Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

TS. Nguyễn Sĩ DũngPopup Image

 
 

Hồ Gươm không chỉ thuộc về người Hà Nội. Hình ảnh mặt hồ xanh, Tháp Rùa, cầu Thê Húc, đền Ngọc Sơn đã đi vào sách giáo khoa, thi ca, hội họa và ký ức của người Việt Nam ở khắp mọi miền đất nước. Mỗi thay đổi ở đây vì thế đều chạm tới tình cảm của rất nhiều người.

Điều cần bàn không phải là Hồ Gươm có nên thay đổi hay không. Một thành phố sống thì luôn phải vận động và đổi mới. Điều cần bàn là thay đổi như thế nào để Hồ Gươm đẹp hơn, thuận tiện hơn mà không mất đi những gì đã làm nên Hồ Gươm.

Hồ Gươm không chỉ là một mặt hồ

Hồ Gươm là phần cốt lõi của đô thị lịch sử Hà Nội, nơi gặp gỡ giữa khu phố cổ, khu phố cũ và nhiều lớp kiến trúc, văn hóa được bồi đắp qua thời gian. Mỗi công trình quanh hồ đều có quy mô không lớn. Tháp Rùa nhỏ giữa mặt nước. Cầu Thê Húc thanh thoát nối bờ với đền Ngọc Sơn. Tháp Bút, Đài Nghiên, những hàng cây và các dãy phố chung quanh đều gần gũi, vừa phải.

Xem tiếp

Lê Thọ BìnhCó thể là hình ảnh về đài kỷ niệm và văn bản

 

Hồ Gươm không chỉ là một khoảng xanh giữa lòng Hà Nội, mà là nơi thiên nhiên, lịch sử, văn hóa và ký ức cộng đồng kết tinh qua nhiều thế kỷ. Vì vậy, mọi can thiệp vào không gian này cần được cân nhắc trước hết bằng một câu hỏi: công trình mới có thực sự thuộc về nơi đây hay không?

Một ý tưởng thiết kế cổng chào quy mô lớn, được gọi là “Khải Hoàn Môn”, dự kiến đặt tại khu vực Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, với chiều cao lên tới 36m, đang đặt ra nhiều vấn đề về kiến trúc, quy hoạch và ứng xử với di sản.

Điều đáng bàn không chỉ là công trình có đẹp, hiện đại hay gây ấn tượng hay không, mà là nó có phù hợp với cấu trúc không gian và tinh thần văn hóa của Hồ Gươm hay không.

HỒ GƯƠM VÀ NGUYÊN TẮC TIẾT CHẾ

Hồ Gươm là một “khoảng trống” đặc biệt giữa trung tâm Hà Nội. Mặt nước, cây xanh, đường dạo, quảng trường và các di tích quanh hồ tạo thành một chỉnh thể trong đó thiên nhiên giữ vai trò chủ đạo, còn kiến trúc là những điểm nhấn được tiết chế.

Xem tiếp

Nguyễn Thị Mai

 
 

Bấy giờ vào khoảng tháng 11 năm 1992 của Thế kỷ trước. Một hôm tôi vừa xuống lớp trở về khu tập thể giáo viên trường Cao đẳng Sư phạm Hà Tây (cũ) thì thấy trước cửa phòng có người khách đang đợi. Khách là người đàn ông chừng hơn 50 tuổi, điềm đạm, gương mặt hiền hậu dễ gần.

Tôi mời khách vào nhà. Sau khi cầm chén nước tôi mời, khách tự giới thiệu:

-Anh là nhà thơ Định Hải, làm việc ở Tạp chí Tuổi Xanh, hôm nay đi công tác qua đây, nghe nói trong trường có một cô giáo tên là Nguyễn Thị Mai hay làm thơ, anh ghé vào thăm.

Tôi vui quá vì bất ngờ có người quan tâm đến thơ mình. Tên anh tôi cũng chỉ nghe láng máng chứ chưa được găp bao giờ, nay anh là một nhà thơ làm ở Tạp chí tận Trung ương đến nhà thăm chỉ vì biết tôi hay làm thơ thì tôi cảm động và sung sướng quá chừng.

Xem tiếp

Lê Quốc Anh

 

 

Vĩnh biệt nhà văn Đặng Văn Sinh (1947 – 2026)


"Người đi để lại lời / Lời còn ở lại với đời"

Hôm nay, làng văn Việt Nam bàng hoàng nhận một tin buồn: nhà văn, nhà giáo Đặng Văn Sinh đã về với đất mẹ, về với miền ký ức mà suốt đời ông nâng niu gìn giữ. Ông ra đi vào hồi 2 giờ 15 phút ngày 31 tháng 8 năm 2026, nhằm ngày 19 tháng 7 năm Bính Ngọ, hưởng thọ 79 tuổi. Một kiếp người đã khép lại, nhưng những gì ông để lại cho đời – những trang văn thấm đẫm nhân tình, những bài phê bình sắc sảo, một tấm lòng kẻ sĩ chân chất và kiên định – sẽ còn mãi với thời gian.

Xem tiếp

Giáo sư Trần Văn KhêCó thể là hình ảnh về văn bản

 

Thật ra, tôi rất ngại khi cầm viết ghi lại những câu hỏi đã trả lời cho những bạn bè người nước ngoài khi họ hỏi tôi: Người Việt Nam ăn uống thế nào? Hay là cách nấu ăn của người Việt có khác người Trung Quốc hay chăng? Vì đó chỉ là những phần nhận xét đã được nhanh chóng đúc kết để đưa ra những câu giải đáp kịp thời chớ không phải do một sự sưu tầm có tính cách khoa học.

Trong câu chuyện, một vài bạn trong báo Tuổi Trẻ thấy nhận xét sơ bộ của tôi có phần nào lý thú, nghe vui tai, nên nhờ tôi ghi ra thành văn bản. Nể lời các bạn, tôi xin gởi đến các bạn đọc vài mẩu chuyện có thật về cách ăn và nấu ăn của người Việt chúng ta, và xin các tay nghề nấu ăn trong nước đừng cười tôi dốt hay nói chữ, dám múa búa trước cửa Lỗ Ban, đánh trống trước cửa nhà Sấm.

Xem tiếp

 

 Nguồn FB Nguyễn Minh ChínhKhông có mô tả ảnh.
 
 
(Một câu chửi cứu 1 mạng người hay chuyện Luật sư giỏi)

Một viên đại úy, bạn thân của luật sư Nguyễn Mạnh Tường, 9 năm kháng chiến xa nhà, về phép; nửa đêm về đến nhà, thấy ngay cảnh nóng giữa mẹ ông và người đàn ông trên giường trước bàn thờ bố ông, không giữ được bình tĩnh, ông đòm một phát, người đàn ông trần như nhộng chầu ông vải ! Trở về đơn vị, ông đầu thú vụ giết người.

Không ngờ, người bị giết chính là đội trưởng đội Cải Cách Ruộng Đất. Thời bấy giờ Nhất Đội, Nhì Trời. Dám dùng súng quân đội giết hại cán bộ Cải Cách đang làm nhiệm vụ là điều không thể chấp nhận được.

Viên sĩ quan bị tước quân tịch và đưa ra xét xử.

Án này rất nặng, từ chung thân đến tử hình. Luật sư Nguyễn Mạnh Tường nhận bào chữa cho anh bạn, thụ lý hồ sơ, ông dặn nhỏ, cứ thế, cứ thế...

 P/s: Ảnh Luật sư Nguyễn Mạnh Tường 
Xem tiếp

 

 
 

 
 
 
 
 Nguyễn Lâm Cẩn
 
ĐẶNG VĂN SINH, ĐI NHÉ

(Quý tặng linh hồn cây bút đa tài Đặng Văn Sinh)

Giữa cõi tạm gánh phong trần nặng trĩu
Chốn phù sinh bèo bọt phủ tâm can

Lội ngược dòng Sinh tìm chân lý

Gửi phận mình vào tiếng khóc lầm than

Đất mẹ ôm một đời người khắc khoải

Đốt hồn văn soi rọi bóng kim tiền

Áo khói sương mặc gập ghềnh tĩnh tại
Chốn lạnh lòng gió trắng thổi triền miên

Thôi hãy khép lại trang đời dâu bể

Nghiệp văn chương thoát khỏi kiếp lao xao
Cõi vĩnh hằng đón người văn "tử tế"

Sáng vầng trăng trong vận thế chiêm bao


Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)