Lê Thọ Bình
Một vị thiền sư đọc cho các đệ tử nghe một đoạn văn tuyệt hay, khiến ai nấy đều vô cùng xúc động. Các đệ tử liền hỏi: “Thưa Thầy, ai đã viết đoạn văn này ạ?”. Vị thầy đáp: “Nếu ta nói rằng bài viết này là của Đức Phật, các con sẽ tôn thờ nó, sáng nào cũng dâng hoa và lễ lạy trang nghiêm. Nếu ta nói bài này do một vị Tổ sư viết, các con sẽ dành cho nó sự kính trọng sâu sắc. Nếu ta nói tác giả là một vị sư, có lẽ các con sẽ thấy phân vân. Còn nếu các con biết rằng đoạn văn này do anh đầu bếp viết, các con sẽ chỉ cười xòa mà thôi.”
Câu chuyện ngắn ngủi này chạm đến một căn bệnh thâm căn cố đế của con người: Sự chấp ngã và định kiến về danh tướng.
1- Cái bẫy của "Danh" và "Tướng"
Trong Phật pháp, chúng ta thường nghe về khái niệm "ngón tay chỉ trăng". Chân lý là mặt trăng, còn ngôn từ hay người thuyết giảng chỉ là ngón tay. Tuy nhiên, đa số chúng ta thường quá mải mê quan sát ngón tay, xem nó có thon dài, có đeo nhẫn quý hay thuộc về một bàn tay cao sang nào không, mà quên mất việc nhìn lên bầu trời.
Xem tiếp