Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI


Chủ trang : Nhà thơ, Họa sỹ Trần Nhương xin thông báo:

Do lơ là nên chậm nộp tiền duy trì tên miền trannhuong.com nên tên miền này không còn sở hữu của tôi. Tên miền trannhuong.com hiện người khác làm chủ sở hữu (truy cập vào thấy đây là trang môi giới đánh bạc). Tôi không còn là chủ tên miền này nữa và không chịu trách nhiệm tên miền ấy.

Hiện nay chủ trang đã thay banner là TRANNHUONG.NÉT trên giao diện. Đồng hành còn có các tên miền TRANNHUONG.TOPTRANNHUONG.ORG.

Kính báo với bạn đọc xa gần. Luôn luôn chào đón các bạn ghé thăm.

Chủ trang: nhà thơ, Họa sỹ TRẦN NHƯƠNG

Xem tiếp
Trần Nhương
 
 
 
 
 
 
 
Tết nhất năm nay có tý nghèo
Phố làng đây đó chút gieo neo
Doanh nghiệp gồng lên cho đủ thuế
Nông dân rét xuống lúa khoai teo
Đào, quất chất chồng ngồi đợi khách
Thịt, gà ngồn ngộn đứng cà kheo
Bính Ngọ xem chừng chưa thuận vó
Kỷ nguyên cất cánh có bay vèo ?
Xem tiếp
Đoàn Thị Lam Luyến
 Anna Moneymaker/Getty Images
 
 

 

 
 
 
 
( Kính gửi Tổng thống Hoa Kỳ đương nhiệm Donald Trump )

Hồi đầu làm Tổng thống

Ông vốn tính khiêm nhường

Khi kính Chúa trên hết

Quốc gia ắt hùng cường

Hẳn Chúa đã chọn ông

Ban cho ông LÁ CHẮN

Bao kẻ thù rình bắn

Đạn chỉ sượt qua tai

Ban cho ông dẻo dai

Trị quốc, bình thiên hạ

Cấp cho ông “cường giả”

Trở thành “vi anh hùng”

Bai - đần làm cẩu thả

Để lại núi nợ công

“Dân chủ” toang biên giới

Người đâu, toàn thấy “vong”!

Xem tiếp
TS Nguyễn Ngọc ChuCó thể là hình ảnh về đường và nhà chọc trời
 
 

“Gió đưa cành trúc la đà/ Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương/ Mịt mù khói tỏa ngàn sương/ Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ”.

Đã xa rồi trong quá khứ. Xa cả những đàn sâm cầm, le le có lúc lên tới ngàn con, giờ chỉ thưa thớt, lác đác. Thay vào đó là mối đe doạ xuất hiện sự chuyển động không ngừng hàng ngàn xe cộ trong tiếng động cơ rền rĩ với hàng hàng lớp ống xả tuôn ra những dòng khí đen kịt đóng kín mặt hồ. Hồ Tây, nơi thơ mộng nhất của Hà Nội có nguy cơ dần biến mất.

1. NHỮNG ĐIỀU SƠ ĐẲNG

Trong quy hoạch hồ đô thị hiện đại, giao thông cơ giới không bao giờ đặt sát mặt nước hồ. Thay vào đó là cấu trúc phân tầng từ hồ ra ngoài như sau:

• Tầng 1 – Vùng sinh thái ven nước (10–30 m hoặc hơn): Bờ tự nhiên, lau sậy, cây thủy sinh, dải đất thấm nước. Đây là lớp lọc sinh học, giúp hồ tự làm sạch.

Xem tiếp

Nguyễn Thị Mai
tặng anh Trần Nhương

 

 
 
 
 

Áo the khăn xếp làm gì?

Lá đa còn toả xanh rì cành đa.

Còn mùi khói đạn xông pha

Ẩn trong áo lính cởi ra thời bình

Giở lên cụ cựu chiến binh,

Trái tim còn hát tang tình người ơi,

đời còn nhiều nỗi đầy vơi.

Bóng cao đâu đã thảnh thơi chim về...

Xong ngày quê thói đất lề

Áo the khăn xếp lại về trăm năm.

Nhả tơ lại việc đời tằm

Ẩn trăng lại để đến rằm sáng lên

Tình bằng nhớ nhớ quên quên

Tuổi mình lẫn với tuổi tên người làng

Nhọc nhằn quên hết vẻ vang.

Giở trời mới nhớ đạn mang trong đầu

Xem tiếp

Nhà thơ Mỵ Duy Thọ

 

Tôi quen biết và sinh hoạt nhóm “THƠ & BẠN” cùng Nhà thơ, họa sĩ Trần Nhương đã gần 4 năm nay rồi. Tôi kém anh 6 tuổi nhưng cứ cảm thấy anh như trẻ hơn mình. Anh là con người từng trải và đa tài. Từng là người lính, từng là nhà văn nhà thơ, nhà báo và là một họa sĩ nổi danh. Tôi đã được họa sĩ Trần Nhương vẽ cho cái chân dung ngồ ngộ. Tôi đã đi dự khai mạc triển lãm tranh của anh ở Tràng Tiền và thích thú với sự thả hồn của anh vào những bức họa phong cảnh mang ý tưởng sâu sắc và ảnh khỏa thân. Tôi đã đi cùng nhóm cùng anh thăm thú, giải trí, chơi bời nhiều lần nhiều nơi. Cứ tưởng đã hiểu anh nhiều, nhưng không phải. Hôm nay đọc tập thơ “GIÓ BỒN CHỒN GIÊNG HAI”, được nhà thơ Trần Nhương vừa tặng, tôi ngỡ ngàng trước bao nhiêu điều mới mẻ trong tâm hồn anh. Say sưa đọc hết 418 trang thơ, gấp lại trang cuối cùng, tôi cứ ngồi ngẫm nghĩ về nhà thơ Trần Nhương.

Anh từng 28 năm là người lính ngành giao thông vận tải, đi trong mưa bom bão đạn băng Trường Sơn tải lương thực đạn dược vào chiến trường Miền Nam khói lửa. Tôi đã đọc thơ về chiến tranh của các nhà thơ từng là người lính như Nguyễn Đức Mậu, Vương Trọng, Nguyễn Duy, Phạm Tiến Duật... và Trần Nhương. Mỗi người một vẻ suy tư khác nhau về chiến tranh, nhưng Trần Nhương là khác lạ. Không thấy những trận chiến ác liệt, không thấy cảnh đầu rơi máu chảy mà chỉ thấy sự hồn nhiên lãng mạn và tình người bao trùm lên tất cả các trang thơ.

Khi cùng uống chè rừng với đồng đội anh viết:

Xem tiếp

Trần Vũ Long
Có thể là hình ảnh đen trắng

Với tôi, Tô Thi Vân thực sự vừa là thi sĩ vừa là một lão nông dân đáng yêu và đáng kính cả về nhân cách và tài năng. Một lão nông thi sĩ chứ không phải chỉ biết làm thơ. Người làm thơ thì nhiều, làm thơ hay cũng có thể nhiều, nhưng là một thi sĩ chắc không có nhiều. Một thi sĩ mà chẳng cần màng, chẳng cần biết mình là thi sĩ. Vì trong ông không có tâm sở đắc. Ông sống nhi nhiên đến hồn hậu, như trẻ thơ, như cỏ cây hoa dại ven sông Đáy quê nhà

Tô Thi Vân cứ lặng lẽ sống như vậy nên ông cũng viết như vậy. Dễ mà khó. Không màu mè. Không diễn từ. Không phù thủy chữ nghĩa như bao bạn bè đồng nghiệp. Bởi như thế ông mới thực là ông. Đó mới là giá trị ông cần. Thiết nghĩ, cũng là giá trị nhân sinh này nên có. Ngay từ buổi đầu đọc thơ Tô Thi Vân tôi đã bị cuốn hút. Tôi như được thoát xác khỏi thực tại với rất nhiều sở cầu xâm chiếm. Những câu thơ của Tô Thi Vân kéo tôi về với bản thể của mình, của nhân sinh, của tự nhiên bao la, của những yêu thương và khát vọng.

Xem tiếp
Lê Thọ Bình

 Có thể là hình ảnh về tiền và văn bản cho biết 'TIN TƯC BIẾN TẤU SỰ THẶT BÀI VIẾT ĐẶT HẢNG 0た 4N BAs'

 
Mại dâm, xét đến cùng, là hành vi trao đổi thân xác để sinh tồn. Dù bị xã hội lên án, pháp luật cấm đoán, thì nguyên nhân sâu xa của nó thường là nghèo đói, bất bình đẳng, bế tắc. Người mại dâm bán cái họ sở hữu: thân thể, thời gian, sức lực. Họ biết rõ mình bán gì, cho ai, và phải trả giá ra sao. Cái giá ấy thường hiển hiện: sự kỳ thị, tổn thương, bệnh tật, thậm chí là cả cuộc đời bị gắn mác.

Điếm bút thì khác. Điếm bút không bán thân xác, mà bán niềm tin. Không bán cái hữu hình, mà bán thứ vô hình nhưng quý giá hơn nhiều: sự thật và khả năng định hướng nhận thức xã hội. Ngòi bút, vốn được trao cho nhà báo, nhà văn, người viết như một thứ “quyền lực mềm”, đáng lẽ phải gắn với trách nhiệm phản ánh trung thực, bảo vệ lợi ích công cộng. Khi ngòi bút ấy bị đem ra mua bán, nó không chỉ là sự sa ngã cá nhân, mà là sự phản bội công chúng.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)