Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 
Kim Luân
Tuổi Trẻ
 

Có những điều hiển nhiên đến nỗi bạn không bao giờ bận tâm về nó. Có những điều tưởng chừng như rất nhỏ nhặt và bạn đã không làm từ rất lâu vì nhiều lý do.

Hãy bình tâm ngồi lại, bạn sẽ thấy những điều hiển nhiên ấy, những điều nhỏ nhặt ấy có rất nhiều điều để bạn suy ngẫm lại bản thân.

Chúng ta có ít nhưng xài nhiều, chúng ta mua nhiều nhưng sử dụng ít.
Chúng ta có nhà rộng với mái ấm hẹp; có tiện nghi nhưng ít thời gian.
Chúng ta có nhiều bằng cấp nhưng lại có ít tri thức.
Chúng ta có nhiều kiến thức nhưng lại thiếu sự suy xét.

Chúng ta làm ra những thứ lớn hơn nhưng chưa chắc chất lượng hơn.
Chúng ta làm giàu tài sản nhưng lại làm nghèo giá trị bản thân.
Chúng ta nói quá nhiều, thương yêu quá ít và thường hay ghét người.
Chúng ta kéo dài tuổi thọ nhưng không sống đúng ý nghĩa đích thực của cuộc sống.

Chúng ta chinh phục không gian vũ trụ nhưng lại bỏ trống không gian tâm hồn.

* Tranh TN 
Xem tiếp

Kỳ Duyên

.Ai dám bảo đảm dự án công viên “không lắt nhắt” và “táo bạo”này sẽ thoát khỏi tư duy nhiệm kỳ, thoát khỏi số phận các dự án lãng phí tiền tỷ trước đó? Dù tham vọng của Thanh Hóa là không nhỏ- công trình văn hóa lớn nhất cả nước và mang tầm thế kỷ?


1-Dư luận xã hội mới đây bỗng bất ngờ vì thông tin trên các báo – 15 tỉnh xin nhà nước hỗ trợ 15000 tấn gạo cứu đói cho dân.Không bất ngờ sao được. Bởi nếu là những năm thời bao cấp, đất nước còn rất nghèo, thì việc các tỉnh xin hỗ trợ gạo cứu đói, cứ đến hẹn lại lên, cũng là lẽ thường tình. Thế nhưng, đất nước đã qua 30 năm đổi mới, từ kinh tế bao cấp sang kinh tế thị trường, và Việt Nam, dù còn những vấn đề phải bàn về chất lượng, giá cả, nhưng hạt gạo đã trở thành hàng hóa đứng thứ nhì thế giới về xuất khẩu mặt hàng này. Thì việc một số tỉnh tuần chay nào cũng có nước mắt – xin hỗ trợ gạo cứu đói cho dân- có gì đó thật khó… bình. Dù vậy, cứu đói cho dân là việc không thể chậm trễ.
xin  gạo cứu đói,  Thanh Hóa, công viên 2000 tỷ

Một hạng mục trong công viên 2000 tỷ của tỉnh Thanh Hoá

Xem tiếp

Hoàng Thế Sinh 
 
 319480_1

Sềnh làm phó văn phòng đã bảy năm. Ngày nào cũng rộn ràng, tất bật. Nhiều đêm không kịp ngủ lấy vài tiếng vì sếp giao phải đọc lại bao nhiêu là văn bản báo cáo tổng kết, nghị quyết, thông tri, giấy mời, thư trao đổi, lịch trình làm việc của sếp, vân vân. Mệt lắm! Nhưng không mệt bằng việc tiếp khách. Lạ! Bây giờ sao mà lắm khách thế chứ. Khách Trung ương. Khách tỉnh. Khách xã. Khách huyện bạn. Khách Phụ nữ. Khách Nông nghiệp. Khách Môi trường. Khách Văn hoá. Khách Công an. Khách Công nghiệp. Khách Kiểm lâm. Khách Xây dựng. Khách báo chí. Khách đồng học của sếp. Khách đồng hương của sếp. Khách Divukhanơ của sếp... Tít mù khách! Mùa thu - đông - xuân, sếp lúc nào đầu cũng chải mượt, kính trắng nghênh nghênh, comple phẳng lừ, cà vạt đỏ tươi, nước hoa xức chưng lừng, xe Camri sẵn sàng, bên sườn mobile Hàn Quốc, trước mặt phone kéo dài. Nên rất tiện. Thứ ba, sếp gọi: “Sềnh! Cậu cho một mâm nhé!”. Thứ tư, sếp gọi: “Sềnh! Cậu cho hai mâm nhé!”. Thứ năm, sếp gọi: “Sềnh! Cậu cho ba mâm nhé!”. Tối thứ bảy, sếp gọi: “Sềnh, cho bốn mâm nhé!”. Lúc nhậu, sếp bảo: “Sềnh, vui lên nào!”. Vâng! Vui nào! Thế là Sềnh nghĩ ra đủ lí do, cốt sao mời được khách uống rượu. Chén đầu là chúc sức khỏe. Khà! Chén nữa chúc tình bạn gắn bó keo sơn. Khà! Chúc thành đạt trong công tác. Khà! Hết lí do để chúc rồi, Sềnh nghĩ ra trò vui, nói như reo. Sếp trưởng với nhau một chén. Khà! Vỗ tay! Sềnh ra lệnh. Bốp bốp bốp! Nữa nào. Ai phó uống với nhau một chén. Khà! Chuyên viên với nhau một chén. Khà! Cấp phó chúc cấp trưởng một chén. Khà! Chuyên v
iên chúc cấp trưởng một chén. Khà! Chuyên viên chúc cấp phó một chén. Khà! Bây giờ kết đoàn một chén. Khà! Khà! Khà! Đương cao trào, chả nhẽ thôi à? Vừa lúc, Sếp cao hứng: “Sềnh, vui nữa nào!”. Vâng! Em vui nữa nhá! Em xin phép hai sếp trưởng, được chỉ huy này. Hừ, sao thế? Sềnh thầm hỏi mình, vì cảm giác hơi biêng biêng. Cẩn thận, không lại giống hôm nọ. Vừa trong quán ra, chợt trông thấy màu áo cảnh sát giao thông, Sềnh vội chào: “ Chào hai chú cảnh sát, hề hề!”. Màu áo cảnh sát giao thông to giọng: “ Em chào ba bác văn

 phòng ạ!”. Cậu chuyên viên đi đằng sau cười ngất, bảo: “Ôi dô! Có mỗi ông cảnh sát với cụ chánh (cánh chuyên viên hay gọi Sềnh chánh văn phòng là cụ chánh) mà chào nhau thành những hai, ba người, kinh chửa!”. Buồn cười thật ý. Hôm nay phải cẩn trọng hơn. Sềnh tự trấn tĩnh. Sềnh tợp nhanh cốc nước khoáng - chanh - muối - ớt - đá. Mắt gừ gừ, tóc xoả xuống trán, tay cầm cổ chai, tay cầm chén.
Xem tiếp
 
Hội đồng Giải thưởng nước ta
Quả là thông tuệ quả là công minh
Trương Tuần 
 
Xem tiếp

 Xuân Hùng

Chiều 12.2, tại làng Quảng Xá, phường Đông Vệ, TP. Thanh Hóa đã diễn ra lễ khánh thành “Bia thơ kỷ niệm” khắc bài thơ “Tre Việt Nam” nổi tiếng của nhà thơ Nguyễn Duy. Đây là sự vinh danh, tri ân của quê hương với nhà thơ, đồng thời cũng là dịp khẳng định, tôn vinh giá trị, nhân cách Việt.

Nhà thơ Nguyễn Duy (thứ 5 từ trái sang) cùng đông đảo bạn bè là các nhà văn, nhà báo, nhà nghiên cứu nổi tiếng đến chung vui

Tri ân người con yêu tú

 

Nhà thơ Nguyễn Duy tên thật là Nguyễn Duy Nhuệ. Ông sinh ngày 7.12.1948, tại quê ngoại huyện Hà Trung, lớn lên theo cha về sống tại làng Quảng Xá, xã Đông Vệ, huyện Đông Sơn, nay là phường Đông Vệ, TP. Thanh Hóa. Nguyễn Duy là nhà thơ, nhà văn hóa lớn của Việt Nam. Ông làm thơ từ rất sớm, khi đang học cấp 3 trường chuyên Lam Sơn, đến nay, gia sản thơ của ông thật đáng kính nể. Trong số đó, bài “Tre Việt Nam” được chọn dạy trong chương trình phổ thông nhiều thập kỷ qua, là bài thơ nằm lòng của nhiều thế hệ, là biểu trưng bất hủ của khí chất, tâm hồn con người Việt.

Xem tiếp

Bùi Hoàng Tám

Người tốt thường có lòng tự trọng nên không đi xin bằng khen. Chúng ta phải tìm đến họ để khen thưởng kịp thời, các cơ quan chuyên môn phải làm việc này”. Đó là phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại cuộc họp của Hội đồng Thi đua - Khen thưởng Trung ương ngày hôm qua ( 23/2).

 (Minh họa: Ngọc Diệp)

(Minh họa: Ngọc Diệp)

Có lẽ trong tiếng Việt, hiếm có từ nào đa nghĩa và được sử dụng “muôn màu, muôn vẻ” như từ “chạy”. Nào là chạy đi - chạy về, chạy nhanh - chạy chậm, chạy tàu - chạy xe, chạy pin - chạy điện, chạy thày - chạy thuốc, chạy ăn - chạy làm… gần đây còn có thêm chạy chức - chạy quyền và cả chạy bằng khen - danh hiệu.

Vào trang tìm kiếm Google lúc 14g42 phút ngày 23/2/2017 với cụm từ “chạy danh hiệu” cho ra hơn 7.600 kết quả (0,41 giây) cho thấy chuyện này phong phú đến mức nào.

Xem tiếp


Pháp Vân

Ở nước ta, những huân chương cao quý nhất như Huân chương Sao Vàng, Huân chương HCM, Huân chương Độc lập, thường được tặng có các nhà lãnh đạo trước hoặc sau khi về hưu. Các danh hiệu cao quý như Nghệ sĩ Nhân dân, Nghệ sĩ Ưu tư, Nhà giáo Nhân dân, Nhà giáo Ưu tú, hoặc Thầy thuốc Nhân dân, Thầy thuốc Ưu tú, thì lãnh đạo chiếm cũng nhiều. Thành ra có nhiều Nhà giáo Nhân dân nhưng mấy chục năm không lên bục giảng, Thầy thuốc Nhân dân nhưng gần nửa đời người có chữa bệnh cho ai đâu, Nghệ sĩ Nhân dân cũng nhiều người đã hết thời biểu diễn nghệ thuật.
Nói về các giải thưởng thì năm nào giải thưởng Hội Nhà văn cũng lắm chuyện ỷ eo, lùm xùm. Thi hoa hậu cũng lắm scandal-bê bối.
Bởi thế mà có ông thầy giáo tự xưng tôi là thầy giáo nhân dân (chứ không phải là Nhà giáo Nhân dân), vì nhân dân trả tiền cho tôi (dạy thêm, chứ nhà nước không trả).
Từ thực trạng ấy, tôi có ý đề ra một Giải thưởng Thường dân (tôi không muốn dùng chữ “Nhân dân” đã bị lạm dụng quá nhiều), mà trong bài này tôi muốn đề cập đến hai câu chuyện sau đây.

Chuyện thứ nhất là bài thơ của Trần Nhương “Có lẽ nào em đã đi xa” sáng tác năm 1977 và được đăng lên trang nhất báo Văn Nghệ năm đó. Có lẽ sau thời gian quá lâu, người ta đã quên nó rồi. Thế mà có người trong hoàn cảnh éo le, vẫn không quên được. Câu chuyện xảy ra thật tình cờ. Một cô gái trẻ tên là Nguyễn Thanh Hương cùng bà mẹ định cư ở Boston, MA, Hoa kỳ, viết trên fb vào giữa năm 2013 như sau:
Cuối tuần rồi, nhà mình có "khách văn đến nhà". Mà khách văn thì chỉ có bà mẹ mình là tiếp được vì mình thì nhố nhăng chẳng có tư cách gì tiếp, chỉ lăng xăng cười góp thì ok. Bác khách văn này vốn là một sĩ quan quân lực VNCH, viết văn làm thơ, bên hải ngoại này trong giới cũng nhiều người biết. Mẹ mình vốn là một cô giáo dạy văn cấp 3 trung học dưới mái trường XHCN 40 năm trong nghề. Chuyện xa chuyện gần, chuyện xã giao bóng bẩy rồi thì cũng quay về với chuyện Bắc-Nam: ngôn ngữ, văn chương, thơ phú và tất nhiên là phải xoay quanh cuộc chiến tranh ấy. Có lúc cao trào cả đôi bên đều cố tỏ ra thản nhiên nhưng chắc hẳn trong lòng bên này hay bên kia cũng có ấm ức, nghe giọng nói của mẹ thì mình biết. Còn bác kia thỉnh thoảng lại xin lỗi rằng tôi nói gì không phải, chị thông cảm.

Xem tiếp

 

TNc: Hai tập Khúc khích với văn nhân của Trần Nhương đang phát hành. các bạn có thể tìm thấy 200 gương mặt và 200 bài thơ chân dung khúc khích. Đọc vừa cười lại có thể hiểu nết na các nhà văn đó. Hãy mang tiếng cười về nhà ! 200 ngàn mua chân dung 200 nhà văn. Tại sao không ? Bạn nào mua hãy gửi địa chỉ yêu cầu về hộp thư tranhamvui@gmail.com, sách sẽ đến tân tay. 
 
 
 
 
 
1- ANH NGỌC

Anh Ngọc hành quân mải miết
Thi ca đồi núi trập trùng
Bên đường gặp Cây xấu hổ (1)
Đánh đoành Anh hóa thành ông
 

Ôi Sông Mê Công bốn mặt
Úp vào Hương đất màu cờ
Ngàn dặm và một bước (2)
Suốt đời vẫn ngẩn vẫn ngơ

Trái tim vẫn thường run rảy
Thơ hay lộc cũng to to
Hứng tình mê em bóng đá (3)
Phạt đền sút thủng túi thơ…

----------

(1) Bài thơ Cây xấu hổ đã vinh danh Anh Ngọc.
(2) Các chữ in đậm nghiêng là tên tác phẩm của Anh Ngọc
(3) Anh Ngọc thích bình luận bóng đá

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)