Tác giả: Fb Duong Thang
Cũng chỉ bắt đầu bằng một bài phê bình văn học có vẻ "vô thưởng vô phạt": phê phán lập trường tư tưởng của một vở kịch liên quan tới lịch sử, vở " Hải Thụy Bãi Quan" do Ngô Hàm nhà sử học, phó bí thư Thành ủy Bắc Kinh viết ...nhưng ngay sau đó nhanh chóng chuyển thành những cuộc đấu tố long trời lở đất , danh sách những người bị đấu tố cứ mở rộng dần ra và đi từ thấp đến cao và kết thúc bằng việc hạ nhục hay tra tấn cho tới chết rất nhiều những vị đại công thần của chế độ : chủ tịch nước Lưu Thiếu Kỳ, UV bộ Chính trị Bành Chân, các nguyên soái Hạ Long, Bành Đức Hoài...các nhà văn kỳ cựu và nổi tiếng , các trí thức tài năng thì nhiều vô khối.
Tội danh của họ đều giống nhau : dám phê bình Mao, chê bai TQ do Mao lãnh đạo , mà chê Mao thì đương nhiên là có tội rồi, dù đó có là Bành Đức Hoài, người anh hùng kháng Mỹ viện Triều.. Mao càng điên tiết hơn khi những người này không chỉ chê TQ mà còn dám khen ngợi và kêu gọi mở cửa để học hỏi các quốc gia khác, dẫu rằng quốc gia đó là Liên Xô, anh cả của phe XHCN lúc đó.
Xem tiếp