Tô Văn Trường
Có một bạn sinh viên nhắn cho tôi một câu hỏi khiến tôi suy nghĩ rất nhiều:
"Thưa chú, tại sao trên mạng xã hội hiện nay có những người đã lớn tuổi, thậm chí là cán bộ, đảng viên, người có chức vụ, khi tranh luận lại sẵn sàng dùng những lời lẽ thóa mạ, xúc phạm người khác, thậm chí lôi cả cha mẹ, ông bà, dòng họ của người đó ra để công kích? Đó có còn là văn hóa không?"
Đó không chỉ là câu hỏi của một người trẻ. Đó là câu hỏi mà cả xã hội cần phải trả lời.
Sức mạnh của một dân tộc không chỉ được đo bằng trình độ kinh tế, khoa học hay tiềm lực quốc phòng, mà còn bằng văn hóa ứng xử của con người. Trình độ văn minh của một xã hội bộc lộ rõ nhất không phải khi mọi người đồng thuận, mà khi họ biết đối thoại trước những bất đồng.
Tranh luận là điều tất yếu của đời sống. Không có tranh luận thì không có phản biện; không có phản biện thì khó có tiến bộ. Nhưng tranh luận không đồng nghĩa với công kích, phản biện không có nghĩa là hạ thấp nhân phẩm của người khác.
Xem tiếp