Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI
Trịnh HuyênMay be an image of the Temple of Heaven
 
 

Thiên Đàn có nghĩa là Đàn tế trời, là một quần thể các tòa điện thờ to lớn, có giá trị văn hóa cao, được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới. Đây là trung tâm cúng bái của hoàng gia, nơi các Hoàng đế nhà Minh và nhà Thanh thực hiện nghi lễ tế vị thần của trời, Hạo Thiên Thượng đế, một trong những nghi lễ quan trọng nhất trong năm qua các triều đại.

Trong chuyến thăm Bắc Kinh mới rồi của TT Hoa Kỳ, một sự kiện quan trọng đã diễn ra, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình lựa chọn Thiên Đàn để tiếp đón Tổng thống Mỹ Donald Trump. Việc ấy được xem là cách Bắc Kinh gửi đi thông điệp về sự trường tồn và chiều sâu văn hóa của Trung Quốc (Theo Reuters)

Thiên hạ đã tường nhưng cũng nên nhắc lại rằng, trong quần thể Thiên Đàn tráng lệ, có một cánh cửa bí mật. Cánh cửa này được gọi là Cổ Hy Môn (古稀门) nằm ở bức tường phía Tây của Hoàng Càn Điện.

Cổ Hy Môn không có ngay từ đầu mà được xây dựng bổ sung sau này. Vào thời điểm đó, Thiên Đàn đã hoàn thành gần 300 năm và Hoàng đế Càn Long đã ngoài 70 tuổi.

Xem tiếp
Xuân Sách 
 

Ông Tố Hữu là người ngồi ở ngôi cao trong hàng ngũ lãnh đạo của đảng và nhà nước, với Văn nghệ thì ông là đại thủ lĩnh, không có gì phải bàn cãi.

Về thơ ông là ngọn cờ đầu của thơ ca cách mạng hiện thực XHCN như những nhà phê bình có tên tuổi khẳng định.

Về nghệ thuật thơ cũng vậy “Thì treo giải nhất chịu nhường cho ai” như một nhà thơ lão làng đã viết.

Câu thơ: “Mường Thanh, Hồng Cúm, Him Lam/ Hoa mơ lại trắng vườn cam lại vàng” theo phân tích của nhà thơ nọ là hai câu thơ mẫu mực vừa kinh điển vừa hiện đại.

Ai dám cãi hoa mơ không trắng vườn cam không vàng. Các cán bộ đi thuyết giảng ai cũng thuộc và trích dẫn vài câu thơ của Tố Hữu để tăng phần hấp dẫn của bài nói.

Tôi đã một lần bị một đồng chí chính trị viên dưới đơn vị gửi thư lên Tổng cục chính trị phê phán là đi nói chuyện thơ cho bộ đội mà chỉ trích thơ Chế Lan Viên chứ không trích thơ Tố Hữu.

Bài thi văn Trung học và Đại học năm nào mà chẳng có đề về thơ Tố Hữu, nó đã trở thành quen thuộc như sổ gạo của từng nhà.

Xem tiếp

PGS.TS Bùi Hoài Sơn

(Đại biểu Quốc hội) 
 Có thể là hình ảnh về đền thờ

Sáp nhập thôn, tổ dân phố là yêu cầu trong quá trình tinh gọn bộ máy. Nhưng nếu chỉ nhìn thôn, làng như một đơn vị hành chính để cộng trừ, chia tách, đặt tên lại, chúng ta có thể vô tình làm tổn thương cấu trúc văn hóa bền bỉ của dân tộc Việt Nam.

Làng không chỉ là nơi cư trú. Làng là ký ức, là phong tục, là đình, chùa, giếng nước, cây đa, bến nước, ruộng đồng, hương ước, gia phong, tình làng nghĩa xóm; là nơi chuyên chở 'DNA văn hóa' của dân tộc qua bao biến thiên lịch sử. Vì vậy, sắp xếp thôn có thể cần thiết, nhưng tuyệt đối không nên phá bỏ làng.

Những ngày gần đây, câu chuyện sắp xếp, kiện toàn thôn, tổ dân phố đang được đặt ra mạnh mẽ ở nhiều địa phương. Một số địa phương đang xây dựng đề án sắp xếp, kiện toàn thôn, tổ dân phố gắn với sắp xếp chi bộ, ban công tác mặt trận, hoàn thành trước ngày 30/6/2026; định hướng chung là tinh gọn đầu mối, nâng cao hiệu quả quản lý ở cơ sở.

Xem tiếp

Nguyễn Duy

 TNc: Đến hẹn lại lên, sắp tới Hội Nhà văn VN sẽ đại hội lần thớ XI. Để ôn lại những kì Đại hội trước sôi động, trang nhà sẽ lần lượt giới thiệu lại một số Diễn ca, Ngâm khúc nổi đình đám. Vui là chính, thưa bạn đọc yêu quý. Dưới đây là Ngâm khúc của nhà thơ Nguyễn Duy viết năm 1989, khi Đại hội IV diễn ra tại Hội trường Ba Đình.
 

 

 
 
 
 
 Thuở trời đất lên cơn đại hội
dân làng văn lắm nỗi truân chuyên
xanh kia thăm thẳm tầng trên
vì ai xa cách cho nên nỗi này

Trống Hà Thành lung lay bóng nguyệt
sương Ba Đình mờ mịt thức mây
mấy lần nghị quyết trao tay
đêm đêm bàn bạc định ngày khai trương

Xem tiếp
Vũ My Lan
 Có thể là hình ảnh đen trắng về một hoặc nhiều người
 

Đến Quốc lộ 6 rồi đấy ông ạ - anh lái xe từ trên ghế lái nói to để cha tôi nghe tiếng.

Ngay từ khi lên xe, cha tôi cứ nhắc đến Đường 6, Bến Phương Lâm, Bốt Đồng Bến, Đồng Bái… Ông đã háo hức chờ chuyến đi Hòa Binh này cả một tuần nay.

Tôi ngồi bên cạnh cha, nhìn ông nhìn ra ngoài cửa kính. Mắt ông như đang tìm kiếm điều gì đó dọc hai bên đường, lướt qua từng khúc cua, từng mái nhà ven núi, như người đi lạc trong chính miền ký ức của mình.

 
Ảnh: Nhà văn Vũ Thư Hiên 
Xem tiếp
Lê Ngọc Tú 



“Vừa đủ” để yêu đời, “vừa đủ” để làm thơ:



Trong bức tranh văn học Việt Nam đương đại, Trần Nhương nổi lên như một “hiện tượng” khó gọi tên đầy đủ: nhà văn – nhà thơ – họa sĩ – nhà báo, và trên hết, một người nghệ sĩ đa tài, sống hết mình với các cõi sáng tạo. Thơ ông, ở tuổi ngoài bát thập, không hề có dấu hiệu lụi tàn hay trùng lặp cảm xúc. Trái lại, nó càng thêm phần chín chắn, hàm súc và thấm đẫm triết lý nhân sinh. Bài tiểu luận này đi tìm thế giới nghệ thuật thơ Trần Nhương qua tư tưởng nghệ thuật, cá tính sáng tạo, cái “tôi” nghệ thuật, phong cách sáng tác và quan niệm văn chương của ông.

1. Tư tưởng nghệ thuật: “Viết văn là sự hy sinh” và hành trình tìm kiếm cái đẹp

Trần Nhương từng tâm niệm: “Viết văn là một sự hy sinh. Viết mà không thật, không đau, thì chữ nghĩa cũng chỉ là vỏ rỗng.” Câu nói ấy mở ra cánh cửa hiểu về tư tưởng nghệ thuật của ông: sáng tác không phải trò chơi ngôn từ hay sự tô hồng hiện thực, mà là cuộc đối diện với nỗi đau, với sự thật, với cái “thật” đến mức có thể làm “đau” người viết.

 
Ảnh: Nhà thơ Trần Nhương 
 
Xem tiếp

 

 Lão Tạ
 
 
Có những lời mời như dưới đây.

Một hôm tôi đang ngồi nhà viết lách, thì nghe tiếng chuông cửa. Một anh bạn thân tùm hụp mũ bảo hiểm, vừa đẩy xe máy vào cổng, vừa giục:

-Mặc nhanh quần áo, đi với tôi.

-Đi đâu?

-Muôn sự tại ông không dùng điện thoại (hồi đó điện thoại để bàn cũng còn hiếm), nên tôi mới phải vất vả. Họp đến nơi rồi mà sếp bảo không thể thiếu ông. Thế là tôi phải thân đến chở ông lên.

-Họp gì, có thấy ai mời tôi đâu?

-Tôi đến tận nơi chở ông, chưa phải là mời sao. Chỉ có ông mới được sếp đặc ân cho người đón đấy, quan trọng gì cái giấy mời.

Thực tình tôi thấy có chút cảm động. Vui vẻ ngồi lên sau xe, tôi vừa tủm tỉm cười, lòng có chút khoan khoái và hãnh diện.

Xem tiếp

 Lê Ngọc Tú

 
“Lao động mở cửa cho tâm hồn tôi” – câu thơ ấy như định mệnh, như số phận, cũng là lời tự bạch chân thực nhất về cuộc đời nhà thơ – nhà nghiên cứu – phê bình Anh Chi (Lê Văn Sen). Ngày 30/4/2026, ông đã nhẹ nhàng rời cõi tạm, hưởng thọ 80 tuổi, để lại cho nền văn học Việt Nam một di sản giày công phu, một nhân cách sáng tạo đầy bản lĩnh và một tấm gương tự học, dấn thân hiếm có. Trannhuong.com trân trọng giới thiệu bài ký chân dung “Anh Chi – Hành trình lao động và tâm hồn thơ” của tác giả Lê Ngọc Tú như một nén tâm nhang thành kính, bày tỏ lòng tri ân sâu sắc tới người nghệ sĩ đã suốt đời “bám xưởng, bám mặt đường”, “bám trang viết, bám lẽ sống”. Xin được tiễn biệt ông về miền mây trắng, nơi những vần thơ và những trang phê bình ấy mãi sáng mãi, không nguôi.


Anh Chi không chỉ là một nhà thơ, một nhà nghiên cứu văn học, mà còn là một người lao động cần mẫn, một tấm gương tự học, và một người bạn chân thành của những người cầm bút trẻ. Hành trình từ người thợ cơ khí đến nhà thơ chuyên nghiệp của ông không chỉ là câu chuyện về nghị lực cá nhân, mà còn là minh chứng sâu sắc về sức mạnh của lao động, đam mê và sự kiên trì.

Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)