Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI


Vũ Từ Trang


Tập thơ “Bức tranh quê” là tác phẩm tiêu biểu của nữ sĩ Anh Thơ. Ngay khi ra đời, đã được giới văn chương đánh giá cao. Năm 1939, tập thơ được giải thưởng Tự Lực Văn Đoàn, giải thưởng danh giá của thời điểm đó. Thoạt đầu, “Bức tranh quê” chỉ có 30 bài, sau hơn một năm viết bổ sung, 1941, Nhà xuất bản Đời Nay cho ấn hành, với 45 bài. Tên tuổi nhà thơ Anh Thơ càng có tiếng vang trong văn đàn và công chúng bạn đọc. Trải qua một thời gian dài, đã có rất nhiều công trình nghiên cứu văn học, nhiều bài viết về tác phẩm này. Nhưng hầu hết, chỉ là nghiên cứu chung, hoặc viết riêng lẻ về một số bài thơ trong tập. Nhà thơ Anh Vũ đã dụng công viết bình 45 bài thơ, mỗi bài thơ thành một bài bình, bài cảm riêng. Riêng bài thơ “Sang thu”, Anh Vũ đã bình thành ba bài, mỗi bài viết theo cách cảm, cách nghĩ khác nhau,tập hợp thành tập tiểu luận, phê bình “Bút lực Bức tranh quê”, 276 trang, Nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành, quý 3 năm 2016.

Phải nói sự ra đời thi phẩm “Bức tranh quê” khá đặc biệt. Khi nhận được tin cuộc thi thơ của Tự Lực Văn Đoàn chỉ còn hạn một tháng, vậy mà với sự thôi thúc nội tâm, cứ mỗi ngày viết một bài thơ, lại còn phải viết dấu diếm không để người cha biết mình làm thơ, nữ sĩđã hoàn thành tập thơ để kịp gửi về dự thi. Ban tổ chức cuộcthi thơ Tự Lực Văn Đoàn đã trao giải chính thức cho tập “Bức tranh quê”, mà tác giả là cô gái bên dòng sông Thương mười tám tuổi xanh.

Anh Vũ có một phần đời gắn với sông Thương, hẳn có sự thán phục nữ sĩ từng sống trên mảnh đất mình ở, nên những nghĩ, những cảm về tập thơ “Bức tranh quê” cứ ào ạt tuôn chảy.Bài thơ “Chiều xuân”, mở đầu tập thơ, với những câu thơ thật đẹp “Mưa đổ bụi êm êm trên bến vắng/ Đò biếng lười nằm mặc nước sông trôi/ Quán tranh đứng im lìm trong vắng lặng/ Bên chòm xoan hoa tím rụng tơi bời.”Anh Vũ cảm nhận: “Bức tranh đầu tiên, lấy bến đò làm khung cảnh, có quán tranh, có hàng xoan, có con đò dầm dãi chờ khách…tất cả làm cái nền, cho tiếng dịu nhẹ của hoa xoan trút cành, từngđợt cánh tím rơi rơi, lại rơi rơi.”Rồi “Nữ sĩ tác giả lúcđó chưa đầy hai chục tuổiđờiđã có cái nhìn chân xác của bậc lão nông già dặn mới nhận ra cái màu đồng lúaxanh rờn vàướt lặng của sắc lúa dậy thì trong mưa thuận gió hòa.”

Xem tiếp
Tạ Duy AnhKết quả hình ảnh cho Tạ Duy Anh

Gửi nhà văn Bảo Ninh


Vài lời của tác giả: Bài này tôi viết năm 2008, sau khi đọc Tôi đi tìm cái tôi đã mất của Nguyễn Khải. Bạn đọc có thể vẫn tìm thấy qua Google nguyên văn bài NÉN NHANG MUỘN CHO NGUYỄN KHẢI, dài 6000 từ. Nhân dịp nhà văn Bảo Ninh trượt giải thưởng Nhà nước về văn học Nghệ thuật lần này, xin trích ra một đoạn gửi tặng riêng ông, người mà đến tận giờ này tôi vẫn coi là một trong vài niềm hy vọng lớn nhất của văn chương nước Việt. Tôi tha thiết muốn ông luôn nhớ hai câu, một của dân gian: Ăn xôi chùa ngọng miệng; và một của Nguyễn Trãi: Lưng khôn uốn, lộc nên từ.

Từ tâm thế ấy, tôi thành thật chia vui với Bảo Ninh và mừng cho bạn đọc.


…Bi kịch mang mầu sắc hài kịch của trí thức Việt, trong đó có đám văn nhân (tất nhiên không tính bọn giả danh), từ cổ chí kim, chính là luôn phải vờ vịt. Vờ vịt, tức là biết rõ nó không phải vậy, nhưng lại cứ phải làm ra rằng mình hiểu nó như vậy. Vờ trung thành, vờ kính trọng, vờ cúc cung tận tuỵ, vờ khép mình, vờ lắng nghe, vờ chăm chỉ, vờ ngoan ngoãn, vờ ca ngợi, vờ thán phục, vờ yêu…và những thứ vờ vĩnh ấy có thể làm bất cứ lúc nào, bất cứ chỗ nào, làm bao nhiêu cũng không sao ngoại trừ chỉ có lợi. Riêng một thứ không hề vờ, ấy là sự khinh ghét thì phải nén lại, giấu thật kỹ kẻo hé ra có kẻ biết là tàn đời (mà kẻ rình rập để tố cáo, tâng công thì nhiều như ruồi, ngay trong giới cầm bút); phải luôn tìm cách nhồi nó xuống, nuốt thật sâu, quên đi được thì càng phúc. Còn sống là còn phải quên. Chờ đến ngày sắp lìa đời, nếu chưa cạn hết lòng tự trọng, còn biết hổ thẹn thì viết nó ra để thanh minh và sám hối. Giả dụ như những câu thơ sau đây của Chế Lan Viên, tất nhiên là chưa có trong tuyển tập chính thức nào:

Xem tiếp
TNc: Hôm nay đúng 100 ngày Nguyễn Khắc Phục đi xa. Vào ngày kỉ niệm sinh nhật Nguyễn Khắc Phục 24-8, chúng tôi về làng Nhang Cát, thị trấn Trực Thành, Nam Định viếng mộ Nguyễn Khắc Phục. Cỏ đã xanh trên nấm mộ, đã không còn Hỗn Độn kiếp người !
Họa sỹ Hùng Sa mạc mang tấm phù điêu chân dung Phục đặt trên mộ. Hoa và quả cho anh linh Nguyễn Khắc Phục lai lâm hiến hưởng. Phục nằm ngay bên đường cái lớn trong khu nghĩa trang của chi họ Nguyễn, bên phải là con kênh đầy ắp nước. Di chúc của Phục dặn rằng cho Anh về quê Nhang Cát. Và đây là nơi trở về của Anh... 
Xem tiếp
 
Vương Trọng
 
Gửi vợ hiền, người bạn đời của anh!
 
Tay anh đang run, nước mát đầm đìa, chắc sẽ nhoè chữ viết, em cố đọc, vì thư này là lời di chúc cuối cùng của anh!
 
Nhà cửa, đất đai... đứng tên chung chúng ta thì anh khỏi lo, khi anh không còn em tự giải quyết được. Chỉ riêng sổ tiết kiệm ngân hàng có mấy cái đứng tên anh, khi báo tử anh xong, em nhớ xin giấy chứng nhận của uỷ ban phường để ra ngân hàng chuyển thành tên em.
 
Ngay sớm mai, khi anh đi rồi, em đến ngay phòng làm việc của anh, mở tủ lấy cái cặp da màu đen có chữ FORMOSA về ngay nhà mình, chìa khoá anh đã để cùng thư này. Cẩn thận, cả một gia tài đấy!
 
Em bình tĩnh, đừng khóc nhiều, nói với các con bố hy sinh vì nhiệm vụ. Bố mất đi là tổn thất to lớn về tình cảm nhưng về vật chất thì các con yên tâm chi tiêu dài dài đến đời cháu chắt.
 
Xem tiếp
Nguyễn Duy Xuân

- Cụ ơi! Hôm rày đọc báo mừng ơi là mừng!
- Ủa, chuyện gì mà coi bộ ông phớn phở vậy
- Thế cụ không biết gì thật sao?
- Biết gì? Dạo này lên mạng toàn thấy chém giết, cướp giật với bắn nhau, nông dân thì khốn khổ vì nạn lạm thu chẳng khác gì cảnh "sưu cao thuế nặng" thời thực dân phong kiến. Buồn như đưa đám chứ có gì mà vui?
- Ấy, cụ lại bi quan rồi. Người luôn quan tâm đến thời cuộc như cụ mà lại bỏ qua thông tin này là khuyết điểm lớn đấy. Phải rút kinh nghiệm đi thôi!
- Rút hoài chán rồi. Nhưng cái gì cũng có qui trình của nó, ông ạ. Số là mấy bữa nay tui mải xem "Lựa chọn cuối cùng" trên VTV1.
- À, phim ấy đang "hót" đấy. Tui cũng có xem. Mà hình như tui thấy mấy nhân vật trên phim quen quen…
- Còn quen gì nữa. Họ đang đi lại nói cười xung quanh ta đó thôi!
- Cụ cứ đùa. À mà thôi, quay lại chủ đề đi. Thế cụ không biết gì thật a?
- Tớ mà dối cậu làm gì? Có chi hay hớm thì nói ngay đi! Vòng vo mãi.
- Ấy là họ bảo biển sạch rồi cụ ơi! Lại có cả ảnh các vị quan chức bộ TN-MT thỏa thuê tắm biển nữa đấy! Các báo đăng rần rần mà cụ cứ mũ ni che tai!
Xem tiếp
Lưu Quang Vũ

Một con người không phải chỉ là một cái tên trong hộ khẩu
Một con tốt trong bàn cờ
Một viên gạch một cái đinh
Để treo biển hàng và đặt ghế

Con người chưa được làm người
Bao lệnh cấm đang đè lên thế giới
Cấm yêu thương cấm khát vọng cấm tự do
Bao con chim bị nhốt ở trong tù
Bao giải băng đen che kín mắt

Khi bè bạn gặp nhau có người theo dõi
Thầm thì không dám nói to
Khi những bài thơ anh viết ra
Chỉ một mình anh đọc
Xem tiếp
 
28 năm ngày mất của Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh

Ngô ThảoKết quả hình ảnh cho Lưu Quang Vũ Xuân Quỳnh

Cuối buổi chiều, sân 51 Trần Hưng Đạo - Trụ sở của 6, 7 Hội Văn học Nghệ thuật xôn xao, ồn ào rồi bàng hoàng khi nhận được tin: Cả nhà Lưu Quang Vũ chết hết rồi.

12 giờ đêm, xe của Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam đưa được thi hài 3 người từ Bệnh viện Hải Dương về đến Hà Nội. Ở cổng Bệnh viện Việt - Đức mấy trăm nghệ sĩ hơn chục đoàn sân khấu Hà Nội và bạn hữu đã khóc rầm rĩ suốt phố Phủ Doãn. Đêm hè, trời oi ngột, nhà xác bệnh viện Việt Đức trống trải khó chịu đựng được mấy ngày. Nhờ đạo diễn Đình Quang - Thứ trưởng Bộ Văn hóa liên hệ, 3 quan tài được chuyển về nhà xác Bệnh viện Hữu nghị Việt - Xô - nơi duy nhất có nhà lạnh chứa, ở đó họ có 3 ngày cuối cùng bên nhau nơi dương thế!

Thay quan tài là việc theo phong tục rất kiêng kỵ. Nhưng đạo diễn Hoàng Quân Tạo của Nhà hát kịch Hà Nội đại diện nhiều nghệ sĩ dứt khoát bằng giá nào cũng phải thay quan tài mới tử tế hơn.

Lại phát sinh vấn đề về thủ tục hành chính: Nơi an táng 3 người ba tiêu chuẩn: nhà thơ Xuân Quỳnh, Ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn - được an táng Khu A Văn Điển. Còn Vũ chỉ mới cán sự ba. Và cháu Quỳnh Thơ có khu giành cho tuổi nhỏ.

May có mấy ngày chờ đợi, cả giới Sân Khấu đã cùng nhau chạy để cuối cùng đồng chí Trần Độ, Ủy viên TƯ Đảng, Trưởng ban Tuyên huấn TƯ quyết định để ba người có một suất mộ chung ở Khu A nghĩa trang Văn Điển. Có lẽ đến giờ, đây vẫn là khu mộ gia đình duy nhất ở nghĩa trang này.

Xem tiếp

Ngô Khắc TàiKết quả hình ảnh cho Nhà văn Lê Khắc Tài
 
Lâu nay ta quen với thơ có vần điệu niêm luật trắc bằng êm tai. Chữ đi liền với nghĩa dễ hiểu, dễ thuộc, gần với nhạc nên có nhiều bài thơ được phổ ra nhạc thật là hay. Bước vào thời hiện đại khoa học kỹ thuật phát triển, cuộc sống trình độ văn hóa được nâng lên, tư tưởng suy nghĩ của người không giống trước, thơ theo đó cũng thay đổi. Sự xuất hiện của những cây bút trẻ nhất là miền Tây phong trào viết lách có vẻ trầm lắng bỗng được bạn đọc trong nước chú ý. Những tay viết trẻ như ở Long An có Võ Mạnh Hảo, ở Trà Vinh có Văn Triều và ở An Giang có hàng loạt khuôn mặt mới như Trần Sang, Nghiêm Quốc Thanh nhất là Nguyễn Đức Phú Thọ, Đông Triều v.v… Sự xuất hiện của các bạn nói lên thời đại nào có người của thời đại đó… Thế nhưng tôi cũng nghe rất nhiều người kêu lên… Nhạc ngày nay tiết tấu trúc trắc không êm tai rất là khó nghe, khó hát. Thơ cũng vậy đọc không vô nói gì tới nhớ, nó giống như văn xuôi chẳng có vần điệu câu dài câu ngắn đan xen. Chữ lại không gắn với nghĩa. Thí dụ như thơ Võ Mạnh Hảo với Trôi “có một sáng – cánh tay biến mất – nhìn quanh quanh chỉ gặp xác trăng - thấy trôi - những lá thư mùa cũ” với Đông Triều với bài Mơ hồ sự sống khó hơn “nghe tin lửa đã xém đôi cánh chim chiều mang tới – Em đã đi hấp hối cuộc tìm mình – Chiều đã rơi trên nóc rừng nguyên sinh”. Ta không biết tác giả muốn nói điều gì, giống như câu đố chờ tác giả cắt nghĩa giùm nhưng họ như bất cần. Ai hiểu ai chơi với em em cám ơn, không thì thôi. Nói vậy thì có vẻ oan vì cuộc sống thay đổi nhưng không có nghĩa là thay hết những gì người đã quen thuộc, nhất là những thứ đã trở thành truyền thống. Ai muốn chơi bên nào thì chơi. Nhạc Bolero bên cạnh nhạc trẻ. Thơ tự do trở thành xu hướng nhưng vẫn còn mãi thơ lục bát. Nói các cây viết trẻ như khiêu khích làm cho bạn đọc phải động não tò mò thì đúng hơn. Chuyện đọc hóa ra là nhu cầu của chính mình qua đó để hiểu thêm thực tại, cuộc sống hằng ngày đang diễn ra trước mắt mình. Niềm vui của cái nhìn phát hiện từ trong cuộc sống những điều mới mẻ thú vị và cộng hưởng với cuộc sống hoàn toàn khác với cái nhìn thờ ơ khi gió chuyển mùa.
Xem tiếp
 
TNc: Hôm nay thày trò lớp 7A trường Đông Ngạc, Từ Liêm, Hà Nội chúng tôi họp mặt kỉ niệm 50 ra trường. Chúng tôi dạy các em từ năm 1963 đến năm 1966 các em ra trường, đúng một nửa thế kỉ qua đi. Bây giờ thày và trò đều già, đều con cháu đề huề. Dự họp mặt còn có thày Phùng Khải Thắng cựu hiệu trưởng, thày Đặng Sơn,thày Tuy, thày Trần Nhương, các cô Hoàng Thị Chắt (chủ nhiệm lớp 7A), cô Thu Hương, cô Mai Hương
Trước khi họp mắt thày trò chúng tôi đến ba nhà thắp hương cho ba học sinh của lớp hi sinh trong chiến tranh chống Mỹ cứu nước.Thật cảm động vì các em học sinh từ 50 năm trước vẫn nhớ đến thày cô, vẫn nhớ đến nhau. Cũng rất hiếm hoi để có một lớp học sinh như thế.
Clip ghi hình thày hiệu trưởng Phùng Khải Thắng xúc động phát biểu. 
Xem tiếp
Dương Quốc Việt
 
Tính hài hước là một thuộc tính quý của con người, và việc nhìn ra những cái hài sau mỗi sự vật hiện tượng, sẽ góp phần giúp người ta có nhận thức chủ động hơn, đầy đủ hơn, cân bằng hơn, và bản chất hơn về chúng. Cái hài xuất hiện ở khắp nơi, thậm chí nằm cả trong pháp luật, như có một ai đó đã nói: “bản chất của cuộc đời là hài hước”. Dường như cái hài, chính là cái trái với tự nhiên trong những hành xử của con người. Nhưng cấp độ nhìn ra cái hài trong mỗi sự vật hiện tượng là không như nhau. Nó phụ thuộc vào văn hóa, tín ngưỡng, nhận thức và độ trải nghiệm… của mỗi cá nhân. Và có lẽ con người càng tự do thì càng có nhiều điều kiện nhìn thấy cái hài.
Một sĩ quan đồn trưởng người Đức, bị truy tố về tội không báo cáo kịp thời về cái chết của một quân nhân dưới quyền ông ta, khi anh này bị rơi từ đỉnh tháp cao xuống mặt đất. Viên quan tòa hỏi người đồn trưởng: tại sao anh ta ngã tử đỉnh tháp cao bị chết mà ông không báo cáo ngay. Dạ thưa ngài, vì tôi cho rằng: việc anh ta ngã từ đỉnh tháp cao xuống mà chết, ấy là chuyện bình thường, nên tôi để báo cáo sau. Ngược lại giá mà anh ấy không chết, thì tôi đã báo cáo ngay rồi, vì đó mới là cái sự không bình thường-thưa ngài! Đó, phát hiện ra cái hài trong một vụ việc, như vụ án trên, đã dường như làm giảm đi tính trầm trọng của nó! Như vậy, ngay cả những chốn tưởng như nghiêm trang nhất, có lý nhất, nơi thượng tôn pháp luật nhất, cái hài chẳng vẫn tồn tại đó sao?! Vấn đề là nó cần được phát hiện như thế nào?
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)