Tranh Trần Nhương
BÀI VIẾT MỚI

Lê Thọ Bình


(Chia sẻ với nhà thơ Nguyễn Quang Thiều)

Có những bài thơ đọc xong, điều còn ở lại không phải là một câu chữ đẹp, mà là một cách nhìn về con người. Những người đàn bà gánh nước sông của Nguyễn Quang Thiều thuộc về những bài thơ như thế. Từ một công việc bình dị nơi bến sông Đáy, nhà thơ mở ra những suy tưởng vượt khỏi không gian làng quê để chạm tới bản chất của kiếp người: sống là mang vác, chịu đựng và âm thầm gìn giữ phẩm giá giữa vô vàn nhọc nhằn.

Điều đáng chú ý là Nguyễn Quang Thiều không bắt đầu bằng vẻ đẹp. Ông bắt đầu từ những dấu vết của sự nhọc nhằn. “Những ngón chân xương xẩu, móng dài và đen toẽ ra như móng chân gà mái.” Câu thơ gần như triệt tiêu mọi mỹ cảm quen thuộc về người phụ nữ. Nhưng chính sự “thô ráp” ấy lại mở ra một vẻ đẹp khác: vẻ đẹp của đời sống chưa từng được gọt giũa. Những ngón chân biến dạng không chỉ kể câu chuyện của lao động, mà còn là ký ức của thời gian in hằn lên thân thể. Đó là hiện thực không thể mỹ lệ hóa, cũng không cần được mỹ lệ hóa.

Xem tiếp
Nhà thơ Đỗ Trọng Khơi
 
 

\

Tôi lập Facebook từ năm 2014, tính đến nay đã được 12 năm. 12 năm tham gia giao lưu với thiên hạ mạng, thấy được có mất có. Mất thời gian và mất sự bình an khi sa vào chuyện nhạy cảm. Điểm “đặc biệt nghiêm trọng” này dễ đến với dân văn/báo. Tôi đã gặp. Khác là trước gặp công an, tuyên giáo, họ đến với tôi vì công việc. Có người tới nay coi nhau như bạn thông hiểu, cần thì alo, “anh gỡ giúp em bài này, bài kia đi...”

Riêng lần này, người gõ cửa cả một đoàn, đến bằng tiếng chửi bậy, bẩn thỉu. Tôi gọi họ là những ông bà Thích Nhân Danh. Nhân danh toàn điều cao đẹp.

Các ông bà Thích Nhân Danh này rất dáng kinh sợ. Tôi đã có gì đó sai với họ? Là tôi đã chạm tới một vị mà họ đang ca tụng. Biết thế, song tôi vẫn quả quyết vị kia đã phạm lỗi khi tố tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh là “rác phẩm độc hại” chỉ bằng góc nhìn dung tục và chính trị hóa, trong khi vị không có ý kiến gì về nghệ thuật tiểu thuyết, chỉ ra lỗi nghệ thuật mà tiểu thuyết đó phạm phải. Thêm lỗi nữa là vị quá ngạo mạn đòi cách chức nhiều vị quan chức cao cấp ngành văn/báo…

Xem tiếp
FB Trần Hậu
 Có thể là hình ảnh về 7 người và văn bản
 
(Nghe nói, Mikhail Suslov (1902-1982), nhà tư tưởng chủ đạo của Đảng Cộng sản Liên Xô rất thích truyện vui này)

Chuyện xảy ra vào thời Liên Xô…Ngày nọ, có anh chàng chở một thùng kvas (loại nước giải khát lên men từ lúa mạch) ra phố để bán. Anh ta đang chuẩn bị hành nghề thì bất ngờ một người đàn ông tiến lại gần.
- Thùng kvas này giá bao nhiêu? – người đàn ông hỏi, vẻ mặt nghiêm túc.
- 200 lít, mỗi cốc 30 kopec, vị chi là 120 rúp.
- Được rồi, tiền của anh đây, – người đàn ông rút ví ra trả. - Cứ đi đâu thì đi, chiều tối anh quay lại lấy thùng nhé.
- OK!
Và thế là, người bán hàng vui vẻ ra đi. Chỉ vài giây sau, người đàn ông lập tức cắm một tấm biển lớn trước thùng kvas: "KVAS MIỄN PHÍ!".
 
Xem tiếp

 Lê Quốc Anh

 
 
(Tưởng nhớ Nhà thơ Phùng Khắc Bắc, nhân 35 năm Ông về Cõi Phật (1991- 2026)


Trong văn học Việt Nam hiện đại, hiếm có một trường hợp nào kỳ lạ và ám ảnh như Phùng Khắc Bắc. Ông là người đã sống một cuộc đời lặng lẽ đến mức tự xóa mình giữa đám đông, viết thơ như một thứ nghi lễ thầm kín, rồi để lại sau lưng một "chấm xanh" nhỏ bé nhưng xanh mãi trong lòng người đọc, sau khi đã khuất núi. Phùng Khắc Bắc không chỉ là một nhà văn, một nhà thơ, mà còn là một hiện tượng độc đáo, một nỗi day dứt về nhân cách và tài năng, một lời nhắc nhở nghẹn ngào về những giá trị chân chính thường nảy nở từ sâu thẳm của sự cô đơn và đau khổ.

 
* Chân dung Phùng Khắc Bắc, kí họa của TN 
Xem tiếp

  

Dương Quốc Chính
 
 

Bắt đầu từ đợt húc Tả quân Lê Văn Duyệt, Nguyễn Ánh, rồi tới Nỗi buồn chiến tranh (Bảo Ninh) và đỉnh điểm là Chuyện với Thanh (Nguyễn Thành Nam), chúng ta có thể thấy có 1 làn sóng truyền thông tạm gọi là bảo thủ, lấy cớ là bảo vệ nền tảng tư tưởng, đội lốt nhân dân (họ tự nhận là tiếng nói của người dân).

Xưa nay các hội nhóm đỏ vẫn luôn tồn tại, nhưng không cực đoan như giờ. Thời ông Trọng, anh em đỏ có húc mấy bộ quốc sử vì bỏ khái niệm Ngụy, cũng ì xèo, đại diện cũng là mấy ông tướng về hưu, nhưng chính ông Trọng cũng chả can thiệp, rồi cũng chỉ mua vui được vài trống canh, rồi xịt.

Nhưng đến thời TBT TL, dường như nhóm bảo thủ cảm thấy bất an, hoang mang, nên nổ phát súng đầu tiên là húc ĐH Fulbright và chính bà GS đã đưa ông TL qua ĐH Columbia nói chuyện. Lúc đó, 1 kênh truyền thông chính thống xuất trận, kèm với 1 kênh nửa chính thống khác. Thông điệp đã rất rõ ràng là ai đánh ai!

Xem tiếp

 

 Nguyễn TuấnCó thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'LL'
 
 
 
Quay trở lại với cuộc chiến tranh xâm lược Việt nam của Trung Quốc do Đặng Tiểu Bình phát động xem xét cụ thể tình hình nội bộ Trung Quốc bấy giờ cũng có nhiều điều đáng bàn luận.

Một mục đích rất then chốt khi gây ra cuộc chiến này đối với cá nhân Đặng Tiểu Bình là giành lấy quyền chỉ huy quân sự từ tay Hoa Quốc Phong và Diệp Kiếm Anh để từ đó giành được quyền lãnh đạo tuyệt đối ở Trung Quốc sau khi Mao chết. Cũng cần nhắc lại rằng chính Diệp Kiếm Anh là người đã cứu Đặng Tiểu Bình nhiều lần khi Đặng bị hạ bệ.

Sau khi Lâm Bưu chết sau tai nạn máy bay ở Mông Cổ , Mao Trạch Đông bổ nhiệm Diệp Kiếm Anh chức bộ trưởng quốc phòng.

Xem tiếp

Tô Văn Trường

 
 

Có một bạn sinh viên nhắn cho tôi một câu hỏi khiến tôi suy nghĩ rất nhiều:

"Thưa chú, tại sao trên mạng xã hội hiện nay có những người đã lớn tuổi, thậm chí là cán bộ, đảng viên, người có chức vụ, khi tranh luận lại sẵn sàng dùng những lời lẽ thóa mạ, xúc phạm người khác, thậm chí lôi cả cha mẹ, ông bà, dòng họ của người đó ra để công kích? Đó có còn là văn hóa không?"

Đó không chỉ là câu hỏi của một người trẻ. Đó là câu hỏi mà cả xã hội cần phải trả lời.

Sức mạnh của một dân tộc không chỉ được đo bằng trình độ kinh tế, khoa học hay tiềm lực quốc phòng, mà còn bằng văn hóa ứng xử của con người. Trình độ văn minh của một xã hội bộc lộ rõ nhất không phải khi mọi người đồng thuận, mà khi họ biết đối thoại trước những bất đồng.

Tranh luận là điều tất yếu của đời sống. Không có tranh luận thì không có phản biện; không có phản biện thì khó có tiến bộ. Nhưng tranh luận không đồng nghĩa với công kích, phản biện không có nghĩa là hạ thấp nhân phẩm của người khác.

Xem tiếp

Trương Quốc Cường
 
Trong phát biểu tại một đại hội ngành gần đây, Đại tá Lương Ngọc Quyết, Phó Giám đốc Công an tỉnh Cao Bằng đã nhận định:
“…Kẻ địch hôm nay không chỉ ẩn mình nơi biên giới, trong nội bộ, ngoài xã hội, mà còn ẩn mình sau từng dòng dữ liệu, từng tài khoản ảo trên không gian mạng…”
Ngay sau đó, một vài "lãnh tụ mạng" đã lập tức lên tiếng chỉ trích, chụp mũ rằng phát ngôn này là "coi thường dư luận, coi phản biện của nhân dân là kẻ địch".
Chiêu bài mượn danh “nhân dân” và “chính nghĩa” lại được giương lên. Nhưng bản chất thật đằng sau là gì? Có bao nhiêu phần trăm là chính danh, và bao nhiêu phần trăm là công nghệ thuật toán làm giả dư luận?
Hôm nay tôi sẽ chia sẻ cách tôi đã lật mặt những chiêu trò gọi là dư luận xã hội này, bằng chính thí nghiệm của tôi.
 
𝐓𝐡𝐢́ 𝐧𝐠𝐡𝐢𝐞̣̂𝐦 𝐭𝐡𝐮̛̣𝐜 𝐭𝐞̂́: 𝐛𝐞̉ 𝐠𝐚̃𝐲 𝐤𝐢̣𝐜𝐡 𝐛𝐚̉𝐧 𝐭𝐡𝐚𝐨 𝐭𝐮́𝐧𝐠
 
Liên quan đến cuốn sách “Chuyện với thanh”, tôi đã viết một bài bình luận với góc nhìn trung lập, mang tính góp ý xây dựng với thông điệp: “Đám đông dư luận nên xử sự độ lượng và nhân văn hơn với tác giả”.
Xem tiếp
Bạn đọc khắp nơi trên thế giới truy cập vào trannhuong.com
Profile Visitor Map - Click to view visits
Click vào đây để xem chi tiết (Hình ảnh 5 phút cập nhật lại 1 lần)