Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Trương Quốc Cường
 
Trong phát biểu tại một đại hội ngành gần đây, Đại tá Lương Ngọc Quyết, Phó Giám đốc Công an tỉnh Cao Bằng đã nhận định:
“…Kẻ địch hôm nay không chỉ ẩn mình nơi biên giới, trong nội bộ, ngoài xã hội, mà còn ẩn mình sau từng dòng dữ liệu, từng tài khoản ảo trên không gian mạng…”
Ngay sau đó, một vài "lãnh tụ mạng" đã lập tức lên tiếng chỉ trích, chụp mũ rằng phát ngôn này là "coi thường dư luận, coi phản biện của nhân dân là kẻ địch".
Chiêu bài mượn danh “nhân dân” và “chính nghĩa” lại được giương lên. Nhưng bản chất thật đằng sau là gì? Có bao nhiêu phần trăm là chính danh, và bao nhiêu phần trăm là công nghệ thuật toán làm giả dư luận?
Hôm nay tôi sẽ chia sẻ cách tôi đã lật mặt những chiêu trò gọi là dư luận xã hội này, bằng chính thí nghiệm của tôi.
 
𝐓𝐡𝐢́ 𝐧𝐠𝐡𝐢𝐞̣̂𝐦 𝐭𝐡𝐮̛̣𝐜 𝐭𝐞̂́: 𝐛𝐞̉ 𝐠𝐚̃𝐲 𝐤𝐢̣𝐜𝐡 𝐛𝐚̉𝐧 𝐭𝐡𝐚𝐨 𝐭𝐮́𝐧𝐠
 
Liên quan đến cuốn sách “Chuyện với thanh”, tôi đã viết một bài bình luận với góc nhìn trung lập, mang tính góp ý xây dựng với thông điệp: “Đám đông dư luận nên xử sự độ lượng và nhân văn hơn với tác giả”.
Xem tiếp
Nhà thơ Hoàng Hưng
 Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người
 

“Xin mời quí bạn đọc tham khảo bài thơ được xem là “phản động” tiêu biểu trong tập VKB, cũng là bài nổi tiếng nhất của đời thơ Hoàng Cầm (sau bài “Bên kia sông Đuống” viết trong kháng chiến chống Pháp) chính vì nó gắn với vụ án Về Kinh Bắc! Đã có 3 ca khúc liên quan đến bài thơ này, 2 bản phổ nhạc cả bài thơ là của Phạm Duy, Hữu Xuân, 1 bản là ca khúc nổi tiếng “Sao em nỡ vội lấy chồng” của Trần Tiến đã lấy cảm hứng và dựa theo một câu thơ trong đó "... Ru em thời thiếu nữ kiêu sa, em đố ai tìm được lá diêu bông, em xin lấy làm chồng”.

LÁ DIÊU BÔNG

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng

Chị thẩn thơ đi tìm

Đồng chiều

Cuống rạ

Chị bảo

Đứa nào tìm được lá Diêu bông

Từ nay ta gọi là chồng

Hai ngày Em tìm thấy lá

Chị chau mày

Đâu phải lá Diêu bông

 
 Ảnh: Nhà thơ Hoàng Cầm và nhà thơ Hoàng Hưng
 
Xem tiếp

 

 GS Hà Văn Tấn
 
 
"Lịch sử, sự thật và sử học" là bài tiểu luận triết luận nổi tiếng của GS. Hà Văn Tấn. Tác phẩm phân biệt rạch ròi giữa lịch sử (những gì đã xảy ra) và sử học (nhận thức về quá khứ). Ông nhấn mạnh sứ mệnh của nhà sử học là phải trung thực, vươn tới sự thật dù gặp nhiều áp lực xã hội.

Những nét cốt lõi trong tư tưởng của ông về vấn đề này bao gồm:

Sự phân định khái niệm: Lịch sử là khách quan, tồn tại độc lập với ý muốn con người. Sử học là chủ quan, là quá trình đi tìm sự thật lịch sử của nhà sử học

Đi tìm sự thật khách quan: Theo ông, nhà sử học không được uốn cong ngòi bút hay che đậy sự thật. Dù không thể nhận thức được toàn bộ quá khứ (do nguồn sử liệu hạn chế), việc tiệm cận sự thật là nhiệm vụ tối thượng của đạo đức nghề nghiệp.

Xem tiếp
TS Tô Văn Trường
 
 

Từ những tranh cãi quanh "Chuyện với Thanh" và hiện tượng Phan Trung Can - những vụ việc vừa qua đã gây chia rẽ sâu sắc trong dư luận về lăng kính lịch sử, văn hóa và phương pháp sư phạm – dẫn đến câu hỏi lớn hơn: một nền giáo dục có thể khai phóng nếu nỗi sợ thay thế lý lẽ, và sức ép dư luận thay thế tranh luận học thuật?

 

Giá trị của giáo dục khai phóng không được đo bằng những khẩu hiệu về tự do học thuật, mà được đo vào lúc xã hội phải đối diện với những quan điểm mình không đồng tình. Điều đáng lo nhất không phải một cuốn sách bị phản đối, mà là khi những người khác tự kiểm duyệt trước cả khi viết vì sợ hậu quả xã hội.

Một nền học thuật mà người ta chỉ dám nói điều an toàn sẽ rất khó tạo ra tri thức mới. Không phải ngẫu nhiên mà những ngày gần đây, các cuộc tranh luận quanh những hiện tượng mạng hay hàng loạt bài báo nói về "tòa án dư luận" lại thu hút nhiều sự quan tâm đến vậy. Bề ngoài, đó là một cuộc va chạm giữa các quan điểm chính trị, văn hóa và giáo dục.


Xem tiếp

(Bài của nhà báo Lưu Đình Phúc, Cục trưởng Cục báo chí Bộ VHTTDL.)

 

Người đứng đầu phải chịu trách nhiệm lãnh đạo, quản lý nếu để xảy ra sai phạm thuộc phạm vi phụ trách. Nhưng trách nhiệm đó phải được xem xét theo quy trình, căn cứ pháp luật và mức độ lỗi, chứ không thể được quyết định bằng cảm xúc của đám đông trên mạng xã hội.

Nguy hiểm hơn, hiện tượng này tạo ra một kiểu “xét xử bằng mạng xã hội”. Chỉ cần một thông tin gây bức xúc, một số tài khoản sẽ lập tức: cắt ghép thông tin; quy kết động cơ; gán ghép quan điểm chính trị; kêu gọi cách chức; lan truyền hàng nghìn bình luận công kích…

Cuộc tranh luận khi đó không còn nhằm làm sáng tỏ đúng sai của sự việc mà chuyển thành việc hạ bệ một con người, một tổ chức.

Xem tiếp
Trần Nhương
 
 
Hội Nhà văn Việt Nam thành lập đã 69 năm. Ngay cả trước khi Đại hội lần thứ Nhất năm 1957 tại CLB Đoàn Kết, Hà Nội thành lập Hội thì các nhà văn: Nam Cao,Ngô Tất Tố, Tố Hữu, Nguyễn Đình Thi, Xuân Diệu, Huy Cận, Nguyễn Huy Tưởng, Tú Mỡ, Nguyễn Tuân, Tế Hanh, Kim Lân, Nguyễn Văn Bổng, Đoàn Giỏi, Bảo Định Giang… đã lên Việt Bắc, ra bưng biền, lên rừng cùng quân dân ta kháng chiến chống quân Pháp. Các nhà văn đi chiến dịch Điên Biên, các nhà văn còn tham gia giảm tô, CCRĐ, xây dựng HTX. Họ đồng hành cùng dân tộc bằng văn chương và cả những hoạt động cụ thể.
Lớp nhà văn tiếp nối đi đánh Mỹ, đi giải phóng miền Nam, đi chiến trường Campuchia, lên biên giới chống quân Trung Quốc xâm lược mà không thể kể hết tên họ. Nhiều người đã ngã xuống như Lê Anh Xuân, Dương Thị Xuân Quý, Nguyễn Thi, Bùi Nguyên Khiết…Tổ quốc và Nhân dân ghi nhớ những đóng góp của đội ngũ Nhà văn Việt Nam, Những áng văn, bài thơ đã nâng bước hành quân vượt Trường Sơn tiến về Sài Gòn, vào sách giáo khoa cho bao lớp con em nên người.
Xem tiếp

Tác giả: Fb Duong Thang

 

Cũng chỉ bắt đầu bằng một bài phê bình văn học có vẻ "vô thưởng vô phạt": phê phán lập trường tư tưởng của một vở kịch liên quan tới lịch sử, vở " Hải Thụy Bãi Quan" do Ngô Hàm nhà sử học, phó bí thư Thành ủy Bắc Kinh viết ...nhưng ngay sau đó nhanh chóng chuyển thành những cuộc đấu tố long trời lở đất , danh sách những người bị đấu tố cứ mở rộng dần ra và đi từ thấp đến cao và kết thúc bằng việc hạ nhục hay tra tấn cho tới chết rất nhiều những vị đại công thần của chế độ : chủ tịch nước Lưu Thiếu Kỳ, UV bộ Chính trị Bành Chân, các nguyên soái Hạ Long, Bành Đức Hoài...các nhà văn kỳ cựu và nổi tiếng , các trí thức tài năng thì nhiều vô khối.

Tội danh của họ đều giống nhau : dám phê bình Mao, chê bai TQ do Mao lãnh đạo , mà chê Mao thì đương nhiên là có tội rồi, dù đó có là Bành Đức Hoài, người anh hùng kháng Mỹ viện Triều.. Mao càng điên tiết hơn khi những người này không chỉ chê TQ mà còn dám khen ngợi và kêu gọi mở cửa để học hỏi các quốc gia khác, dẫu rằng quốc gia đó là Liên Xô, anh cả của phe XHCN lúc đó.

Xem tiếp
Quốc Phong

Nhân chuyện Nguyễn Thành Nam viết cuốn sách Chuyện của Thanh và rồi vừa bị bắt giam vì đã xúc phạm đến lãnh tụ . Có một chuyện cách đây hơn 25 năm, đến nay tôi vẫn nhớ rất rõ. Khi ấy ,tôi đang là Phó Tổng Biên tập Báo Thanh Niên. Sau vụ việc liên quan đến cuốn Chuyện kể năm 2000 của nhà văn Bùi Ngọc Tấn, lãnh đạo Trung ương Đoàn đã gợi ý điều động tôi sang đảm nhiệm vị trí Giám đốc Nhà xuất bản Thanh Niên. Anh Nguyễn Viết Mã, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đoàn mời tôi lên làm việc và truyền đạt gợi ý của anh Vũ Trọng Kim , Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn khi đó muốn đưa tôi lên đảm trách vị trí này. Đó là một cơ hội đáng trân trọng nếu muốn thay đổi môi trường làm việc mới . Nhưng tôi đã từ chối cho dù tôi đã ở cương vị phó TBT Thanh niên lúc đó đã được 8 năm . Cũng có thể vì các anh nghĩ tôi ở cương vị này đã lâu nên nảy ra ý tốt cho tôi Lý do rất đơn giản. Tôi yêu nghề báo hơn nghề xuất bản. Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)