Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 
 
 
Kết quả hình ảnh cho Bush cha
Xem tiếp
 Trương Tuần
 
 
- Cụ ơi, tôi vừa vẽ bức tranh này.
- Ôi cụ sao lại vẽ DÂM Ô thế này.
- Nhìn tranh thế nào mà cụ bảo DÂM Ô ? Cụ có tí thoái hóa biến chất đấy nhé.
- Thì cụ vẽ cái ô đen thì chả là DÂM Ô à?
- Tôi lạy cụ mười lạy, sao lại nghĩ lung tung như thế. Tôi vẽ cái này là CÁI GỐC của mọi suy đồi bây giờ.
- Cụ giải thích xem nào. 
- Cái ô đen này là biểu tượng cho BẢO KÊ. Xã hội ta be bét, tham nhũng phổ cập, cuộc sống không bình an, nhóm lợi ích... vân vân... đều do nạn BẢO KÊ hết. Nếu chống tham nhũng, chạy chức chạy quyền, văn hóa xuống cấp... thì cứ tiêu diệt thằng BẢO KÊ là ổn ngay. 
- Nhưng thằng BẢO KÊ bé lại có thằng BẢO KÊ to thì làm sao ?
- Phải diệt tận gốc.
- Cụ có biết GỐC ở đâu không ?
- Tôi biết nhưng không nói được.
- Ô thế ra cụ cũng chỉ nói giỏi mà chẳng làm được gì...
- Thì VƯỠN... 
Xem tiếp
Nguyễn Thế Quang.
 
TNc: Bài viết của nhà văn Nguyễn Minh Ngọc về Nguyễn Công Trứ tôi đưa lên trang sáng nay. Chiều nay tôi nhận được ý kiến phản hồi của nhà văn Nguyễn Thế Quang từ Nghệ An gửi ra. Trang nhà được phép của tác giả, xin đưa ý kiến này như một việc trao đổi để tìm đến cái đúng. Cám ơn nhà văn Nguyễn Thế Quang đã chân thành góp ý. 
 
 Thân gửi anh Trần Nhương.

Tôi ở Thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An, là bạn đọc thường xuyên Thơ văn Trần nhương,com. Vốn là người rất ngưỡng mộ danh nhân Nguyễn Công Trứ, tôi thích thú đọc bài "Thông reo Ngàn Hống nhớ về Uy Viễn tướng công" của tác giả Nguyễn Minh Ngọc trên trang Web của anh. Thế nhưng tôi giật mình khi thấy tác giả viết :"Thời gian bị đày làm lính của cụ Thượng Trứ cũng không lâu, vì sau đở vùng Thái Bình nổ ra cuộc khởi nghĩa nông dân do Phan Bá Vành chủ xướng. Bấy giờ quan quân không ai địch nổi nên triều đình buộc phải phục chức cho ông, một người vốn có tài thao lược, để ông chỉ huy đánh dẹp.Kết quả, Uy viễn tướng công dùng kế"dĩ độc trị độc" bắt được "vua ba Vành,"dẹp loạn, trả lại sự bình yên cho một vùng đất rộng lớn.."
Chưa bàn đến nội dung có những chỗ chưa đúng, chỉ nói riêng thời điểm trong cuộc đời Nguyễn Công Trứ đã có những chỗ sai lạc.
Nguyễn Công Trứ đánh dẹp khởi nghĩa Ba Vành không phải lúc làm lính thú ở Quảng Ngãi.Sách ĐẠI NAM THỰC LỤC CHÍNH BIÊN của Quốc sử quàn Triều Nguyễn-NXB Giáo dục năm 2004 ghi rõ:
-Đinh Hợi, Minh Mệnh năm thứ 8-1827 ghi rõ:
*Tháng 2:Tướng giặc Nam Định là Phan Bá Vành chia phái đồ đảng ngăn chặn các đường thủy bộ ở huyện Thư Trì. Phạm Văn Lý đem thủy binh đánh tan giặcj ở sông Bồng Điền. Vành đem quân vây Phạm Đình Bảo ở chợ Quán. Lý bèn cùng Nguyễn Công Trứ chia quân ba đường đến cứu.Ngoài đánh vào, trong đánh ra, đảng giặc tan vỡ. Vành chạy đóng ở Trà Lũ (thuộc huyện Giao Thủy).Đảng giặc còn hơn 2.000 người đắp lũy, đào hào làm kế cố giữ đến chết.( Trang 579 tập II, Sách đã dấn ).
Xem tiếp


Nguyễn Minh NgọcKết quả hình ảnh cho Nguyễn Công Trứ

Nói đến xứ Nghệ, không thể không nhắc đến hai bậc chân tài lừng danh ở đất Nghi Xuân, dưới chân dãy Ngàn Hống (Hồng Lĩnh) uy nghi kéo dài ngó ra hữu ngạn dòng Lam biêng biếc xanh, đó là Nguyễn Du và Nguyễn Công Trứ.Hai người hơn kém nhau 13 tuổi. Hai ngôi làng Tiên Điền và Uy Viễn chỉ cách nhau chừng một khúc “dao quăng” thôi. Một người là đại thi hào Việt Nam, danh nhân văn hóa thế giới; một người vừa là thi nhân độc đáo và là tướng quân giỏi đánh đông dẹp bắc, vừa lại có tài kinh bang tế thế, được dân chúng đời đời thờ phụng.

Tài hoa, văn võ song toàn

Nguyễn Công Trứ tự Tồn Chất, hiệuNgô Trai, biệt hiệu Hy Văn, quê ở làng Uy Viễn (nay là xã Xuân Giang) huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh. Sinh trưởng trong một gia đình đại quan, thân phụ là Đức ngạn hầuNguyễn Công Tấn(đời Lê) và thân mẫu là Nguyễn Thị Phan, ái nữ của quan Quản nội thị tược Cảnh Nhạc Bá ở Thường Tín, Hà Tây (nay thuộc Hà Nội). Ông chào đời ngày 19-12-1778, tại tại Quỳnh Phụ, Thái Bình. Từ nhỏ Nguyễn Công Trứ đã nổi tiếng học giỏi, có tài thơ văn, tính cách phóng khoáng. Lên 11 tuổi, ông theo cha mẹ vềsống ở Hà Tĩnh. Là người thông tuệ, năm Gia Long thứ 2 (1803), khi nhà vua xa giá ra Bắc, lấy tư cách là người dân, ông dâng tập “Thái Bình thập sách” (chính trị). Nhưng nghiệp “lều chõng” của Nguyễn Công Trứ lận đận, ngoài 40tuổi, ông mới đậu Giải nguyên, nhận chức Hành tẩu Quốc tử giám. Từ đây, ông được bổ dụng giữ nhiều chức quan như Tri huyện, Lang trung, Tư nghiệp Quốc tử giám, Thị lang, Tổng đốc... Ông để lại gia tài gồm 150 bài thơ, văn đặc sắc (phần lớn bằng chữ Nôm) nhất là thể ca trù (hát nói).

Xem tiếp
Thanh NhànTạp chí Tia Sáng
Trong một cuộc trao đổi thân tình với Tia Sáng, GS.TSKH Trần Xuân Hoài vừa cười vừa nhận xét: “Thật kỳ lạ, mình bao nhiêu năm viết báo khoa học bằng tiếng nước ngoài thì số người chia sẻ các công trình của mình chỉ là một nhóm chuyên môn nhỏ. Thế mà chỉ một bài báo tiếng Việt thôi có rất nhiều người biết đến mình, gặp gỡ chia sẻ trong Nam ngoài Bắc…”
.

GS. TSKH, nhà văn Trần Gia Ninh (tức Trần Xuân Hoài)
.
Nhìn lại lịch sử Bách Việt và quá trình Hán hóa Bách Việt” - bài báo mà GS. TS Trần Xuân Hoài nhắc đến từng đăng trên Tia Sáng từ năm 2016, dường như thuộc về một thế giới hết sức xa lạ với chuyên ngành vật lý thực nghiệm, vốn được ông gọi đùa là “nơi chúng tôi cầm mỏ hàn, gõ bàn phím”. Đây là một bài viết ngược dòng thời gian, truy tìm gốc tích tộc người Bách Việt từ thời nhà Thương (khoảng 1600-1040 TCN) và lý giải câu hỏi “Vì sao đã thống trị Việt Nam hơn ngàn năm mà cuối cùng Trung Quốc vẫn không thể đồng hóa Việt Nam?”… với những cách “tầm chương trích cú” tìm bằng chứng công phu từ các văn bản cổ như một nhà nghiên cứu lịch sử vẫn thường áp dụng.
Xem tiếp
Tham luận của nhà văn Vũ Xuân Tửu 
 
 Ngày 30/11/2018, tại thành phố Yên Bái, Chi hội Nhà văn Sông Chảy đã tổ chức hội thảo, với chủ đề: "Nhà văn với cuộc sống hôm nay".1/16 nhà văn thuộc chi hội đã đến dự, có 10 bản tham luận trình bày tại hội thảo.
 
Cách đây chừng một tháng, Nhà văn Đoàn Hữu Nam- Chi hội trưởng Nhà văn Sông Chảy thông báo, chủ đề tọa đàm năm nay là "Nhà văn và Cuộc sống", biên độ rộng mở, khiến tôi rất đỗi hào hứng. Bởi rằng, vốn dĩ nhà văn gắn liền với cuộc sống. Cuộc sống xã hội đối với nhà văn, khác nào nước đối với cá và cũng như bầu trời đối với chim vậy. Nhìn ra văn học thế giới, không phải vô tình mà nhà văn Pa-téc-nhắc đặt tên nhân vật chính trong tiểu thuyết nổi tiếng của mình là Zhivago. Người ta giải thích, từ "Zhivago", tiếng Nga có nghĩa là "Cuộc sống".
Cuộc sống là tổng thể những hoạt động của con người, hay xã hội. Xã hội là đối tượng miêu tả, vừa là môi trường nuôi dưỡng nhà văn.
Con người kia chính là nhân vật của nhà văn. Xã hội này là bối cảnh để nhà văn miêu tả. Việc nhìn nhận, đánh giá về nhân vật và bối cảnh thế nào, tùy thuộc vào sự quan sát và khả năng lao động nghệ thuật của mỗi nhà văn.
Có nhà văn tâm sự, viết về cái đương thời khó lắm thay.
Đúng vậy đấy, cho nên các nhà văn khắc phục bằng nhiều cách, có thể nhà văn thoát ra ngoài thực tại, mượn xã hội xưa cũ để nói cái bây giờ. Lấy chuyện viễn tưởng trên Mặt Trăng, hay dưới m phủ để dãi bày nỗi lòng đau đáu với cõi nhân gian. Ta có thể đọc chuyện cổ tích về Chú Cuội trên cung trăng của Việt Nam, hay trường ca Thần khúc của Đan-tê bên xứ I-ta-li-a, đều thấy rõ như vậy. Nếu nhà văn có tâm và có tầm thì chẳng có rào cản nào ngăn nổi ngòi bút phản ánh cuộc sống xã hội đương thời. Có lúc người ta đề cao công việc sáng tác văn chương, nên đã gọi nhà văn là thư kí của cuộc sống-xã hội. Vậy, nhà văn viết về cái đương thời, hay quá khứ lịch sử cũng là lẽ thường tình. Quá khứ hồi sinh trong bóng hình cái đương thời và cũng thấp thoáng phía tương lai.
Xem tiếp
 Trần Phương Trà
 
 
 Kết quả hình ảnh
 
Ngày 26 tháng 11 năm 2018 được tin nhà thơ Ngô Minh bị đột quỵ phải vào Bệnh viện Trung ương Huế phẫu thuật,tôi thực sự lo lắng.Mấy hôm liền vào facebook Mai Văn Hoan,tôi mong chờ điều tốt lành đến với anh.Chiều mồng 3 tháng 12 qua các facebook Tô Nhuận Vỹ,Nguyễn Quang Lập,tôi đau đớn biết tin anh đã từ giã gia đình và bè bạn..
Ngô Minh tên thật là Ngô Minh Khôi sinh ngày 10 tháng 9 năm 1949 ở làng Thượng Luật,xã Ngư Thủy Trung huyện Lệ Thủy,tỉnh Quảng Bình.Tốt nghiệp trường Đại học Thương mại Hà Nội tháng 9 năm 1972,vào bộ đội ngày 25 tháng 9 năm 1972 rồi vào chiến trường Đông Nam Bộ.Tháng 6 năm 1976 ra quân ,về Huế ,làm báo sau đó làm Trưởng đại diện báo Thương mại tại miền trung cho đến lúc nghỉ hưu.
Ngô Minh là hội viên Hội văn nghệ Bình Trị Thiên,Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam năm 1087,hội viên Hội Nhà báo Việt Nam năm 1978,Ủy viên Ban chấp hành Hội Liên hiêp văn học nghệ thuật Thừa Thiên Huế các khóa 9 (2000-2005) và khóa 10 (2005-2010).
Trong 40 năm cầm bút,Ngô Minh đã xuất bản 14 tập thơ,14 tập bút ký,phóng sự,tiểu luận ,phê bình,với hàng chục giải thưởng văn chương và báo chí.Năm 2015 đã xuất bản bộ sách "Ngô Minh tác phẩm" gồm 5 cuốn với 2500 trang sách.
Tôi và Ngô Minh cùng tuổi sửu.Tôi sinh năm Đinh Sửu (1937) hơn Ngô Minh Kỷ Sửu (1949) đúng một giáp.Chúng tôi gắn bó với nhau bằng nhiêu kỷ niệm.
Xem tiếp

Nguyễn Duy Xuân

Bí kíp bán cây cảnh, chổi đót giàu nhanh như quan

Ơ, sao thế nhỉ? Những người dân ấy chăm chỉ cả một đời bán chổi, chạy xe ôm… sao vẫn nghèo vẫn khó? Thế ra họ vận dụng sai “quy trình” à?

Ba bốn chục năm về trước, nhắc đến cán bộ viên chức nhà nước là nghĩ ngay đến thành phần làm công ăn lương, ba cọc ba đồng. Thành ngữ này dường như trở thành biểu tượng của viên chức một thời.

Lúc bấy giờ, cái nghèo cái khó dường như được phân bổ rất công bằng. Trừ một số ít cán bộ nhân viên vài ba ngành nắm quyền sinh quyền sống của xã hội như lương thực, thực phẩm, thương nghiệp, còn lại hầu hết đều thuộc tầng lớp “bần cố nông”.

Giới “ba cọc ba đồng” nghèo đến mức, từ cái kim sợi chỉ cho đến áo may ô, săm lốp xe đạp cũng phải bốc thăm hoặc chờ hàng năm đến lượt mình được phân phối. “Một yêu anh có may ô/Hai yêu anh có cá khô ăn dần/Ba yêu rửa mặt bằng khăn,…” là tiêu chí “cán bộ giàu” một thời.

Hôm qua, tình cờ đọc lại “Cái đêm hôm ấy… đêm gì” của Phùng Gia Lộc mới thấy tội cho một ông quan cấp huyện lúc bấy giờ. Đường đường là trưởng phòng tổ chức ủy ban huyện mà để gia đình vợ con thiếu đói, phải lén lút đi buôn sắn kiếm cái đút vô miệng vì lúa đã vét sạch để nộp sản rồi.

Chẳng riêng gì anh trưởng phòng tổ chức huyện, nhiều cán bộ viên chức thời ấy đều phải chấp nhận cảnh chân trong chân ngoài để lo cho bữa ăn của vợ con, gia đình. Người viết bài này cũng đã từng xoay đủ nghề: Thợ mộc, thợ nề, xe ôm, nuôi heo,… dù đường đường là một anh giáo “cấp 4”

Xem tiếp

Nguyễn Quang LậpKết quả hình ảnh cho la bang do
 
Nếu các bài thơ vừa viết đều được Khôi Ngô MInh post thứ tự lên fb của anh, thì đây là bài thơ cuối cùng của Ngô Minh được post ngày 24/11/2018. Bài thơ thật hay, nếu không muốn nói đây là bài thơ hay nhất của Ngô Minh- hiện đại và sâu sắc nhất với cấu trúc thơ chưa từng thấy trong tất cả các bài thơ của anh mà tôi đọc được 40 năm qua.
Bài thơ này có 3 điềm đáng chú ý. 1. Lần đầu tiên Ngô Minh dùng ba từ cùng biểu đạt về cái chết: cháy lên, rơi, ra đi. 2. Cũng là lần đầu tiên Ngô Minh dùng ba từ cùng biểu đạt về sự nuối tiếc: ngậm ngùi, bất lực, bời bời. 3. Câu cuối cùng nói rõ ra về "ngày tháng tận cùng" và "ra đi".
Còn vì sao Ngô Minh chọn lá bàng mùa Đông để gửi gắm tâm sự của anh thì xin nhường lại cho mọi người.
_____________
LÁ BÀNG MÙA ĐÔNG

Ngô Minh

Sâu xa sâu xa là cái rơi
Sâu xa sâu xa là cái bay
Yanit Ritxot

cháy lên cháy lên
hỡi bàn tay mùa đông run rẩy
rồi rơi xuống rơi xuống
ai như em qua cầu sang phố
nhặt lên lá đỏ ngậm ngùi
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)