Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Xuân DươngKết quả hình ảnh cho ảNH ĐỘNG
Giáo dục
 
Người Việt trải mấy nghìn năm lịch sử, cay đắng và oanh liệt song hành, ngoại bang nào cũng đánh thắng, chỉ thua mỗi chính mình.
Nước Việt ta kể từ ngày dựng cờ lập quốc, vung gươm mở cõi, chưa bao giờ nước rộng, người đông như ngày nay.
Người Việt trải mấy nghìn năm lịch sử, cay đắng và oanh liệt song hành, ngoại bang nào cũng đánh thắng, chỉ thua mỗi chính mình.
Trong chiến tranh giữ nước, người Việt có đủ đức hy sinh, tình đoàn kết và niềm tin sắt đá vào thắng lợi cuối cùng.
Tiếc thay, và có lẽ đó cũng là điều tiếc nhất, trong gần nửa thế kỷ xây dựng kinh tế người Việt dần đánh mất niềm tin vào một bộ phận (khá đông đảo) những người lãnh đạo cũng như không ít định hướng sai lầm trong chỉ đạo, điều hành.
Tình đoàn kết, nghĩa cộng đồng bị mai một mà câu chuyện nông dân “trồng hai luống rau”, cán bộ trồng rau trong nhà (để khỏi phải ăn rau bẩn) chỉ là một trong nhiều biểu hiện.
Thua do mình tự làm hại mình thì còn biết trách ai?
Làm vua, làm lãnh đạo hay dân đen rồi cũng đến lúc chỉ còn ba tấc đất, khác chăng là có người danh lưu trong sách, kẻ khác tiếng để trên đời.
Xem tiếp

Luân Lê
 
Tôi cho rằng những câu chuyện ồn ào chen lấn đi lễ chùa đầu năm với hương nhang, đồ cúng lễ để cầu an, cầu lợi, cầu duyên hay cầu lộc, đều là những hoạt động mang tính tư lợi và không đúng với đạo pháp, giáo lý nhà phật.
Phật ngày xưa sống rất thanh khiết, tịnh bần, luôn giữ tâm sáng và trừ bỏ những ham muốn đời thường, đi hành hương khắp thế gian để cứu vớt chúng sinh khỏi đau thương, khổ hạnh hoặc bớt tham sân si để có cuộc sống nhẹ nhàng, an lạc.
Vì từ mưu cầu của con người, tức lòng tham, và từ sự tham lam nhưng do si, tức ngu muội và u mê, nên thành ra họ thường gây đau khổ hay tai ương cho người khác để thoả mãn những mưu cầu của cá nhân họ.
Nhưng đến bây giờ, ai cũng như ai, thay vì xây dựng đời sống an lành, thanh tịnh, thay vì nâng cao nhận thức và học về phật pháp, tu dưỡng tâm hồn, phẩm giá, họ không lo xây dựng xã hội tốt đẹp hơn lên, mà họ lại chỉ chăm chăm sống vô nguyên tắc, bàng quan và thậm chí làm điều gian manh trong cuộc sống, công việc, nhưng ngạc nhiên thay là họ lại đến nơi thánh phật để cầu tài, cầu lợi và cầu an cho bản thân mình.
Sự an nhiên và thanh tịnh đến từ trong tâm họ, và nó xuất phát từ một trái tim lương thiện, trí tuệ minh triết và rõ ràng, nó đến từ chính nội tại trong bản ngã của họ, và họ sống để mặc xã hội ra sao thì ra, con người đổ đốn và tha hoá thế nào thì thế, nhưng họ lại tìm đến những ngôi chùa, đền, đình hay miếu mạo để cầu xin những thứ mà không ai có thể ban cho họ được
Xem tiếp
 Trương Tuần
 
- Happy New year Cụ
- Đầu xuân con chó lại chơi tiếng Anh mới nể Cụ.
- Cụ có xem Gặp nhau cuối năm không ạ ?
- Có, cả năm có mỗi chương trình sao lại không.
- Cụ cho đôi lời nhận xét
- Tuy có mòn chút sau 15 năm nhưng vấn đề xã hội được cập nhật
- Tôi ấn tượng chuyện "Con ông cháu cha" và chuyện "Ghế ít đít nhiều"
- Quả là có thế, chắc năm nay cái sự tranh ghế sẽ quyết liệt hơn cụ ạ. Lại nhớ câu thơ Nguyễn Duy "Bên nào thắng nhân dân đều thất bại..."
- Thì VƯỠN... 
Xem tiếp

  Quang Phong

 
Dân trí Sáng 20/2 (ngày 5 tháng Giêng), Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tới dự lễ kỷ niệm chiến thắng Ngọc Hồi – Đống Đa. Cách đây 229 năm (1789-2018), Hoàng đế Quang Trung – Nguyễn Huệ đã chỉ huy nghĩa quân đánh tan hơn 20 vạn quân Thanh xâm lược.

Tới dự lễ kỷ niệm 229 năm Chiến thắng Ngọc Hồi – Đống Đa có Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc; Thành viên Thường trực Ban Bí thư, Chủ mhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Trần Quốc Vượng; Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu; Bí thư Thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải; Phó Bí thư Thành ủy Hà Nội Ngô Thị Thanh Hằng; Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung…

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cùng đoàn đại biểu Trung ương và TP Hà Nội tại lễ kỷ niệm 229 năm chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cùng đoàn đại biểu Trung ương và TP Hà Nội tại lễ kỷ niệm 229 năm chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa
Xem tiếp
Nhà thơ Dương Soái, tác giả bài thơ bị kiểm duyệt. Nguồn: VN Xứ Đoài




Lâu nay ta nghe bài hát Gởi em ở cuối sông Hồng ở đoạn cuối thấy ngô nghê và lạc lõng bởi những hình ảnh trong đoạn trên và khúc dưới trong ca từ không ăn nhập với nhau. Đi tìm bài thơ ta lại gặp ba dấu chấm như bỏ mất một đoạn. Đọc tờ báo Thể thao văn hoá thuật lại đoạn nhà thơ Dương Soái, tác giả bài thơ nói về hoàn cảnh ra đời bài thơ trong chương trình Giai điệu tự hào, ta cũng bắt gặp ba dấu chấm lửng đó.


Hoá ra bài thơ đã bị lưỡi kéo kiểm duyệt cắt bỏ mất một khúc, mà lại là đoạn thơ quan trọng, là cái hồn của cả bài thơ. Tuyên huấn không dám nhắc đến cuộc chiến tranh chống bọn xâm lược Trung quốc năm 1979 nên không cho phổ biến đoạn thơ này, khiến bài thơ mất đi tính chiến đấu vốn có của nó. Điều đó cho thấy lãnh đạo ta cố tránh né không muốn nhớ đến cuộc chiến đấu chống bọn xâm lược Bắc Kinh khởi đầu từ ngày 17.02.1979.
Xem tiếp


 
 
Nhà thơ Phạm Văn Đoan sinh năm 1953 tại Thái Bình Ông là cựu cán bộ Tập đoàn Dầu khí, Hội viên Hội Nhà văn VN, cựu chiến sỹ Trường Sơn. Do trọng bệnh ông đã từ trần hồi 8 giờ 40 ngày 18-2-2018 tức ngày Mồng Ba Tết Mậu Tuất tại Vũng Tầu. Tang lễ sẽ tổ chức tại Vũng Tầu.

Lễ viếng từ 14 giờ ngày 18-2-2018, lễ truy điệu hồi 6 giò 15 ngày 20-2-2018. An táng tại nghĩa trang Bà Rịa
 

Trần Nhương và trang trannhuong.com xin chia buồn cùng gia đình, cầu cho linh hồn Phạm Văn Đoan thanh thản về cõi Phật.




NGƯỜI KHÔNG CHỈ NỢ TRƯỜNG SƠN


Tập thơ Nợ Trường Sơn của Phạm Văn Đoan, nhà xuất bản Hội nhà văn, 2014

Vũ Nho

Là người lính của đơn vị 559, một thời máu lửa gắn bó với Trường Sơn hùng vĩ, Phạm Văn Đoan cảm thấy mình mắc nợ với đồng đội, bạn bè, mắc nợ với Trường Sơn. Ta canh cánh món nợ đời lớn vậy/ Càng nghĩ càng xa, càng lắc càng đầy.( Nợ Trường Sơn). Hòa bình, người lính giải ngũ đi làm dầu khí, tuy vậy “ Thời gian cứ xuôi và lòng người chảy ngược” ( Cỏ gừng). Người cựu binh ấy cứ ngược thời gian, ngược dòng đời để nhớ về quê hương, về chiến trường, và cũng không quên những khoảnh khắc hiện tại với ngành dầu khí, trên giàn khoan “ gió và nước… hùa nhau gào thét”/ “ Tiếng máy quay chóng mặt nhức đầu”/ “ Đêm lại đêm cứ tít mù chong chóng” (Đêm giàn khoan). Người thơ mắc những ba món nợ lớn, với Trường Sơn, với quê lúa Thái Bình và với ngành dầu khí. Và có thể kể thêm một món nợ không hề nho nhỏ với Em trên đường đời hữu ý hay tình cờ bắt gặp.
Xem tiếp

 

 
 
TTO - 39 năm và mãi mãi về sau, mỗi mùa xuân hoa đào nở, bên hoa đào chúng ta chúc nhau ly rượu mừng, xin đừng quên một mùa hoa đào đã rực đỏ vì thấm máu người lính.

Đón tết, đừng quên dưới bóng hoa đào... - Ảnh 1.
 
 
Đón tết, đừng quên dưới bóng hoa đào... - Ảnh 1. 
 

Chuẩn bị mâm cúng tưởng niệm những người lính hy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới Việt - Trung năm 1979 ở đồn biên phòng A Mú Sung, tỉnh Lào Cai - Ảnh: NGUYỄN CÔNG THÀNH

 

Hình ảnh đẹp nhất những ngày này là dưới tán những cành đào đang trổ hoa rực rỡ, mọi người đang hân hoan với Tết.

Bên nhánh hoa đào người ta chúc nhau lời chúc đầu xuân. Bên hoa đào dập dìu bao nhiêu hương sắc.

Giờ đây, ở dọc dặm dài biên giới Việt - Trung, hoa đào cũng đang nở rực hồng khoảng trời biên ải. Dưới bóng hoa đào ấy có mộ phần hàng ngàn người lính đã hy sinh trong 39 năm trước, trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới xảy ra vào ngày này, 17-2.

Những cánh hoa đào phủ lên hàng hàng hàng bia mộ ở Ma Lù Thàng, ở Dào San, ở Si Ma Cai, ở A Mú Sung, ở Chi Ma, ở Pò Hèn… những địa danh mà 39 năm trước đã vang lên mỗi ngày trong các bản tin chiến sự của Đài Tiếng nói Việt Nam.

Xem tiếp

 

 Trần NhươngKết quả hình ảnh cho hình ảnh chiến tranh biên giới 1979
 
 TNc: Những năm chiến tranh biên giới phía Bắc tôi đang là lính và nhiều lần lên Chi Ma, Bản Phiệt..Những bài thơ viết ngày ấy đã qua 39 năm rồi. Ai có thể quên còn những người lính và nhân dân biên giới không thể quên cuộc chiến tranh này...
 
Bài thơ tình của lính
 

Anh đi tìm em, anh đi tìm em

Cô gái trồng rừng ở giữa rừng rộng quá

Rừng vẫn quen mà sao thấy lạ

Gió tìm cây lòng anh bỗng rì rào

 

Em ở nơi nào, em ở nơi nào

Rừng lắm suối, suối đâu cũng chảy

Qua rừng quế, rừng hồi chẳng thấy

Đến rừng tre mong một sự tình cờ

 

Người ngẩn ngơ đường cũng ngẩn ngơ

Ơ dáng núi lại làm anh dịu mát

Gặp một nhịp cầu hình như mới bắc

Mối lạt dang ai buộc vẫn chưa khô

 


Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)