Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Bút Bi
 

TTO - Gương mặt: Trời ơi, em là mặt tiền của chủ nhân em, sao anh nỡ nào giáng hết sức bình sinh vào em thế này?


- Quả đấm: Ai anh em gì với mày, đừng lắm lời. Biến. Không tao cho thêm một quả nữa bây giờ.

- Gương mặt: Đúng là anh với em không cùng cha cùng mẹ, không cùng ông cùng bà. Nhưng chúng ta cùng một dòng giống con Rồng cháu Tiên. Anh không biết sao?

- Quả đấm: Rồng nào? Tiên nào? “Đan Mạch” nhà mày, ông tương thêm cho một quả nữa bây giờ...

- Gương mặt: Ối... ối... đừng. Em khiếp anh lắm. Anh được nuôi ăn để rèn có mỗi vụ ấy, còn em cha mẹ sinh ra mỏng manh lắm. Anh đừng bụp em nữa. Nhưng trước khi chạy, anh cho em nói cái này...

- Quả đấm: Nói nhanh rồi biến, để ông mày còn làm nhiệm vụ...

- Gương mặt: Vâng, em nói nhanh thôi. Anh sinh ra được nuôi ăn nuôi tập để cho cứng như thép. Nhưng cái chất thép ấy không phải bạ đâu tương đó. Nó phải là dành cho quân kẻ cướp. Đó là cướp đêm, cướp ngày, cướp ngoài biển, cướp ở biên cương. Anh có ngon đi tìm mấy thứ đấy mà thể hiện chất thép nhá.

- Quả đấm: “Đan Mạch” cái nhà anh, lắm chữ lắm lý sự. Mở tai ra mà nghe này, bọn cướp ấy nó còn cứng hơn anh. Tương nó, nó tương lại ê ẩm lắm. Vì vậy anh chỉ khoái tương... mấy chú hiền lành thôi!

Xem tiếp
 
TNc: Ngài Tổng thông Huê Kỳ hình như rất ít "chuyên môn" làm quan như bên mình. Xem chùm ảnh này thấy Ngài như một chàng thanh niên mới lớn. Đúng là phong cách Mỹ....
 
nhiep-anh-obama-dai-dien
.

Có rất ít công việc bình dị mà khi bạn đưa danh thiếp của mình ra, ngay lập tức người đối diện sẽ phải ồ lên kinh ngạc, họ sẽ hỏi bạn đủ thứ với một vẻ mặt háo hức, có khi xen lẫn… ghen tị. Đó chính là công việc của ông Pete Souza – “Nhiếp ảnh gia Nhà Trắng”.

Trong 8 năm đồng hành bên Tổng thống Mỹ Obama qua hai nhiệm kỳ, ông Pete Souza đã thực hiện… 2 triệu bức ảnh ghi lại những khoảnh khắc đa dạng trong cuộc sống thường ngày của ông Obama. Chức năng hàng đầu của bộ ảnh đồ sộ này là để làm tư liệu, tuy vậy, cũng có không ít những khoảnh khắc ấn tượng, thú vị, đã trở nên nổi tiếng và gây sốt.

.
nhiep-anh-obama-1

“Khi bạn điểm qua những việc mà Tổng thống phải làm trong một ngày và nhiệm vụ của tôi – là luôn phải chụp lại tất cả mọi thứ liên quan đến ngài, bạn sẽ hiểu rằng tôi thực sự phải chụp nhiều ảnh như thế nào. Những người giám sát công việc của tôi ở Nhà Trắng đã nói rằng khi nhiệm kỳ của ông Obama đi đến kết thúc, tức là trong vòng 8 năm qua, tôi đã chụp vào khoảng 2 triệu bức ảnh về ông” – nhiếp ảnh gia Nhà Trắng Pete Souza chia sẻ.
Xem tiếp
 
TNc: Chiều nay 24-9, tại Cà phê thứ Bảy, nhà thơ Vũ Quần Phương đã có buổi nói chuyện vân vi về thơ cùng bạn đọc. Cà phê thứ Bảy do nhạc sỹ Dương Thụ chủ trương là một địa chỉ giao lưu học thuật và xã hội có uy tín. 
Nhà thơ Vũ Quần Phương nói về ba vấn đề: 1/ Thơ hôm nay; 2/ Tạng thơ; 3/ Phê bình thơ.
- Về thơ hôm nay ông kêu rằng thơ chưa bao giờ nhiều thế, thơ phổ cập, phủ sóng toàn cõi Việt. Ngày xưa một năm xuất bản trên 10 tập thơ thì nay có hàng nghìn. Thơ lắm mà người đọc thơ ít thảm hại, thơ hay lại hiếm hoi vô cùng.Nhiều người nghiện thơ như ma túy. Bao giờ người ta chán thơ may ra có thơ hay. Thơ hàng chợ đã vô hình chung làm hại thơ. Có ai đó tự hào nói nước ta là cường quốc thơ. Ôi chao cường quốc kinh tế, khoa học chứ cường quốc thơ là chết bỏ bu rồi ! Thơ không cần nhiều, Bà huyện Thanh Quan chỉ có mấy bài hậu thế vẫn nhớ...
- Về tạng thơ nghĩa là cốt cách làm nên thi sỹ. Ai có tạng riêng thì mới mong không lẫn trong đám đông. Ông dẫn chứng Xuân Diệu, Tố Hữu và các nhà thơ mới khi đi vào kháng chiến loay hoay vì không hợp tạng nên thơ không hay.
- Về phê bình thơ ông cho rằng phê bình phải chuyên nghiệp, không thể nói cảm tính được. Ngày nay phê bình chủ yếu là khen nhau, bốc nhau chứ không điểm nhãn được tác phẩm, tác giả.
Trong một bài viết nào đó của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp đã gọi Vũ Quần Phương là ông Hoàng thơ cung đình. Ông dẫn ra nhiều bài thơ ông viết về nhân dân lao động, về trứng vịt về người thợ sơn cầu... Thế mà nói tôi là ông hoàng thơ cung đình. Vũ thi nhân có vẻ cay mũi vì nhận xét này của Nguyễn Huy Thiệp. Theo Trần Nhương thì Nguyễn Huy Thiệp khen 50, chê 50. Vũ thi nhân được vua biết mặt chúa biết tên, nhận giải Nhà nước, thơ thì nghiêm ngắn, trang trọng, tinh tươm. Nguyễn Huy Thiệp không ngần ngại phong cho Vũ Quần Phương ông Hoàng thứ 2 sau Xuân Diệu. Nghĩ cũng cú vì nói VQP thơ cung đình tức là thơ khác lối,là cách biệt. Vũ Quần Phương nhấn mãi ý này giãi bày rằng thơ mình dấn thân di cùng đồng bào...Vũ Quần Phương còn nói tôi không phải ông Hoàng thơ cung đình, hôm nay tôi nói có cả ông chủ trannhuong.com làm chứng. Ha ha hóa ra trannhuongcom cũng là chứng nhân lịch sử !
Với cách nói hóm hỉnh, có duyên được người nghe chăm chú và thi thoảng rộ lên tiếng cười. Mọi người lắng nghe và không ai bỏ về giữa chừng.
Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên chủ trì và bình luận thêm làm cho buổi nói chuyện càng vui, càng hấp dẫn.
Sắp kết thúc thì trời đỏ mưa như trút nước. Thế là Vũ thi nhân được dịp vân vi cả giờ đồng hồ nữa. Mọi người đặt nhiều câu hỏi và được ông giải đáp khôn khéo và ý nhị. Không biết nói thêm cả giờ thì cát xê có thêm không hay Vũ thi nhân khuyến mại... ?
Xem tiếp

Hoàng Khôi

Năm 2015 cả nước ta đã long trọng kỷ niệm 250 năm sinh Đại thi hào dân tộc Nguyễn Du, danh nhân văn hóa được UNESCO vinh danh toàn thế giới cùng với 107 nhân vật nổi tiếng khác. Đây là lần thứ hai Nguyễn Du được nhận vinh dự này. (Lần thứ nhất, vào 1965 Hội đồng Hòa bình thế giới cũng đã tổ chức vinh danh cụ nhân kỷ niệm 200 năm sinh.)

Hai lần kỷ niệm năm sinh là hai lần Nguyễn Du bước ra đại lộ văn minh nhân loại, đem lại niềm tự hào cho non sông Việt, dân tộc Việt, văn chương và ngôn ngữ Việt.

Tuy nhiên, theo lệ tục Việt thì ngày mất thường tính theo âm lịch mới là ngày lễ trọng đối với các bậc tiền nhân. Ngày đó trong gia đình, gia tộc, bà con, bạn bè thường đi thăm mộ, đến nhà thờ thắp hương tưởng nhớ người đã khuất. Đây là một việc làm đầy tính nhân văn theo nguồn mạch của tình cảm uống nước nhớ nguồn, sống tết, chết giỗ trong tâm thức người Việt. Ngày mất của Đại thi hào Nguyễn Du là 10/8 năm Canh Thìn (16/9/1820). Vào ngày đó hàng năm, gia tộc Nguyễn Tiên Điền đều tổ chức cúng giỗ. Khi hình thành Khu lưu niệm Nguyễn Du ở huyện Nghi Xuân, các kỳ giỗ đều được tiến hành có sự kết hợp giữa gia tộc Nguyễn Tiên Điền với đại diện chính quyền. Trong gần 200 năm sau ngày mất của Nguyễn Du, chúng ta mới ghi nhận một lễ giỗ lớn có tiếng vang cả nước là lần giỗ vào ngày 10/8 Canh Tý (8/9/1924) do Hội Khai trí Tiến Đức tổ chức tại Hà Nội. Trong ngày giỗ ấy, có bài giới thiệu tiểu sử Nguyễn Du do Trần Trọng Kim đọc, diễn văn bằng hai thứ tiếng Việt-Pháp của Phạm Quỳnh, một bài văn bia do Bùi Kỷ soạn và một màn biểu diễn hát nói của Nguyễn Đôn Phục. Đến nay tấm bia vẫn còn được bảo quản trong một khu vực khiêm tốn ở đường Hàng Trống ngay sát Hồ Gươm; còn bài diễn văn của Phạm Quỳnh với câu nói nổi tiếng: “Truyện Kiều còn, tiếng ta còn. Tiếng ta còn, nước ta còn” vẫn nguyên vẹn tính thời sự và có một sức sống mãnh liệt.

Năm 2016 là lần giỗ thứ 196 năm ngày mất của cụ Nguyễn Du, Hội Kiều học Việt Nam cùng UBND tỉnh Hà Tĩnh đã kết hợp làm một lễ tưởng niệm long trọng. Nếu xét ở tầm cả nước thì đây là lần giỗ thứ 2 sau lần giỗ của Hội Khai trí tiến đức năm 1924. Lần giỗ này diễn ra trong một bối cảnh khá đặc biệt: Hội Kiều học Việt Nam đang chuẩn bị Đại hội lần II (vào tháng 11/2016) hướng tới kỷ niệm 200 mất của Nguyễn Du vào năm 2020; còn cả tỉnh Hà Tĩnh đang tích cực khắc phục những hậu quả về môi trường biển, để ổn định và tiếp tục phát triển mọi mặt. Cái đích của hoạt động văn hóa này là phát huy những giá trị văn hóa, truyền thống văn hóa quê hương, xây dựng niềm tin, tạo dựng một môi trường tinh thần lành mạnh.

Xem tiếp

Nghiêm Thị HằngĐại tướng Võ Nguyên Giáp (giữa) các nhà văn (từ trái sang): Trần Công Tấn, Trần Hữu Tòng, Cao Tiến Lê, Lê Lựu và Nguyễn Văn Dinh.

Kì cuối: Uớc được thanh thản trở về đất mẹ
 
Đến một ngày nào đó cuối chiều dốc nắng, nước nhà văn Lê Lựu sẽ cạn và ông sẽ ra đi về cõi vĩnh hằng như quy luật sinh tử lẽ đời. Ngoài sự nghiệp văn chương sáng giá, Quỹ nhà văn Lê Lựu, ông còn để lại bản di chúc cho cuộc đời mình. Những năm cuối đời, ông mong mỏi được ra tòa - phiên tòa thứ 3 trong cuộc đời, để hủy hôn với người vợ thứ hai, ước được thanh thản trở về đất mẹ. Nhưng đường tới phiên tòa còn đầy ngáng trở, không biết nhà văn có còn đủ quỹ thời gian để đến phiên tòa này?...
Không nói khối tài sản văn chương đồ sộ của nhà văn để lại cho đời, thì tài sản nhà đất của mẹ cha để lại cũng như của Lê Lựu tạo dựng một đời binh nghiệp cũng đã tiêu tan theo 2 cuộc hôn nhân. Dường như biết trước việc này nên những tháng năm còn sức khỏe nhưng đã sống li thân với vợ (hơn 30 năm) nhà văn đã tạo dựng cho mình cuộc sống mới.
Từ khi bán nhà bị “vợ bỏ, con từ”, Lê Lựu đã chuyển hộ khẩu về huyện Thanh Trì. Ông làm một bản di chúc về việc phân chia tài sản chi tiết, tỉ mỉ dưới sự chứng kiến của nhiều người và do một luật sư có uy tín trong Đoàn Luật sư Hà Nội soạn thảo, có tư cách pháp nhân của pháp luật giám sát.
 
Ảnh: Đại tướng Võ Nguyên Giáp (giữa) các nhà văn (từ trái sang): Trần Công Tấn, Trần Hữu Tòng, Cao Tiến Lê, Lê Lựu và Nguyễn Văn Dinh.
Xem tiếp

Vũ Ngọc Hoàng
 
TNc: Tôi phong cho TS Vũ Ngọc Hoàng danh hiệu "Siêu thày thuốc Nhân Dân" vì ông "bắt mạch và kê đơn thuốc" rất chuẩn xác hiện trạng . Buồn mênh mông, lo mênh mông...! 
  
"Có những người lúc đầu khi chưa có quyền lực thì tốt, nhưng sau đó, khi đã có quyền lực trong tay thì dần dần trở nên hư hỏng, thành người xấu; thậm chí đến mức có thể phản bội nhân dân, bán rẻ Tổ quốc vì ngai vàng của cá nhân".

 

 
LTS: Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu bài viết mới nhất của Tiến sĩ Vũ Ngọc Hoàng, nguyên phó trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, xung quanh một vấn đề mà ông luôn trăn trở - quyền lực và kiểm soát quyền lực.
 

Quyền lực như “con ngựa” bất kham, người không đủ nhân cách mà giao cho họ cầm cương thì nó sẽ tung phá, gây đổ ngã và làm chết cả người ngồi trên yên ngựa. Quyền lực là "con dao" hai lưỡi, có thể phục vụ cho đời và cũng có thể làm hại đất nước nếu rơi vào tay những kẻ bất tài, tham lam.

 

Năm 2011, Đại hội XI của Đảng Cộng sản Việt Nam đã đề cập, dù là mới thoáng qua, việc kiểm soát quyền lực. Rất tiếc là chủ trương đó chưa được triển khai thực hiện cụ thể. Trước và trong Đại hội XII, Tổng Bí thư của Đảng ít nhất đã hai lần nhấn mạnh phải kiểm soát quyền lực.

 

Gần hai năm trước, trong bài “Tham vọng quyền lực và sự tha hóa”, tôi có viết ý kiến về kiểm soát quyền lực và trả lời phỏng vấn của báo chí về việc này. Thời gian gần đây một số tờ báo có đặt vấn đề phỏng vấn tôi yêu cầu nói tiếp ý kiến về kiểm soát quyền lực. Đó là lý do khiến tôi viết tiếp bài này trao đổi thêm để bạn đọc tham khảo.

Kiểm soát quyền lực, Vũ Ngọc Hoàng, Liên Xô sụp đổ, Diễn biến hòa bình, Tham nhũng, Lợi ích nhóm
TS Vũ Ngọc Hoàng. Ảnh: Lê Anh Dũng

Câu hỏi trước tiên cần nói thêm là vì sao phải kiểm soát quyền lực? nếu không kiểm soát quyền lực thì sẽ thế nào?

Xem tiếp

Nhà văn Nguyễn Khắc Phê
Cái nhan đề này có “nguồn gốc” từ một giai thoại: Tại một cuộc họp nào đó - sau khi nghe báo cáo vụ án ông X. bà Y. nào đó bấy lâu vẫn được ngồi ghế long trọng, được bầu “4 tốt” vừa lộ mặt là một tên tham nhũng không gớm tay - một đảng viên lão thành mở đầu ý kiến của mình rằng: “Thưa các đồng chí chưa bị lộ…”
Tức thì, cách nói độc đáo này khiến người dự họp cười tung tóe; nhưng niềm vui không trọn vì đồng chí lão thành đã rơm rớm nước mắt: “Phải nói như thế là đau lắm! Vì chứng tỏ là chúng ta đang dung dưỡng, che giấu những kẻ sâu mọt…”
Đồng chí lão thành này không nói ẩu. Chúng ta đều đã biết nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang từng nói là có cả “một bầy sâu”!...
Cứ coi như đó là chuyện “quá khứ”; đáng buồn là trong những ngày này, sau rất nhiều những hội nghị long trọng được “đánh giá cao” với nhiều cờ hoa và danh hiệu cao quý, “bầy sâu” ấy, “các đồng chí chưa bị lộ” ấy bỗng kéo nhau xuất hiện liên tục khiến cả xã hội ngao ngán nhưng cũng …buồn cười!
Xem tiếp
 
 .
TNc: sáng nay 22-9, tại Hội Nhà văn VN, Đại sứ quán Ba Lan và Hội Nhà văn VN đã tổ chức lễ ra mắt tập thơ Phố Descartes của nhà thơ Czeslaw Milosz.
Bà Đại sứ Ba Lan và các quan chức ĐSQ Ba Lan tại Hà Nôi cùng đông đảo nhà văn đến chia vui. Ông Tuấn Phong phó Ban Đối ngoại TW có mặt .
Dịch giả nhà thơ Tạ Minh Châu nguyên là Đại sứ Việt Nam tại Ba Lan đã chuyển ngữ tập thơ này. 
Sau lời phát biểu của nhà thơ Hữu Thỉnh, bà Đại sứ đã có lời giới thiệu ngắn về Czeslaw Milosz. các nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Lê Bá Thự, Văn Chinh, Nguyễn Trọng Tạo đã nói lên giá trị của thơ Czeslaw Milosz.
 
Bà Đại sứ Ba Lan phát biểu 
Xem tiếp

Trần Nhương
 
TNc: Mẩu ghi chép này tôi viết khi cùng Đỗ Thị Tấc ở Nhà sáng tác Đại Lải, năm 2009, hôm nay đưa lại. Bởi vì Đỗ Thị Tấc vừa bị đột quỵ. Tấc bị đột quỵ trên Lai Châu, sơ cứu rồi đưa về Bệnh viện Biển ở Hải Phòng phục hồi chức năng. Khổ thế, một người năng nổ, sống hết mình mà bị bệnh bất ngờ. Chưa đi thăm Tấc được nên đưa tin để bạn bè cùng chia sẻ ..
 
Trong một tháng sáng tác tại Nhà sáng tác Đại Lải, bốn nhà văn sắp già: Tô Đức Chiêu, Dương Duy Ngữ, Trần Kỳ Trung và Trần Nhương được chung một mái nhà với hai trại sáng tác khác. Một trại của Hội Mỹ thuật Việt Nam, một trại của Hội Văn nghệ Lai Châu.
Với trại Mỹ thuật thì Trần Nhương được các họa sĩ cho màu, cho bút, cho toan để tranh thủ vẽ lúc văn nhàn. Nhí nhoáy tôi vẽ được 5 tranh. Các bạn họa sĩ xem và bảo không thể xem thường tranh của nhà thơ được. Họa sĩ Mai Hương đánh giá trong 5 tranh có 1 trìu tượng rất oách, 1 oai và 3 cái đường được. Thế là vui rồi.
Ngày 19-3-2009, Đỗ Thị Tấc, chủ tịch hội Văn nghệ Lai Châu dẫn hơn 10 trại viên đến Đại Lải. Lại vui tiếp vì lâu ngày không gặp “anh” Tấc tít trên Tam Đường.
Ngày nào cũng trà lá tếu táo bao nhiêu là chuyện.
Đỗ Thị Tấc là một người đàn bà bản lĩnh ít thấy. Một mình nuôi 1 mẹ già hơn 80 tuổi bệnh tật, một con đẻ và 4 con nuôi. Gọi là con nuôi nhưng Tấc đều có trách nhiệm như một người mẹ, dựng vợ gả chồng, lo công ăn việc làm cho các con. Tôi hỏi vì sao nuôi lắm con thế, Tấc bảo số em nó thế phải vậy mới yên. Khi tách tỉnh Điện Biên và Lai Châu, Tấc được phân về Lai Châu làm chủ tịch Hội Văn nghệ. Một tay lại gây dựng phong trào. Chủ tịch Hội lo chăm chút đội ngũ văn học nghệ thuật dân tộc thiểu số, bảo tồn từ điệu hát Then đến văn hóa dân tộc Lự chỉ có ở Lai Châu, với hơn 5000 người.
 
Đỗ Thi Tấc qua phác họa của TN 
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)