệ hóa.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)