Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
 
TNc: Hôm nay 29-9, Hội nghị những người viết văn trẻ lần thứ 9 bước sang ngày thứ 2. Có hai cuộc tọa đàm "Thơ truyền thống và cách tân", "Văn xuôi hôm nay". Nhìn chung chưa thật nhiều ý kiến phá cách của trẻ. Theo TN thì thơ và văn hôm nay còn né tránh và cầu an. Trách nhiệm người cầm bút trước thời cuộc là rất nhạt nhòa.
Tại tọa đàm văn xuôi, GS Hồ Ngọc Đại nói với các cây bút trẻ. Tôi ghi hình đoạn trích này để bạn đọc cùng nghe. GS Hồ Ngọc Đại bảo tôi Hữu Thỉnh nó lẫn rồi, hôm qua hắn giới thiệu tớ nguyên thứ trưởng bộ Giáo dục-Đào tạo, bỏ mẹ chưa từng thứ trưởng nhé. Tôi đưa chi tiết này để đính chính cho GS Hồ Ngọc Đại.
Xem tiếp

Trần Gia NinhTia Sáng

Khi đọc những câu hỏi “Vì sao đã thống trị Việt Nam hơn ngàn năm mà cuối cùng Trung Quốc vẫn không thể đồng hóa Việt Nam?”. Hoặc “Người Việt Nam (tộc người Kinh) vì sao mà khó đồng hóa như vậy?(1), nhiều người nghĩ chắc là ý kiến của những anh chàng người Việt nặng đầu óc dân tộc chủ nghĩa. Nhưng thật bất ngờ, những câu hỏi này và tương tự như vậy hiện là những chủ đề nóng của các diễn đàn tranh luận trên mạng Internet của người Trung Hoa, bằng tiếng Trung chứ không phải của người Việt.


Họ đã chất vấn nhau, loại thế này: Hơn một nghìn năm, trước khi nhà Tống lên ngôi, Giao Châu là thuộc Trung Hoa, dù chị em họ Trưng có nổi dậy cũng chỉ mấy năm là dẹp yên. Thế mà vì sao từ đời Tống trở đi các triều đại Trung Hoa không thể thu phục nổi Việt Nam. Hơn nữa, dân tộc Việt Nam, người Kinh ấy, từ đâu mà ra, hình thành từ lúc nào?Người Hán chúng ta từ cổ xưa đã có sức đồng hóa cực mạnh. Số dân tộc đã bị Hán tộc đồng hóa không đếm xuể. Tại sao chừng ấy năm đô hộ vậy mà không đồng hóa nổi Việt Nam… Nếu An Nam là thuộc Trung Quốc từ thời đó, liệu bây giờ quần đảo Nam Sa (VN gọi là Trường Sa) có thành vấn đề không? Việt Nam có còn chiếm được nhiều đảo ở Nam Sa như bây giờ không?

 

Là người Việt Nam, chắc ai cũng muốn chính mình tìm câu trả lời cho những câu hỏi thú vị đó. Chúng ta từng nghe nói rằng, từ xa xưa một dải giang sơn mênh mông từ Nam sông Dương Tử trở về Nam là nơi các tộc dân Việt sinh sống và phát triển nền văn minh lúa nước rực rỡ. Thế rồi ngày nay, hầu hết đều trở thành lãnh thổ và giang sơn của người Hán, dùng Hán ngữ và văn hóa Hán. Quá trình đó người ta quen gọi là Hán hóa. Vì vậy nhìn lại lịch sử Bách Việt và quá trình Hán hóa Bách Việt, và quá trình Hán hóa Bách Việt, là một cách ôn cố tri tân hữu ích. Đáng tiếc là thời xa xưa đó lịch sử chủ yếu ghi chép lại bằng Hán ngữ cổ ở Trung Hoa, không dễ tiếp cận với đa số hiện nay. Vì lẽ đó người viết bài này cố gắng tóm tắt những gì mà sử sách cổ còn ghi lại, kết hợp với những tài liệu kho

Xem tiếp
Sáng 28-9-2016, tại Bảo tàng Văn học VN, Hội nghị đã khai mạc. 120 nhà văn trẻ và rất đông nhà văn già và quan chức tới dự. Nhà thơ Hữu Thỉnh đọc diễn văn khai mạc. Nhà văn Nguyễn Bình Phương trưởng ban Nhà văn trẻ có bài đề dẫn rất hay.
Sáng mai có hội thảo văn xuôi, thơ và đến trưa tiệc chia tay/ Lại hẹn 5 năm nữa. Ai sẽ thành danh ai tạt ngang.
Cách đây 35 năm, năm 1971 tôi dự Hội nghị văn trẻ lần thứ 2. Các bạn hồi ấy như Hữu Thỉnh, Vũ Quần Phương, Xuân Quỳnh, Lê Lựu.. đều thành danh và giải thưởng đầy mình. Nhõn Trần Nhương chả có giải gì. 
 
Xem tiếp

Vũ Từ Trang


Sau thời gian dài im hơi lặng tiếng, năm 2000, nhà văn Nguyễn Xuân Khánh cho ra mắt tiểu thuyết “ Hồ Quý Ly”, tạo thành hiện tượng văn học sôi động. Sách bán rất chạy. Nhà xuất bản cho nối bản, tái bản nhiều lần. Nhiều báo chí bàn tán ngợi ca. Có hội thảo khoa học về cuốn sách này. Ông trở thành người nổi tiếng.

Nhưng mãi sau này, tôi mới có dịp quen biết ông. Trước đó, nhà văn Lê Bầu, một người bạn thân của ông, đã đôi lần kể cho tôi nghe về cuộc đời cay cực, vất vả mà ông đã trải qua, thì tôi càng nể trọng.

Ông là người Hà Nội gốc. Cái làng quê Cổ Nhuế của ông nay đã biến thành phố xá. Có thời, gia đình ông sống ở phố Huế, một phố buôn bán sầm uất. Còn bây giờ, ông ở ngõ nhỏ thuộc phố Trần Khát Chân. Ông và gia đình đã sống mấy chục năm trên mảnh đất này. Diện mạo ngõ phố bây giờ khác xa với xóm nghèo ngày trước. Những căn nhà lá xập xẹ. Những bờ ao bờ chuôm thả đầy rau muống bè. Những khóm tre pheo tả tơi. Những người lao động lầm lũi. Những cống rãnh nước thải của thành phố đổ về. Xác chuột chết, lòng lợn lòng gà thối, những cọng rau ôi vật vờ trôi... Tôi muốn nhắc lại môi trường sống của nhà văn mấy chục năm từng gắn bó, để hiểu thêm những trang viết của ông sau này.

Cuộc đời mỗi con người có những khúc ngoặt bất ngờ. Ông kể, đang là sinh viên trường y, một trường đại học sang trọng ở Hà Nội, năm 1952, ông bỏ bút nghiên xin đi bộ đội. Nhiều người trong gia đình phải kêu lên, là ông có thần kinh không đấy? Những ngả đường hành quân, những buổi diễn tập và tình đồng đội đã thôi thúc ông cầm bút. Tryện ngắn đầu tay “ Một đêm ” in trên tạp chí Văn Nghệ Quân Đội, năm 1959 ; rồi tập truyện ngắn “ Rừng sâu”, Nhà xuất bản Văn học, in năm 1962, là những chứng chỉ cho ông bước vào con đường sáng tác văn học đầy cam go và nhiều giá 

phải trả. Những ngày tháng đi dự Lớp bồi dưỡng những người viết văn trẻ, khóa 1, cho ông tiếp xúc nhiều nhà văn nhà thơ danh tiếng; đồng thời được sống cùng những người cầm bút cùng trang lứa, rồi sau này, họ đều là những nhà văn chủ lực tạo lên diện mạo văn học nước nhà. Học xong, ông trở về làm việc ở Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội. Ông là cây bút năng nổ. Ấy rồi vướng mắc quan điểm nghề nghiệ


p, ông phải chuyển sang báo Thiếu niên tiền phong. Những năm đầu của cuộc chiến tranh phá hoại, ông làm phóng viên thường trú ở khu bốn. Năm 1983, ông về nghỉ hưu non. Đời ông lại sang một khúc ngoặt mới. Ông phải làm mọi việc nặng nhọc để có tiền nuôi con ăn học. Thợ mộc, thợ bốc vác, thợ cán mỳ sợi, bảo vệ kho lương thực. Có thời kỳ làm thợ may. Ông có đôi bàn tay may khéo léo, từng may cắt quần áo cho nhiều nhạc sỹ, họa sỹ. Một thời, túng quá, ông phải đi bán máu. Ông từng làm bí thư chi bộ tiểu khu Thanh Nhàn. Năm 1970, xóm nghèo Thanh Nhàn có điện nước sinh hoạt, người dân nơi đây vẫn nhắc, ấy là phần lớn nhờ công sức của ông.

 
* Minh họa của TN 
 
Xem tiếp

Vũ Ngọc Hoàng
 

"Ở Việt Nam còn rất nhiều việc chưa được minh bạch, kể cả việc nhỏ và việc lớn, kể cả những chủ trương, quyết định và những vụ việc tiêu cực, tham nhũng, sai lầm. Nhiều việc được cho là “nhạy cảm” để lấy cớ đó không minh bạch thông tin.

LTS: Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu Phần 2 bài viết mới nhất của Tiến sĩ Vũ Ngọc Hoàng, nguyên Phó trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, xung quanh một vấn đề mà ông luôn trăn trở - quyền lực và kiểm soát quyền lực.

Xem lại Phần 1: “Có những người bán rẻ Tổ quốc vì quyền lợi cá nhân”

Trong phần 1, tôi đã nói về lý do phải kiểm soát quyền lực. Trong phần 2 này, tôi xin góp bàn về quyền lực cần được kiểm soát như thế nào, bằng cách nào?

Kiểm soát quyền lực, Vũ Ngọc Hoàng, Tham nhũng, Lợi ích nhóm, Tự do ngôn luận, Con ông cháu cha, Tam quyền phân lập

Ông Vũ Ngọc Hoàng. Ảnh: Nhật Minh/ Vnexpress

 

Trước tiên phải thấm nhuần sâu sắc quan điểm quyền lực tối cao thuộc về nhân dân. Lời ấy không phải là hô khẩu hiệu, mà phải được thấm sâu trong hệ thống chính trị và trong cộng đồng nhân dân. Mọi người phải ý thức rõ ràng và đầy đủ về quan điểm ấy, thường xuyên thể hiện bằng hành động thực tế.
 
 
Xem tiếp

Nhà văn Phan Trang Hy



NVTPHCM- Thơ ca Việt Nam đương đại xuất hiện nhiều loại, nhiều kiểu, nhiều tên gọi khác nhau. Nào là “thơ tự do”, “tân hiện đại”, “hậu tân hiện đại”, “tân hình thức” v. v… ảnh hưởng sự giao thoa của văn học thế giới đương đại. Người đọc, khi thưởng thức một bài thơ, dù đó là kiểu loại gì thì họ chẳng quan tâm; chủ yếu họ quan tâm chất lượng của bài thơ. Điều vui nhất cho từng nhà thơ là bài thơ có chất lượng ấy đọng lại những gì trong lòng người đọc. Với tôi, “Lời thề lá Sen” của Nguyễn Đăng Luận cũng thế, gây được thiện cảm của giới yêu thơ.

“Lá Sen chưa kịp đi tu

Mà hoa cúc đã nhuộm thu óng vàng

Yêu em mua cốm làng Vòng

Nâng niu anh gói trong lòng lá Sen

Lời thề hôm ấy của em

Thơm như cốm ướp hương Sen giữa mùa

Không ngờ anh thật không ngờ

Lá Sen rách. Cốm bây giờ thơm đâu?”

Trước tiên, hình ảnh thơ “Sen”, “cốm” gợi bao điều suy ngẫm. Từng cặp câu lục bát đều có“Sen” và 3 cặp thơ còn lại có “cốm” như lặp đi lặp lại cái tình ý gắn bó, thủy chung. Chính cái tình ý ấy đã tạo nên tiêu đề bài thơ - “Lời thề lá Sen”. Nói đến lời thề của con người là nói đến những gì cao đẹp, thiêng liêng, nâng tâm hồn người đến chỗ chân, thiện, mỹ. Chính lời thề là ngọn lửa, là con đường, là niềm tin để con người hoàn thiện phẩm hạnh “Người” của mình. Và, “Lời thề lá Sen” chính là lời thề để chủ thể trữ tình làm thanh sạch tâm hồn trong chốn thơ ca.

Xem tiếp

Trần NhươngKết quả hình ảnh cho cô công an

 

 
Thế là con đỗ vào trường Cảnh sát
Cô công an duyên dáng nhà mình
.
Năm năm học dân nuôi
Cho con bản lĩnh võ công
Cho con học làm người
Cho con công cụ để giữ gìn bình an cuộc sống
Bát cơm con ăn, tấm áo con mặc
Là bác nông dân, là cô buôn bán
Góp tiền thuế cho con học tập

Rồi con ra trường
Có thể ở văn phòng hay ra đường phố
Con hãy nhớ lời cụ Hồ dạy dỗ
“Với dân phải kính trọng lễ phép”
Đừng nhìn nhân dân như kẻ hận thù
Có sức mạnh trong tay
Không có nghĩa là luôn dùng bạo lực
Nhân dân nâng thuyền và cũng lật thuyền

Xem tiếp

Bút Bi
 

TTO - Gương mặt: Trời ơi, em là mặt tiền của chủ nhân em, sao anh nỡ nào giáng hết sức bình sinh vào em thế này?


- Quả đấm: Ai anh em gì với mày, đừng lắm lời. Biến. Không tao cho thêm một quả nữa bây giờ.

- Gương mặt: Đúng là anh với em không cùng cha cùng mẹ, không cùng ông cùng bà. Nhưng chúng ta cùng một dòng giống con Rồng cháu Tiên. Anh không biết sao?

- Quả đấm: Rồng nào? Tiên nào? “Đan Mạch” nhà mày, ông tương thêm cho một quả nữa bây giờ...

- Gương mặt: Ối... ối... đừng. Em khiếp anh lắm. Anh được nuôi ăn để rèn có mỗi vụ ấy, còn em cha mẹ sinh ra mỏng manh lắm. Anh đừng bụp em nữa. Nhưng trước khi chạy, anh cho em nói cái này...

- Quả đấm: Nói nhanh rồi biến, để ông mày còn làm nhiệm vụ...

- Gương mặt: Vâng, em nói nhanh thôi. Anh sinh ra được nuôi ăn nuôi tập để cho cứng như thép. Nhưng cái chất thép ấy không phải bạ đâu tương đó. Nó phải là dành cho quân kẻ cướp. Đó là cướp đêm, cướp ngày, cướp ngoài biển, cướp ở biên cương. Anh có ngon đi tìm mấy thứ đấy mà thể hiện chất thép nhá.

- Quả đấm: “Đan Mạch” cái nhà anh, lắm chữ lắm lý sự. Mở tai ra mà nghe này, bọn cướp ấy nó còn cứng hơn anh. Tương nó, nó tương lại ê ẩm lắm. Vì vậy anh chỉ khoái tương... mấy chú hiền lành thôi!

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)