Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
Trung Hậu
  
( truyện vui dân gian)
 
Có ba vị nho sinh vừa bị thi trượt về đang ngồi dở khóc dở cười, mếu máo làm thơ. Họ vừa làm xong bài thơ về con cóc với mấy câu ngắn ngủi:
Con cóc trong hang, con cóc nhảy ra,
con cóc nhảy ra, con con ngồi đấy,
con con ngồi đấy con cóc nhẩy đi
Họ vỗ đùi tự khen;
- Bọn mình giỏi thật nhưng thiên hạ có mắt như mù chưa ai nhìn thấy thiên tài của chúng ta.
Đang khoái chí với tác phẩm độc đáo của mình thì vị Bộ trưởng bộ Thơ đã đứng ngay trước mặt:
- Mời các nhà thơ vào kinh đô gặp nhà vua.
- Đấy mà. Nhà vua đã biết tài năng của chúng ta nên nhà vua mới cho diện kiến chứ.
Ba chàng theo Bộ trưởng vào gặp nhà vua. Vua hỏi:
- Ai làm thơ cho ta nào?
Cả ba chàng im lặng.
Nhà vua hơi phật ý hỏi:
- Không làm thơ thì các ngươi đến đây làm gì?
- Dạ, chúng tiểu nhân quen làm thơ tập thể rồi ạ. Xin đại vương ra đề
- Thì cứ lấy vua làm đề. Nhưng tại sao làm thơ lại làm tập thể.
- Dạ thưa, Chúng tiểu nhân ý hợp tâm đồng mà làm tập thể hiệu quả rất cao, và lỡ có phạm thượng gì thì chả ai chịu trách nhiệm cả. Thưa đại vương...
Xem tiếp
 
 Trương Tuần
 
- Cụ ơi, già rồi thi thoảng phải kích hoạt cái bộ nhớ xem nú nẫn chưa
- Vâng, cụ nói chí phải.
- Hôm nay tôi đố cụ phát nhá.
- Vâng, tôi đâu ngán.
- Đố cụ nơi đâu lắm hổ nhất ?
- Châu Phi.
- Sai bét sai be.
- Thế ở đâu nhiều ruồi nhất ?
- Cũng châu Phi.
- Lại sai bét. Hổ và ruồi ở Trung Quốc nhiều nhất.
- Tôi không tin, cụ dẫn chứng cớ.
- He he chứng cớ là ông Tập Cận Bình phát động "Đả hổ, diệt ruồi" đó. Không lắm thì diệt làm gì.
- Mà cụ này sao cái đảng bên ấy lắm hổ lắm ruồi thế cụ ?
- Chả biết, có khi từ thời Tần Thuỷ Hoàng truyền lại ấy chứ.
- Ôi cụ tài, nói phải củ cải cũng nghe...
- Thì VƯỠN....
Xem tiếp
Trần Nhương
 
4- Thảo nguyên thế nên lòng người cũng thế
Như trời này ấm áp với ngàn mây
 
Đến Mongolia mà không đi thảo nguyên, không về đồng cỏ thì mới biết một nửa Mongo. Phố thị thì nơi đâu chẳng na ná như nhau, cũng phố, cũng xe, cũng đăng xinh, nhậu nhẹt.
Tiến sỹ Dat thông báo cho chúng tôi kế hoạch đi xuống đồng cỏ từ hôm trước. Bí thư thứ nhất Đại sứ quán ta Phan Ngọc Khuê cho biết đường đi hơi vất vả đấy, ăn uống khác ta nên các bác chuẩn bị thêm đò ăn và có thuốc chông sôi bụng vì uống sữa ngựa..
9 giờ ngày 7-8-2007, xe bắt đầu rời Ulanbato. Bây giờ trên xe của chúng tôi thêm hai cô gái. Một cô tên Hoa (gọi theo tên Việt Nam, là nhân viên tài chính), một cô tên Hà, cô là cựu sinh viên trường Đại học Xã hội nhân văn Hà Nội. Cô còn trẻ và nói tiếng Việt khá tốt. Có thêm hai cô gái nên xe đi có vẻ mát mẻ hơn, chàng lái xe tỏ ra gượng nhẹ hơn nhiều.
Xe hướng về Tây-Bắc, như vậy là hướng đi của chúng tôi tới gần biên giới nước Nga. Mênh mang đồng cỏ, lúp xúp đồi núi nhưng cũng toàn cỏ mịn như nhung. Núi ở đây thoai thoải và triền núi nhẵn nhụi nên có cảm giác phẳng phiu là chính.
Xem tiếp
 
Trần NhươngKết quả hình ảnh cho Tiểu thuyết Mối chúa



Tuổi U80 đọc điếc mọi thứ đều chậm. May nhân có chuyến nhông tầu hoả về quê Phú Thọ nên đọc xong. Nhẹ cả người. Đọc đến trang cuối thì mừng vì gã Tạ Duy Anh còn yêu dân yêu nước lắm, gã chưa hề thoái hoá biến chất !

 

Gã vốn thông minh, tôi đọc gã những Mr Ban, Gã lộn ngược, Đi tìm nhân vật...thấy gã vẫn phong độ. Gã viết Mối Chúa sắc nước hơn, hóm hỉnh và cả sex cũng hay hơn.

 

Gã có tài dẫn dụ người đọc không bỏ được, cứ phải đọc cho hết. Văn lão như có ma và gã tung hoả mù khiến người đọc lạc vào mê trận. Lại có lúc rất kiến hiệp, hình sự như kiểu bộ phim truyền hình vừa chiếu "Người phán xử".

 

Không gian trong tiểu thuyết là một làng quê yên ả, bờ sôi ruộng mật rồi rối tung lên vì dự án sân gôn. Việt con giai Mr Nam tiếp tục công việc của bố làm dự án và gặp bao trắc trở với dân làng, với hàng ngũ quan chức đủ cấp mà tiêu biểu là Huyện quan. Chuyện trong tiểu thuyết so với đời sống hôm nay chỉ đáng là con tôm con tép so với kình ngư.

 

Ông Vũ Ngọc Hoàng cựu Phó Trưởng ban Tuyên giáo, trong bài “Lợi ích nhóm” và “Chủ nghĩa tư bản thân hữu” - cảnh báo nguy cơ" đăng trên TC Cộng sản, có đoạn viết:

Xem tiếp

 

Kim Chuông
 
TNc: Từ hôm nay trang nhà lần lượt giới thiệu tiểu thuyết của Kim Chuông viết về Đinh Trọng Đắc-một người con của Thủy Nguyên Hải Phòng với bao nhiêu trầm luân và đã lớn lên từ quê hương...
 
 Tiểu thuyết
 
CHƯƠNG MỞ
 

Anh vẫn say sưa kể.

Tôi vẫn ngồi im trên chiếc ghế sa lông ngắm anh và

lắng từng cơn gió mát còn sót lại trước những ngày lập hạ.

Chiều ấy, trong căn nhà anh Ngọc, chị Vương, xóm Đầu Cầu, nằm sát mặt đường liên xã. Đất Lập lễ, Thủy Nguyên, một vùng làng thuộc phía Đông Nam cửa biển Hải Phòng, nom thật giống con thuyền nằm phơi lên ngày nắng.

Nhìn anh, gương mặt vuông. Nước da trắng hồng. Giọng nói vang, sôi nổi. Nhất là đôi mắt thông minh, mang chiều sâu, luôn lóe lên sức lửa … Tôi nghĩ. Đinh Trọng Đắc thật ấm áp, dễ gần. Một con người bôn ba, trải nghiệm. Một hạt gieo trên cánh đồng Láng Cáp thuở nào đã qua mùa gió sương, trầy lép mà kết tinh, đi vào buổi tụ hương.

Thực ra, tôi và anh ! Và ai nữa ? Trong vũ trụ rộng lớn của cõi người này, mỗi chúng ta, đi đến tận cùng của cuộc đời mình, ai đấy, cũng chỉ để trả lời một câu, anh là ai? Anh là gì ? Anh là thế nào giữa ba cõi Thiên - Địa - Nhân. Giữa cái hữu hạn trước cái vô thường, vô định.

Dường như, có vẻ gì lớn lao, to tát quá chăng ? Nhưng là thế. Nhiều khi chúng ta mang cái “Tôi”, cái “nhất niệm” nào đó soi vào “thiên thu” trong thế giới quan, bản thể luận của Đức Phật Starha, thì mỗi cá thể trong vận động chỉ là “ảo ảnh”. Là “vô ngã”. Là hạt cát giữa “hằng hà sa số” … Vậy mà, cái mong manh, thoáng chốc ấy ở mỗi con người, mỗi cuộc đời ta gặp, đôi khi lại lung linh, chớp sáng trong vệt loang khi ta nghĩ theo nó.

Quả vậy. Đinh Trọng Đắc, người con trai họ Đinh này tôi quen biết, kết thân đã thức dậy trong tôi ở “cái thấy”, “cái biết,” ở bao nhiêu cảm nhận nặng đằm về một con người trước một cõi nhân sinh. Một hiện thực cuộc đời mà ai đấy, dù mang trong người cả đại mộng, đại giác cũng không thể bịa ra một “thế giới ngoại giới” giàu có, ngổn ngang như cuộc đời anh có.

Xem tiếp
Nếu trong số những người bạn chơi hoặc quen biết, có người sở hữu từ 2 trong số 8 đặc điểm nói trên, hãy đừng đắn đo mà tránh họ ra xa một chút kẻo có ngày rước họa vào thân..
8 đặc trưng của kẻ tiểu nhân, người sở hữu chỉ 2 đặc điểm trong số này cũng nên tránh xa!.
Ngụy Hi, một trong ba nhà văn lớn hàng đầu của triều Thanh, từng nói: “Ta không hiểu như thế nào là người quân tử, nhưng nhìn vào khả năng “chịu nhận phần thiệt” của người ấy là sẽ biết. Ta không hiểu được như thế nào là kẻ tiểu nhân, nhưng nhìn vào việc “tranh giành phần lợi” của người ấy là sẽ biết”.
.
Có thể chịu thiệt quả không phải là một việc dễ dàng. Cần phải là người có tấm lòng khoan dung, độ lượng to lớn mới có thể chịu thiệt thòi một cách cam tâm tình nguyện. Người quân tử cũng phải là người chịu nhẫn nhục, co được giãn được, tức là biết ứng phó thích hợp với tình huống cụ thể. Chẳng trách mà người xưa dùng tiêu chuẩn “có hay không có khả năng chịu thiệt” xét làm yếu tố đầu tiên để nhận biết người quân tử và kẻ tiểu nhân.
.
Trong đời, phân biệt được chính – tà, quân tử – tiểu nhân xem ra là chuyện không dễ dàng.
.
Có những lúc bạn vô ý nói ra hay làm một điều gì đó, xong chuyện cũng chẳng giữ lại trong tâm. Nhưng người khác lại cứ chấp nhất hoài một lời nói ấy. Thực ra, đây chính là hành động của những kẻ tiểu nhân. Vậy làm thế nào để phát hiện những người như thế quanh mình?
.
Tiểu nhân là từ dùng để chỉ những người có nhân cách thấp kém, nghĩ một đằng nhưng nói một nẻo. Ở bất cứ đâu cũng đều có thể bắt gặp những kiểu người như thế.
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)