Nhà văn Phạm Đình Trọng


Cuốn “Chuyện với Thanh” với cách biểu đạt quá dân dã, đụng chạm tới một biểu tượng cấm kỵ của XH ta lâu nay và cả nhóm chịu trách nhiệm xb tác phẩm này đã phải trả giá- với những gì họ đã gieo. Còn nhà văn Bảo Ninh trước áp lực dữ dội của những kẻ chửi bới đã “tự nguyện” trả lại Giải thưởng ông vừa nhận nóng hổi chưa được bao lâu. Đó là “cái kết” cho những tắc phẩm dám có “nỗi trắc ẩn về thân phận con người trong biến động xã hội” (PĐT), dám “đời thường hóa” nhân vật biểu tượng của Dt.
Sai- đúng gì thì tất cả gieo- gặt đã diễn ra trong XH này, trên mạng XH này
Nhưng bài viết của tác giả PĐT đã đặt một vấn đề nghiêm túc mà rất đúng.
Văn chương- trước hết là thân phận con người- có đau buồn, hạnh phúc, có phi thường và cả đời thường trong cuộc chiến máu xương bảo về độc lập tự do dân tộc. Đó là sự thật. Chỉ mong, xin đừng hình sự hóa, chính trị hóa cả tác phẩm, ngòi bút thấm đẫm nỗi đau, hoặc vì sự khác biệt ngôn từ…
Bởi nếu vậy, thì đó là “Nỗi buồn thời cuộc” này, một thời cuộc Đất nước đang hướng tới Văn minh, Nhân bản cho “con người thực sự người hơn” (Xuân Quỳnh)
Bài viết, xin biên tập một vài chữ cho phù hợp Fb này (KDP)
--------------
Dù là người sáng lập ra đảng cộng sản đưa đất nước Việt Nam từ không có tên trên bản đồ thế giới đến danh xưng vang dội như ngày nay thì Nguyễn Tất Thành - Hồ Chí Minh cũng là con người có thực trong cuộc đời.
Xem tiếp