Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
Trương Tuần
 
- Cụ ơi hôm qua tôi gặp một lão Tây ở quán bia.
- Thì sao, cụ có nói chuyện được với nó không?
- Có chứ, tôi cũng biết đôi câu tiếng Anh. Tôi hỏi nó mày thấy nước tao thế nào.
- Thế trả lời sao cụ ?
- Nó bảo nước tao còn lâu mới theo kịp nước mày.
- Tôi hỏi vì sao. Nó nói thế này; Tao đến Nha Trang, Vũng Tầu to tổ bố mà chỉ là phường của nước mày. Các thành phố bên tao hóa ra như anh tý hon.
- Thế cụ nói sao ?
- Tôi bảo chiện, đừng có đùa với Việt Nam. Thằng Tây quỳ xuống vái lia lịa. Nó sờ vào ngã ba mất mẹ cần câu, tìm mãi thì ra nó chạy lên cổ, thăng Tây sợ quá lăn đùng bất tỉnh.
- Ta là nhất cụ nhỉ
- Thì VƯỠN...
Xem tiếp

 Lê Thọ Bình

 Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người, đang trình diễn võ thuật, đền thờ và văn bản cho biết 'Chio Doa lòng BÌNH ĐẮNG İNHĐẮNGTÂM TÂM'
 
Một vị thiền sư đọc cho các đệ tử nghe một đoạn văn tuyệt hay, khiến ai nấy đều vô cùng xúc động. Các đệ tử liền hỏi: “Thưa Thầy, ai đã viết đoạn văn này ạ?”. Vị thầy đáp: “Nếu ta nói rằng bài viết này là của Đức Phật, các con sẽ tôn thờ nó, sáng nào cũng dâng hoa và lễ lạy trang nghiêm. Nếu ta nói bài này do một vị Tổ sư viết, các con sẽ dành cho nó sự kính trọng sâu sắc. Nếu ta nói tác giả là một vị sư, có lẽ các con sẽ thấy phân vân. Còn nếu các con biết rằng đoạn văn này do anh đầu bếp viết, các con sẽ chỉ cười xòa mà thôi.”

Câu chuyện ngắn ngủi này chạm đến một căn bệnh thâm căn cố đế của con người: Sự chấp ngã và định kiến về danh tướng.

1- Cái bẫy của "Danh" và "Tướng"

Trong Phật pháp, chúng ta thường nghe về khái niệm "ngón tay chỉ trăng". Chân lý là mặt trăng, còn ngôn từ hay người thuyết giảng chỉ là ngón tay. Tuy nhiên, đa số chúng ta thường quá mải mê quan sát ngón tay, xem nó có thon dài, có đeo nhẫn quý hay thuộc về một bàn tay cao sang nào không, mà quên mất việc nhìn lên bầu trời.

Xem tiếp
 
Nhà thơ Anh Chi sinh ngày 20/9/1947 tuổi Đinh Hợi, tại xóm Tân An, phường Ngọc Trạo, Thành phố Thanh Hoá. Ông đã qua đời lúc 15h chiều 30-4-2026. Hưởng thọ 80 tuổi.
(Hiện chưa có thông báo tang lễ)
Trang tran-nhuong.com
xin chia buồn cùng gia quyến. Cầu cho anh linh nhà thơ Anh Chi thanh thản về đất mẹ xứ Thanh
Xem tiếp

Đỗ Trung Lai

 

Lịch sử và thi ca cổ điển là “cái cán giáo” của “cây giáo” thi ca hiện đại. Bỏ đi “cán cán giáo” ấy, thi ca hiện đại chỉ còn là “mũi giáo ngắn”, chỉ còn là “con dao găm” - “cận chiến” thì được, mà gặp “trường trận” là mất lợi thế!

Phùng Văn Khai say mê và nhiều năm nay, đổ sức nghĩ và sức viết vào đề tài lịch sử rất nhiều - nhiều như ta đã biết. Đó là :

- Các bộ tiểu thuyết lịch sử.

- Các bộ khảo cứu danh địa, danh thắng, danh nhân, danh tộc...

Chắc là vì thế mà, trong thơ Phùng Văn Khai, luôn nổi bật mạnh mẽ, ba “vùng thơ” đáng quý :

I - Cảm ứng/ cảm thức lịch sử mạnh mẽ.

II - Cảm thức sâu sắc trước sự nghiệp và danh phận/ thân phận các nhân vật lịch sử.

III - Không thiếu đời sống hôm nay.

Ta hãy lần lượt “thám hiểm” ba “vùng thơ” ấy của Phùng Văn Khai!

Xem tiếp

Theo báo Tuổi trẻ


Là một nhà giáo - nhà xã hội học - nhà báo, lại từng là thành viên trong nhóm tư vấn, nghiên cứu phát triển IDS của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải, một thời bút danh
Tương Lai rất quen thuộc với bạn đọc các báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Pháp Luật

Ông là một cây bút luôn đau đáu với những vấn đề của dân tộc - đất nước - lịch sử, những câu chuyện của thời cuộc, những bức xúc của xã hội - con người...

Ngoài báo chí, ông để lại nhiều công trình nghiên cứu xã hội học được thực hiện công phu, đậm tính thời sự.

Những năm cuối đời, tuy sức khỏe có phần suy giảm, ông vẫn cho ra đời hàng ngàn trang viết cho đến tận những ngày cuối trên giường bệnh để gửi lại bạn bè, đồng nghiệp những suy tư, mong mỏi tâm huyết một đời.

Xem tiếp
 Lê Thọ Bình
"Thời thế tạo anh hùng" là một chân lý đã được minh chứng qua nhiều thăng trầm của lịch sử nhân loại. Tuy nhiên, trong trường hợp của Volodymyr Zelenskyy, có lẽ nên nói thêm rằng: bản lĩnh của người anh hùng đã định nghĩa lại thời thế.
Từ một nghệ sĩ hài mang lại tiếng cười cho công chúng, ông đã bước lên đài danh vọng chính trị không phải bằng những lời hứa sáo rỗng, mà bằng một tinh thần thép và trái tim rực cháy yêu thương dân tộc.
Khi những tiếng nổ đầu tiên của cuộc xâm lược vang lên vào tháng 2 năm 2022, thế giới đã nín thở nhìn về Kyiv với sự hoài nghi. Nhiều người dự đoán Ukraine sẽ sụp đổ trong vài ngày, và người lãnh đạo của họ, một cựu diễn viên, sẽ chọn giải pháp an toàn tại một quốc gia phương Tây.
Nhưng Zelenskyy đã đập tan mọi định kiến bằng một câu nói đi vào lịch sử: "Tôi cần đạn dược, không phải một chuyến xe." Hành động từ chối di tản, quyết định mặc lên mình bộ quân phục màu xanh lá và trực tiếp xuất hiện giữa những khu phố bị tàn phá đã trở thành một ngọn hải đăng rực sáng giữa đêm đen của chiến tranh.
Xem tiếp

Xuân Sách

 
 
 

NGUYÊN NGỌC thành danh rất sớm.Người ta nói tuổi Nhâm Thân là con khỉ bạc, lúc đó tôi đang là viên trợ lý văn hóa văn nghệ dưới sư đoàn pháo binh, còn anh đã là nhà văn nổi tiếng với tiểu thuyết " Đất nước đứng lên" giành giải nhất văn học quốc gia.Thời ấy giải nhất văn học danh giá hơn bây giờ nhiều. Sách in ra hàng vạn cuốn, nhuận bút cũng lớn, anh Ngọc đang độc thân không biết tiêu gì cho hết tiền. Anh lại là người nghiêm chỉnh, không rượu chè đàn đúm. Mãi đến năm 1960, tôi về Văn nghệ quân đội mới biết anh. Một người nhỏ bé nhưng tài cao chí lớn. Nguyên Ngọc đi nhiều, anh lên tận Bắc Cạn, Cao Bằng viết tập truyện ngắn " Rẻo cao". Rồi đi về Thái Nguyên khi ấy đang xây dựng khu gang thép lớn. Được viết vừa là trách nhiệm vừa là danh dự. Nguyên Ngọc viết tập truyện ký "Mạch nước ngầm" ẩn ý sau sau cái tưng bừng,vĩ đại ấy thì đã có một mạch nước ngầm đang chảy rì rầm không trong sạch lắm. Anh bị rắc rối vì chuyện đó, quyển sách bị xé bỏ một số trang mới được phát hành. Anh không biết đi xe đạp, và anh cũng không muốn tập. Anh em nói vụng:" Ông Ngọc kiên trì đường lối đi lên CNXH không qua giai đoạn TB, cũng như từ đi bộ đi luôn ô tô, bỏ qua giai đoạn xe đạp,xe máy."

 
* ảnh nhà văn Xuân Sách 
Xem tiếp

Kim Cúc Ngô Thị

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản

Đúng là cuộc sống luôn có nhiều bất ngờ và cả bất ngờ của bất ngờ.

Đầu tháng 3 âm lịch, vẫn còn mùa xuân, Văn Việt làm một cuộc du xuân về miền trung, thăm hai thành phố Huế và Đà Nẵng.

Ở Huế, đoàn đã đi thăm viếng được một số nơi đáng tới. Rồi quay về Đà Nẵng để thăm người anh lớn- nhà văn Nguyên Ngọc, người đã bước vào tuổi 95, sắp tròn một thế kỷ sống và viết.

Con người ấy, từ buổi thiếu niên đã xung vào quân ngũ, một sự hiến dâng đầy quả cảm và trọn vẹn cho lý tưởng. Trưởng thành trong môi trường quân đội nhưng vẫn tự học qua sách, làm giàu thêm, phong phú thêm những cảm xúc đẹp đẽ trong tim mình để tới một ngày, tự thấy có nhu cầu phải cầm bút chia xẻ những cảm xúc thiêng liêng ấy cho nhiều người khác.

 
Ảnh: Nhà thơ Ý Nhi và nhà văn Kim Cúc 
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)