Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 Trương Tuần
 
- Cụ ơi, tôi nhớ người xưa có nói câu này: 
"先天下之忧而忧,后天下之乐而乐 - tiên thiên hạ chi ưu nhi ưu, hậu thiên hạ chi lạc nhi lạc" (lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ).
- Thì cụ Hồ cũng nói đai ý: Bộ đội chưa ăn cơm. cán bộ không được kêu mình đói. Mà sao hôm nay cụ lại nhắc câu nói này ?
- Thì tôi thấy có nhiều việc chưa đâu vào đâu cán bộ đã đòi khen thưởng, đòi tặng Huân chương.
- Sao lại có chuyện tham thế cụ. 
- Quan của ta chỉ được cái vui trước thiên hạ.
- Thì VƯỠN.. 
Xem tiếp

Huy ThắngNhà thơ Vũ Từ Trang từ trần

 
 

Nhà thơ Vũ Từ Trang vừa rời cõi tạm sau hơn 3 năm kiên trì chống trọi với căn bệnh ung thư phổi. Điều gì đến rồi cũng đã đến.

Biết tin Vũ Từ Trang mắc bệnh hiểm nên từ lâu nhiều người đã nghĩ đến một cái kết xấu. Vậy nhưng nay nghe tin Trang qua đời vần là gia đình, bạn bè và cả những người quen biết dều hết sức xững sờ, dau sót và tiếc thương.

Vũ Từ Trang là bút danh. Tên khai sinh là Vũ Công Đình, sinh ra tại thôn Trang Liệt (nay là phường Trang Liệt) huyện Từ Sơn ( nay lên thị xã Từ Sơn )tỉnh Bắc Ninh. Anh sinh ngày 20 - 7 - 1948 , mất lúc 4 giờ sáng ngày 12 tháng 7 năm 2020 tại gia đình.Hưởng thọ 72 tuổi. Như anh thường tâm sự với bạn bè, nam giới trong họ nhà anh thường thọ cùng lắm chỉ trên 70. Anh mất cũng chỉ vừa 72 tuổi

Ba năm nay nhà thơ Vũ Từ Trang hầu như chủ yếu. sống trong bệnh viện.Lúc Bệnh viện Hữu Nghị Việt Xô. sau lại ở bệnh viện 108 để liên tục xạ trị, truyển thải độc.,

Thật khó mà tin rằng chỉ hai tháng trước đây, giữa 2 đợt truyền hóa chất, Khi quá đau phải tiêm Mooc - Phin vậy mà anh vẫn tranh thủ ít ngày nghỉ phóng xe máy đến bạn bè để tặng sách, khi cuốn tiểu thuyết mới của anh : "Và khép rồi lại mở " được anh viết trong thời gian trị bệnh, vừa mới xuất bản

Xem tiếp

 

Trần Nhương
 
TNc: Đưa ;ại ghi chép này để luôn nhớ Vũ Từ Trang và những chuyến đi bên nhau

Sáng nay (27-1) Vũ Từ Trang đến nhà thăm tôi và lấy áo len cho nhà thơ Phan Xuân Hạt ông bỏ quên ở Hải Phòng mà tôi cầm về hộ. Trang còn tặng tôi một tập truyện của người bạn viết trẻ Nguyễn Thị Thu Hiền có cái tên Xa nhà. Đang chuyện vãn thì nhận điện của Trần Ninh Hồ. Nghe điện xong Trang bảo tôi đi đến Trần Ninh Hồ chơi vì có Thi Hoàng dưới Phòng vừa lên. Tôi và Trang đến nhà Trần Ninh Hồ thì gặp Thi Hoàng cười giơ tay từ trong nhà bước ra cửa đón chúng tôi. Định bụng đi nhậu một bữa nhưng trong câu chuyện có nhắc đến một họa sĩ, nhà thơ tài danh đất Bắc Giang, thế là ngẫu hứng rủ nhau nhông lên chợ Kế. Tất cả phóng xe máy đến nhà Trang để lên ô tô. Nhà thơ họ Vũ vốn là tay lái xe có hạng và nhà ông hơi bị sẵn ô tô. Đã có lần Vũ tiên sinh đã cho chúng tôi về Nam Sách thăm ông bạn nuôi ong. Tay lái của Trang hơi bị lụa nên luồn vào ngõ ngách trong xóm rất siêu.

 Con đường số 1 mới lên Bắc Giang thoáng mát. Hai bên đường làng quê mờ ảo trong sương, lãng đãng liêu trai…Ở thành phố mãi nhông ra vùng quê là như con nghé bị nhốt lâu ngày ai nấy ngơ ngơ phóng tầm mắt ra xa.

Từ đường lớn để vào xóm Tân Mới nơi nhà thơ, họa sĩ Anh Vũ cư ngụ qua cầu, qua đường làng không kém phần “ác liệt” thử thách tay lái Vũ Từ Trang. Bước vào khu nhà của Anh Vũ đã nhận ra ông già tóc chấm vai, quần đùi cháo lòng đang nhào đất ở góc vườn. Thấy khách đến, Anh Vũ vội chạy vào nhà mặc quần áo dài. Tươm tất thì không, vẫn lệch thệch kiểu Anh Vũ. Vũ lạ nhất là Thi Hoàng lên được đây còn tôi, Trần Ninh Hồ, Vũ Từ Trang thì không lạ mấy. Không ngờ Vũ Từ Trang lại là anh em con chú con bác với Anh Vũ. Rượu sẵn, chúng tôi được chị Lũy vợ Vũ Từ Trang cấp cho giò bò, bánh dày, bánh mỳ bèn mang ra cùng nhậu với nhau. Trong năm chúng tôi chỉ có Trần Ninh Hồ và Anh Vũ là không coi rượu ra cái quái gì, cùng lắm thì chỉ như nước Lavi.

Xem tiếp

*Hoàng Minh Tường
Chi tiết văn học nghệ thuật - Báo Bắc Ninh

Nhà thơ Vũ Từ Trang phung phí văn quá thể. Có ai đó nói rằng chỉ những người sống nhiều, đi xa, trong mắt chất chứa trăm sông ngàn núi, trăm nghìn cảnh đời, thân phận… mới đủ văn mà phung phí trên những trang viết. Lại có người bảo rằng, viết bút ký, tùy bút, là tốn văn nhất. Các nhà văn hư cấu, thường cấu xén một cách dè sẻn từng mảng sống để tạo thành tác phẩm. Ernest Hemingway, chỉ có mỗi một chuyến câu cá trên biển vài ngày mà bôi ra thành thiên tiểu thuyết Ông già và biển cả bất hủ.

Cuốn tiểu thuyết Và khép rồi lại mở của Vũ Từ Trang, với ngót trăm nhân vật vạm vỡ, đầy thân phận, với ngồn ngộn đời sống của cái làng Trung vùng Kinh Bắc, trải mấy chục năm biến động, trôi nổi cùng đất nước… nếu vào tay một tiểu thuyết gia tài năng cỡ như Ma Văn Kháng, chắc chắn văn đàn sẽ có vài bộ tiểu thuyết đồ sộ ngàn trang.

Thế mà Vũ Từ trang dồn nén, cô đặc lại, như người ta chưng cất từ hàng tạ gạo nếp cái hoa vàng ủ với men thuốc bắc đặc hiệu để chỉ chắt lấy một chum rượu Vân thượng thặng. Chưa uống đã say. Uống vài chén đã say đứ đừ.

Xem tiếp
 
 Vũ Từ Trang
 
Nhà thơ Vũ Từ Trang tên thật là Vũ Công Đình, quê ở Trạng Liệt, Đồng Quang, Từ Sơn, Bắc Ninh, vào Hội Nhà văn Việt Nam năm 2001.
Ông nguyên là phóng viên báo Tiểu công nghiệp, Thủ công nghiệp.
Vũ Từ Trang từng làm việc ở Bộ Xây dựng, rồi làm phóng viên báo Tiểu công nghiệp Thủ công nghiệp, sau đó chuyển sang công tác tại báo Doanh nghiệp và nghiên cứu nghề cổ đất Việt
 
Do bệnh trọng , nhà thơ Vũ Từ Trang đã từ trần hồi 4 giờ sáng ngày 12-7-2020 (tức ngày 22-5 Canh Tý) tại Hà Nội.
 
Tang lễ nhà thơ Vũ Từ Trang tổ chức tại Nhà tang lễ Bộ Quốc phòng, số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội lúc 9 giờ ngày 16-7-2020. Sau đó an táng tại nghĩa trang làng Trang Liệt, Từ Sơn, Bắc Ninh.
 
Trang trannhuong.com và gia đình Trần Nhương xin chia buồn đến gia quyến và cầu cho anh linh VũTừ Trang thanh thản về cõi Phật. 
Xem tiếp
Nhà thơ Trần Đăng Khoa Và "nỗi oan" giai thoại | Văn hóa | PLO
 
Trần Đăng Khoa
 
 Bấy lâu nay, chúng ta đã cố gắng giảm thiểu nhằm tiến tới chấm dứt nạn án oan. Nhưng rồi án oan vẫn liên tiếp xảy ra. Vụ sau lại kinh hoàng hơn vụ trước. Bây giờ nhân dân cả nước và nhiều bạn bè quốc tế đang rất quan tâm đến vụ án Hồ Duy Hải. Tôi không nói Hồ Duy Hải bị oan hay không oan. Oan hay không phải chờ một phiên phúc thẩm sạch kết luận. Ngay cả tòa Giám đốc thẩm vừa rồi cũng đã khẳng định công tác điều tra, xét xử có nhiều thiếu sót nghiêm trọng.
Cách lý giải của cán bộ điều tra Long An rất kỳ dị. Nhiều tình tiết phi lý. Họ không tìm được hung khí là con dao, "vì Hải dấu dao sau tấm bảng áp vào tường". Để dao đơn giản thế mà cả đội khám xét điều tra lại không tìm được ư? Khi thấy dao rồi họ vẫn không thu giữ bởi con dao không có máu vì “Hải đã rửa sạch”. Có cán bộ điều tra cấp tỉnh nào lại yếu kém và ngớ ngẩn đến thế không? Dù dao đã rửa, không còn máu nạn nhân nhưng chắc chắn có dấu vân tay của Hải. Làm sao mà họ lại bỏ qua được?
Nếu có dấu vân tay của Hải ở hung khí giết người thì dù mẹ Loan của Hải có “vĩ đại” đến thế nào thì cũng không kêu oan được cho con. Chính họ cũng nói con dao là chứng cứ rất quan trọng, chứng tỏ Hải giết người mà sao họ lại không giữ, lại mua con dao ở chợ làm vật chứng mới lạ kỳ. Họ lý giải ngô nghê như nói với trẻ con bị thiểu năng mà Hội đồng Giám đốc thẩm lại nghe, lại thấy “vụ án có nhiều sai sót nhưng bản chất không thay đổi”, thì lại còn lạ hơn nữa. Ngay tình tiết Hải rửa sạch dao rồi dấu dao sau tấm bảng gỗ cũng rất khó tin. Ngay cả kẻ giết người chuyên nghiệp, mà giết đến cả hai người thì khó mà bình tĩnh được như thế.
Xem tiếp
 
TNc: Sau khi tốt nghiêp Đại hoc viết văn Nguyễn Du. tôi về công tác tại Phòng Văn nghệ NXB Quân đội với chức danh BTV. Năm 1987 được đề bạt Trưởng phòng. Ngày ấy làm sách văn học rất vui. cởi mở chứ không ghê gớm vina soi như bây giờ. Nhiều tác phẩm văn học đã ra đời như Chim én bay của Nguyễn Trí Huân, Ông cố vấn của Hữu Mai. Đêm mầu tím của vân Thảo. Một thời lầm lỗi của Lê Lựu, Tư Thiên của Xuân Thiều
Năm 1993 tôi chuyển ngành ra Hội Nhà văn VN. 10 năm bao nhiêu vui buồn. Phòng Văn nghệ hồi đó quy tụ rất nhiều anh hào như nhà văn Vũ Thị Hồng, Dương Duy Ngữ, Nguyễn Quang Tính, họa sĩ Nhật Lê, biên dịch Lê Huy Hòa.... Bây giờ là kỉ niệm khó quên...
 
Xem tiếp

 

Phú Vân phỏng vấn
 
"Tôi chỉ là một người làm nghề chuyên môn của mìnhCao Xuân Hạo (Translator of Đèn Không Hắt Bóng)

để phục vụ nhân dân, phục vụ dân tộc"

 

 

Lời dẫn:

Mười chín năm trước, từ cuối tháng 4 đến đầu tháng 11 năm 2001, đã có một bàn tròn từng thảo luận xung quanh vấn đề con người Trí thức và đất nước Việt Nam, mang tên "Diễn đàn Liên mạng Trí Thức Việt Nam" (Diễn đàn LMTTVN) do các nhà báo Phạm Hoàng và Đỗ Quyên cùng bạn hữu khắp nơi thực hiện.

Giữa các sinh hoạt báo chí, truyền thông về văn nghệ-văn hóa của người Việt khắp trong nước và ngoài nước với nhiều thập niên qua, Diễn đàn LMTTVN đã được dư luận văn hữu xem như là hình thức đầu tiên độc lập, công khai, đại chúng và trực tiếp của văn nghệ sĩ, trí thức VN trong-ngoài hình chữ S cùng gặp nhau “trên trời” bên một số vấn đề rộng lớn sát mặt đất của văn chương, văn hóa nước nhà.

Dưới tiêu đề Trí thức - Văn nghệ sĩ và Thời cuộc Việt Nam, có tới non trăm Tham dự viên đến từ hầu hết thành phần người Việt toàn cầu đã "bàn phím chiến" trong 7 tháng liên tục với tinh thần và thái độ rất "trí thức Việt Nam" theo nghĩa bình thường nhất của các từ này, qua 4 đề tài trải rộng trên cả ngàn bài tham luận, trao đổi, góp ý hiện còn lưu tại địa chỉ Yahoo Groups

Xem tiếp



Nguyễn Thái Nguyên

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời



Chuyện đập Tam Hiệp thì cả ở Trung Quốc (TQ) và thế giới đã bàn tán nhiều năm rồi. Kẻ bảo không nên làm mà tiêu biểu nhất là chuyên gia thủy lợi Hoàng Vạn Lý, người mà nếu ở vào triều đại vua chúa có thể xếp vào hàng “Gián nghị Đại phu”. Ông không những can chính phủ TQ không nên làm mà còn liệt kê ra 12 điều gọi là hậu quả nếu làm. Dân mạng bảo đúng 11 điều rồi, còn lại điều 12 là chưa xẩy ra: Thượng nguồn lũ lụt nghiêm trọng, đập Tam Hiệp sẽ nổ tung! Ông này chỉ tha thiết xin được gặp Tổng Bí thư hay Thủ tướng 30 phút để trình bày lý do không thể làm con đập này mà không được. Người nhà của ông nói lúc lâm chung, ông không nói gì khác ngoài lẩm bẩm câu không thể làm đập Tam Hiệp!

Ngược lại, rất đông các chuyên gia và lãnh đạo thì quyết tâm làm vì nó mang “tầm vóc mới của TQ”, khẳng định làm được và an toàn. Phái này còn có người nói tướng lên con đập này sẽ trường tồn 10 ngàn năm. (Sau này, báo chí rút xuống 1 ngàn năm, rồi rút xuống tiếp 100 năm và cách đây mấy hôm thấy có ý kiến nêu trên các phương tiện truyền thông TQ là thiết kế và thi công “có vấn đề”!).

Khổ thân cho dân Hà Bắc, nhất là dân Vũ Hán. Cúm tàu phải chạy loạn cũng từ Vũ Hán. Nay lũ lụt, động đất, rồi nguy cơ vỡ đập đã đẩy hàng vạn dân Hà Bắc phải tháo chạy khắp nơi, trở thành những kẻ lang thang không nhà, không quê ngay trên mảnh đất chôn nhau cắt rốn của mình. Vỡ hay không vỡ thì chưa ai khẳng định được. Nhưng dư luận trên mạng (tuy đã khống chế tối đa) cũng không kém gì mưa lũ thượng nguồn của hơn 200 con sông phía nam Trung Quốc đã gây ra nỗi hoảng loạn của hàng trăm triệu dân, nhưng truyền thông chính thống thì đưa tin như không có vấn đề gì nghiêm trọng (truyền thông Việt Nam cũng không đưa hơn), mà đưa tin về biểu tình ở Mỹ là đậm nét hơn cả. Chỉ có Trung Nam Hải là “bình chân như vại”, vẫn tăng cường lực lượng quân sự lên biên giới Tây Bắc để đánh nhau với Ấn Độ; vẫn tập trận lớn ở Biển Đông; vẫn triển khai quyết liệt “Luật an ninh quốc gia Hong Kong”; vẫn hò hét đánh nhau với Mỹ, với Nhật ở trên biển

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)