Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

TNc: Ngày mai 6-5-2016 là ngày giỗ thứ 5 của nhà văn Trần Hoài Dương, trang nhà xin đưa lại clip chúng tôi gặp nhau trưa 22-12-2010 tại Hà Nội. Đây là lần cuối cùng Trần Hoài Dương về Hà Nội. Ngày 6-5-2011 anh đột ngột ra đi. Một nhà văn nhân cách lớn, một người tử tế đã xa bầu bạn gia đình 5 năm...
 
TNc: Những hình ảnh này Trần Nhương ghi bằng máy ảnh vào trưa ngày 22-12-2010. Không ngờ đây là những hình ảnh cuối cùng chúng tôi bên Anh.
 
MỘT BUỔI TRƯA HÀ NỘI

Trưa nay đúng ngày thành lập Quân đội, chúng tôi gồm bốn nhà văn Trần Hoài Dương, Trần Nhương, Trần Huy Quang, Hoàng Cát ngồi với nhau tại quán cà phê bên chùa Quán Sứ. Người tổ chức cuộc họp mặt này là anh Trần Hoài Dương. Anh từ Sài Gòn bay ra và phôn cho chúng tôi. Tuần trước tôi vào Sài Gòn, khi ở nhà anh Lê Phú Khải cùng Phạm Đình Trong, Nguyễn Vĩnh, chúng tôi phôn cho anh Trần Hoài Dương nhưng anh bận không đến được. Không ngờ hôm nay lại gặp nhau giữa Hà Nội cuối đông.
Xem tiếp

Nguyễn Khắc Mai
Tạp chí Tia Sáng (2009)



Báo chí nói chung là sự thực hiện tự do của con người. Do đó ở đâu có báo chí ở đó có tự do báo chí. Bản chất của báo chí tự do – đó là bản chất dũng cảm, có lý tính, có đạo đức của tự do.(1) (Các Mác)

Ông nêu cái đối lập của báo chí tự do là báo chí kiểm duyệt "là cái quái dị không có tính cách", "là con quái vật được văn minh hóa, cái quái thai được tắm nước hoa" (2). Ông nói về thiên chức (chức năng, nghĩa vụ...) báo chí với một giọng văn hùng tráng đầy hình tượng: "Báo chí tự do - đó là con mắt sáng suốt của tinh thần nhân dân: là hiện thân sự tin cậy của nhân dân đối với bản thân mình, là những dây liên hệ biết nói, gắn liền các cá nhân với nhà nước, với toàn thế giới, nó là hiện thân nền văn hóa đang biến cuộc đấu tranh vật chất thành cuộc đấu tranh tinh thần và lý tưởng hóa hình thức vật chất thô bạo của cuộc đấu tranh đó... Báo chí Tự do là Toàn diện, nơi nào cũng có mặt, cái gì cũng biết. Báo chí tự do là cái thế giới ý tưởng không ngừng trào ra từ thực tế hiện thực lại chảy trở về hiện thực như một dòng thác đầy sinh khí dưới hình thức của cái tinh thần ngày càng dồi dào” (3)

Ông nêu lên những quan niệm về phong cách "Báo chí quan hệ với điều kiện sinh sống của nhân dân, với tư cách là lý tính, nhưng cũng không kém phần với tư cách là tình cảm. Vì vậy, báo chí không chỉ nói bằng tiếng nói lý tính của sự phê phán đang nhìn những mối quan hệ hiện tồn từ đỉnh cao của mình, mà còn nói bằng tiếng nói đầy nhiệt tình của bản thân cuộc sống(4)

"Trong hy vọng và lo lắng, có điều gì báo chí nghe được ở cuộc sống, báo chí sẽ lớn tiếng loan tin cho mọi người đều biết, báo chí tuyên bố sự phán xét của mình đối với những tin tức đó một cách gay gắt, hăng say, phiên diện như những tình cảm và tư tưởng bị xúc động thầm bảo nó vào lúc đó” (5)

Mác cho rằng báo chí tự do phải có luật báo chí bảo đảm. "Luật báo chí là luật thật sự bởi vì nó biểu hiện sự tồn tại khắng định của tự do. Nó coi tự do là tình trạng bình thường của báo chí, coi báo chí tồn tại của tự do. Vì thế, luật này chỉ xung đột với những tội lỗi của báo chí với tư cách là một ngoại lệ đang chống lại tiêu chuẩn của chính mình?” (6) (báo chí).

Xem tiếp

 

Quảng Bình: Xuất hiện nước biển màu đỏ, cá vẫn tiếp tục chết dạt vào bờ
Thứ tư, 04/05/2016, 14:17 (GMT+7)

(SGGPO).- Ngày 4-5, ông Phan Văn Gòn, Bí thư Huyện ủy Bố Trạch (Quảng Bình) cho biết, tại vùng biển xã Nhân Trạch, xuất hiện một khu vực nước biển có màu đỏ gạch dạt thẳng vào bờ khiến ngư dân lo lắng, trong khi đó cá vẫn tiếp tục chết.


Đọc tin trên SGGP tôi bị sốc vì cơ quan có trách nhiệm nói nước biển trong ngưỡng an toàn mà sao nước biển đổi màu, cá vẫn chết ở Thừa Thiên Huế, Quảng Bình ! Tôi kêu lên bằng mấy câu thơ này:

Cá vẫn chết sao nói nước biển an toàn
Hãy nói thật đừng làm dân chết thêm như cá
Chờ kết luận của chuyên gia sẽ biết ngay thật giả
Kẻ nào đầu độc biển ta
Các cán bộ tắm biển và ăn cá
Cũng không nên thị phạm liều mình
Hãy cẩn thận hãy chờ là tỉnh táo
Hãy khuyên dân cảnh giác không thừa....

Trần Nhương

Xem tiếp


Phạm Hồ Thu

Có một lần trong buổi tranh luận với bạn bè văn chương giải đáp câu hỏi “Nhưng gương mặt thơ đặc sắc nào của thế kỷ 20 sẽ tạc vào lịch sử thi ca xứ Việt”, tôi đã nói rằng, nếu kể về các nữ thi nhân, tôi xin bỏ lá phiếu số 1 cho nữ sĩ Ngân Giang … Và từ lúc nào những câu thơ này vang lên:

Ải Bắc quân thù kinh vó ngựa

Giáp vàng khăn trở lạnh đầu voi

Chàng ơi! Điện ngọc bơ vơ quá

Trăng chếch ngôi trời bóng lẻ soi ...

(Trưng Nữ Vương)

 Sinh thời, nhà thơ Tô Hà (người được mệnh danh là “võ sĩ nặng cân” của những câu thơ hay) khi nói về bài thơ này, ông như lên đồng. Và tôi nhớ một chuyện kể khác: nhà thơ Đông Hồ trong một lần trên bục giảng của Đại học Văn khoa Sài Gòn (năm 1967), khi đọc đến “Chàng ơi! Điện ngọc bơ vơ quá...”, trái tim nhiều rung động của ông dường như không chịu được những xúc cảm mãnh liệt, đã vĩnh viễn dừng lại. Những câu thơ là sự hóa thân tận cùng và mãnh liệt của nữ sĩ Ngân Giang vào số phận và hình ảnh độc nhất vô nhị của vị vua nữ, vị anh hùng dân tộc đầu tiên của thế kỷ đầu tiên, cách chúng ta bây giờ tròn 20 thế kỷ. Cái hình ảnh người - đàn - bà - Vua đó lừng lững một khí phách, lừng lững một nỗi cô đơn! Chính nữ sĩ chứ không phải là ai khác đã tạo nên một tính cách đàn bà đặc sắc đàn bà: chiến công, vinh quang không màng, mà chính là chỉ có tình yêu mới là khát vọng lớn nhất của người đàn bà; lòng yêu nước thương người nằm trong chính bản chất nguyên sơ của người đàn bà ...

Và những câu thơ khác của nữ sĩ như còn văng vẳng đâu đây:

Thiên Thai lạnh lẽo vầng trăng bạc

Thôi, cố nhân đừng phụ cố nhân ...

(Thiên Thai - 1939)

Xem tiếp
Hoàng Minh Tường
 


( Nhân kỷ niệm 80 năm ngày mất của học giả, nhà văn hoá tiên phong Nguyễn Văn Vĩnh 1936 – 2016)


Có một Người mà lẽ ra năm nay, dịp này, hàng triệu người trên thế giới, những ai biết đọc chữ quốc ngữ, được thụ hưởng di sản từ ông, rất nên tưởng nhớ đến ông, nhân 80 năm ngày ông qua đời, một cuộc ra đi bất ngờ đầy bi kịch và định mệnh trên dòng sông Sêpôn của nước bạn Lào, trong một chuyến đi tìm vàng nhằm cứu vãn một cơ nghiệp bị phá sản vì sự o ép chính trị. Con người viết hoa ấy là học giả, nhà văn hoá lớn Nguyễn Văn Vĩnh.

Hơn một trăm năm qua, rất nhiều giấy bút đã viết về ông. Một con người kỳ tài. Một thân phận bọt bèo quê gốc từ làng đồng chiêm Phượng Vũ, xã Phượng Dực, Thường Tín, Hà Đông, tám tuổi đi chăn bò trên đê sông Hồng, rồi đi kéo quạt thuê, nhưng nhờ thiên tư siêu phàm, trí óc thần đồng, mà mười bốn tuổi đã đỗ đầu trường thông ngôn bản xứ, mười lăm tuổi đã khởi nghiệp, trở thành thư ký toà sứ Lao Cai, rồi toà sứ Kiến An, Bắc Ninh, toà đốc lý Hà Nội. Sau khi đi dự cuộc đấu xảo Marseille trở về, năm Bính Ngọ, 1906, khi mới 24 tuổi, đã giã từ đời công chức đầy hứa hẹn vinh tiến để trở thành một nhà một nhà báo sáng nghiệp, nhà dịch thuật tài năng, người khai mở văn hoá tiên phong. Sự nghiệp của ông, về doanh nghiệp, chính trị, văn chương, báo chí, dịch thuật… mặt nào cũng đồ sộ so với chiều kích hữu hạn người thường.

Chỉ một câu nói bất hủ này:“ Nước Nam ta mai sau hay dở ở như chữ quốc ngữ” đủ thấy viễn kiến của ông với nền văn hoá dân tộc từ khi hoà đồng, tiếp biến với văn hoá Tây Âu và thế giới. Ngay sau cái chết đột ngột của ông ở tuổi 55 tráng trí, tráng niên, tráng kiện, con người nhân văn và xã hội của ông đã được cái quan định luận. Đám tang ông, ngày 8 tháng 5 năm 1936 tại Hội quán số 107 phố Hàng Cỏ, gần khách sạn La Gare (vừa bị sụp đổ một phần tháng 9/2015) là một sự kiện hiếm thấy về lòng ngưỡng mộ và thương tiếc một tinh hoa của dân tộc.

Hầu hết các bậc tài danh kiệt hiệt lúc bấy giờ, như Phan Bội Châu, Huỳnh Thúc Kháng, Nguyễn Văn Tố, Dương Bá Trạc, Doãn Kế Thiện, Lê Thước, Phan Khôi, Trần Trọng Kim, Á Nam Trần Tuấn Khải, Vũ Đình Liên, Bùi Kỷ, Mai Đăng Đệ, Phan Trần Chúc, Phạm Duy Khiêm…, đều có liễn, câu đối và thơ, văn điếu.

 
Xem tiếp
 
 
- Mình ơi, thôi phắn đi mình
Biển này chờ được yên lành còn lâu
 
- Đi đâu rồi sẽ đi đâu
Xa nơi Vũng Áng em đau quặn lòng
Một thời ta sống thong dong
Tình yêu mơ mộng mặn nồng khó quên
 
- Thôi đừng lưỡng lự nữa em
Chuồn là thượng sách đến miền trong xanh...
 
 

Cá biển lờ đờ lại ào ạt vào bờ, cá nuôi chết hàng loạt
(NLĐO)-Nhiều loại cá biển trôi dạt vào bờ ở cửa biển Thuận An và phá Tam Giang (Thừa Thiê- Huế) trong tình trạng lờ đờ. Trong khi đó cá nuôi của người dân ở khu vực này lần đầu tiên bị chết hàng loạt. (đọc tin trên NLD online)

Xem tiếp
Cậu này chết do "thượng mã phong"
 
Sức yếu mà phi như kị mã
Cơn yêu chưa đỉnh đã lăn quèo..
 
TNc: Đất nước ta có 24.000 tiến sĩ, có hàng ngàn giáo sư mà gần 1 tháng chưa tìm được lí do cá chết. Trần tôi ngồi lẩn mẩn đoán mò theo cách tếu táo nhân ngày nghỉ dài dài..
Xem tiếp
 
Biển không có cá là biển chết
Biển chết dân chài sống với ai ? 
Xem tiếp
 
Lên bờ xuống ruộng đôi khi
Hắc cơ nó đánh mấy trùy thất kinh
Nhưng nhờ cái sức bình sinh
Trannhuongcom vẫn... tỉnh tinh như thường
Bạn bầu tám hướng bốn phương
Ghẻ thăm chào hỏi thân thương mỗi ngày
24 triệu lượt rồi đây
Cám ơn gọi chút lòng này tri ân 
 
Chủ web TRẦN NHƯƠNG 
trannhuong.com
trannhuong.net 
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)