Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Nhà văn Phạm Đình Trọng

Cuốn “Chuyện với Thanh” với cách biểu đạt quá dân dã, đụng chạm tới một biểu tượng cấm kỵ của XH ta lâu nay và cả nhóm chịu trách nhiệm xb tác phẩm này đã phải trả giá- với những gì họ đã gieo. Còn nhà văn Bảo Ninh trước áp lực dữ dội của những kẻ chửi bới đã “tự nguyện” trả lại Giải thưởng ông vừa nhận nóng hổi chưa được bao lâu. Đó là “cái kết” cho những tắc phẩm dám có “nỗi trắc ẩn về thân phận con người trong biến động xã hội” (PĐT), dám “đời thường hóa” nhân vật biểu tượng của Dt.

Sai- đúng gì thì tất cả gieo- gặt đã diễn ra trong XH này, trên mạng XH này

Nhưng bài viết của tác giả PĐT đã đặt một vấn đề nghiêm túc mà rất đúng.

Văn chương- trước hết là thân phận con người- có đau buồn, hạnh phúc, có phi thường và cả đời thường trong cuộc chiến máu xương bảo về độc lập tự do dân tộc. Đó là sự thật. Chỉ mong, xin đừng hình sự hóa, chính trị hóa cả tác phẩm, ngòi bút thấm đẫm nỗi đau, hoặc vì sự khác biệt ngôn từ…

Bởi nếu vậy, thì đó là “Nỗi buồn thời cuộc” này, một thời cuộc Đất nước đang hướng tới Văn minh, Nhân bản cho “con người thực sự người hơn” (Xuân Quỳnh)

Bài viết, xin biên tập một vài chữ cho phù hợp Fb này (KDP)

--------------

Dù là người sáng lập ra đảng cộng sản đưa đất nước Việt Nam từ không có tên trên bản đồ thế giới đến danh xưng vang dội như ngày nay thì Nguyễn Tất Thành - Hồ Chí Minh cũng là con người có thực trong cuộc đời.

Xem tiếp

 

 Theo Fb MAT
 
 
Nước Mỹ từng thử xây dựng một làng "xã hội chủ nghĩa”: Thí nghiệm táo bạo cách đây 200 năm.

Ít ai biết rằng, gần 200 năm trước, ngay trên đất Mỹ đã từng diễn ra một trong những thí nghiệm xã hội chủ nghĩa nổi tiếng nhất lịch sử.

Đó là cộng đồng New Harmony, được thành lập năm 1825 bởi nhà cải cách xã hội người Anh Robert Owen.

1. Một giấc mơ về xã hội không có nghèo đói

Robert Owen không phải là một chính trị gia hay nhà cách mạng. Ông là một doanh nhân giàu có, thành công trong ngành dệt may ở Anh.

 
* Chân dung Robert Owen 
Xem tiếp

 

 Huy Thắng
 
Thanh minh mới rồi, chúng tôi, những bạn bè thân thiết của Nhật Tuấn lên Yên Kỳ thắp hương trước mộ anh. Mới đấy mà đã hơn mười năm. Tấm hình trên bia mộ làm chúng tôi thấy anh vẫn như đang hiện diện.

Nhật Tuấn người Hà Nội gốc, nhưng tính cách khá mạnh mẽ. Không bia rượu, bài bạc, thuốc lá, cả cuộc đời Tuấn gọn trong ba thứ: Văn chương, bạn bè và… người đẹp. Anh thú nhận, mình là kẻ lăng nhăng, yêu đương dắt dây. Không che đậy, giả tạo. Văn chương là con người anh.

Khi cuốn tiểu thuyết “Đi về nơi hoang dã” của Nhật Tuấn ra đời, Tuấn đem tặng. Giáp căn hộ chung cư nơi tôi sống là căn hộ của nữ nhà văn, dịch giả rất nổi tiếng Nguyễn Bích Lan. Tôi dẫn Tuấn sang chơi. Anh em văn chương đã đọc nhau, hiểu nhau nên rất trân trọng nhau. Sau này nêu chính kiến, nếu được quyền chọn ra 5 cuốn tiểu thuyết xuất sắc nhất của văn chương Việt Nam 50 năm qua, cô nói: “Tôi chọn tiểu thuyết “Đi về nơi hoang dã” của nhà văn Nhật Tuấn đầu tiên”. Nhà văn Văn Chinh từng viết trên báo: “Trong thành tựu 20 năm đổi mới của văn xuôi Việt thì tôi thấy: “Đi về nơi hoang dã” là cuốn tiểu thuyết hay hơn cả”.

Xem tiếp

Nhà thơ Đỗ Trọng Khơi

 
 
Vụ “Nỗi buồn chiến tranh” (NBCT) đánh vùi dập một tác phẩm văn học tầm vóc thế giới, than chưa tàn, thì văn giới đã phải chịu sự bỏng rát vụ “Chuyện với Thanh” (CVT), ngay sau đó là tịch thu sách và đình chỉ hoạt hoạt động của NXB… Tưởng vậy đã thỏa, nhưng không!

Rõ ràng với nhóm “Đả hổ” thì việc đả NBCT đến mức thu giải thưởng, loại khỏi sách giáo khoa được coi là thành công mỹ mãn, lẽ nào họ lại không truy cùng diệt tận tới những “cái bóng” nào đó đã cho in, trao giải thưởng cho những cuốn sách “phản cách”, “phản phong”?

Thế là, ơ rê ca, từ đâu đó một cái đề văn về bài thơ “Những người trồng hoa” được tung ra như có sự sắp đặt đúng lúc để những Hồng vệ binh, Bạch vệ binh dương cao tinh thần “Cách mạng Văn hóa”, chống phá người mà bấy lâu bị coi là cầm đầu nhóm “lật sử”, “tự diễn biến” “vô cùng nguy hiểm cho chế độ…”

Xem tiếp

(Tác giả: Nhà Văn Nguyễn Phan Quế Mai – theo Fb PhamKy Lam)

Khi tôi trả lời một cách đầy kêu hãnh rằng mình là người Việt Nam, chị im lặng cúi đầu rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt tôi , chậm rãi nói : " Xin lỗi bạn , nhưng tôi phải nói thật lòng với bạn rằng : người Việt của bạn là những người hung dữ . Người Việt chúng ta là những người hung dữ “.

Đấy là tình cảnh một dịp gần đây , trong buổi giao lưu giữa những người nước ngoài hiện sống và làm việc tại thành phố Jaatta Indonesia . Tôi gặp một người phụ nữ Mỹ gốc châu Phi , trò chuyện vui vẻ với nhau một lúc . Chị hỏi tôi từ đâu đến? Câu nói của người phụ nữ làm tôi choáng váng .

Tôi vội hỏi và chị giải thích rằng vừa qua Việt Nam du lịch, đến thành phố Hồ Chí Minh , khi đang say sưa với cảnh vật và con người , chị đứng bên đường chụp hình khu nhà thờ Đức Bà bằng chiếc điện thoại vừa mới mua , thì bị kẻ cướp lao đến giật phắt điện thoại rồi lao vút đi bằng xe máy . Vụ cướp vật không chỉ để lại cho chị những vết sẹo trên cơ thể do bị kéo té ngã , mà còn cú sang chấn về tinh thần

Xem tiếp

 Lão Tạ

 Có thể là hình ảnh về đền thờ
 
Hôm qua một ông bạn gọi điện hỏi thăm nxb Hội nhà văn, sau vụ thu hồi sách. Tôi bảo tôi nghỉ rồi, chỉ thích chơi và hầu cháu, không mấy khi ra khỏi nhà, ít quan tâm chuyện xã hội nên cũng chỉ biết sơ qua. Nói chuyện một hồi, ông bạn bảo: Một ông anh quan chức từng bảo tôi là các ông phải găm vào đầu rằng, ở xã hội ta, chớ bao giờ động vào lãnh tụ, kể cả khen các cụ lên tận giời. Cứ để các cụ ngồi yên vị trên bàn thờ, thỉnh thoảng nhang khói là khôn ngoan nhất.

Bèn nhớ lại một chuyện có thể dùng để chứng minh điều ông bạn nói và hóa ra sau hơn nửa thế kỉ có những thứ vẫn không hề thay đổi.

Xem tiếp

Tô Văn Trường

Đề xuất của Ban Thường trực Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam về việc cần có cơ chế bảo vệ, khuyến khích tổ chức và cá nhân tham gia phản biện xã hội để bảo đảm tính khách quan, thẳng thắn là một tín hiệu đáng chú ý.

Bởi suy cho cùng, một xã hội muốn phát triển lành mạnh không chỉ cần những người dám lên tiếng, mà còn cần một môi trường khiến người ta cảm thấy an tâm khi nói lên sự thật. Sự xuất hiện của cụm từ "tránh tâm lý e ngại, nể nang" đã phản ánh một thực tế: cái đang thiếu không hẳn là diễn đàn góp ý, mà nhiều khi là sự an tâm để nói thật.

Người ta không im lặng vì thiếu trách nhiệm hay thiếu tình yêu đối với đất nước. Điều khiến người ta chùn bước đôi khi lại là nỗi lo sau khi đã lên tiếng: lo bị hiểu lầm hơn là được thấu hiểu, lo bị quy chụp hơn là được tranh luận, và lo bị cô độc hơn là được chia sẻ. Khi nỗi sợ lấn át, sự im lặng trở thành lựa chọn an toàn nhất. Nhưng lịch sử chưa bao giờ được tạo nên bởi sự an toàn của những người có tri thức.

Xem tiếp
Trần Nhương 
 
 
 
(Hôm nay 8-5 âm lịch là ngày giỗ lần thứ 18 cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt (1922-2008). Tưởng nhớ Ông, xin đưa lại bài thơ viết ngày viếng Ông)
 
 
SÁU DÂN
 
Có kẻ sống đã chết
Thây ma quấy nhiễu vật vờ
Có người chết thành bất tử
Lòng dân dựng miếu tôn thờ
Đừng tưởng ra oai hà khắc
Mà thành vững chãi ngàn thu
6-2008
(Trích Thơ chọn lọc Trần Nhương, NXB Hội nhà văn, 2017) 
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)