Lê Thọ Bình
Giả thuyết Nobel cho Nguyễn Du và Nam Cao:
Trong dòng chảy hơn một nghìn năm của văn học Việt Nam, nếu phải chọn ra những đỉnh cao kết tinh cốt cách, tâm hồn và trí tuệ dân tộc, thật khó bỏ qua hai cái tên: Nguyễn Du và Nam Cao. Một người đặt nền móng cho vẻ đẹp ngôn ngữ và thi pháp cổ điển; người kia mở toang những tầng sâu u uất nhất của con người hiện đại.
Giả thuyết đưa họ vào đường đua Giải Nobel Văn học không đơn thuần là một biểu hiện tự tôn dân tộc. Đó là một phép thử nghiêm túc: liệu những giá trị tinh thần Việt Nam có đủ sức vang vọng trong không gian văn hóa toàn cầu? Và nếu chưa, đâu là những lực cản vô hình, đặc biệt là “lời nguyền ngôn ngữ”, đang giữ chân những tượng đài này ở lại trong biên giới?
1- Nguyễn Du- Thiên tài nhân bản bị “giam cầm” trong vẻ đẹp lục bát:
Nhắc đến Nguyễn Du là nhắc đến một trong những đỉnh cao hiếm hoi mà một ngôn ngữ có thể đạt tới. "Truyện Kiều"
không chỉ là một tác phẩm văn học; nó gần như trở thành “hiến pháp tinh thần” của tiếng Việt, nơi ngôn ngữ đạt đến độ mềm mại, tinh tế và ám ảnh hiếm thấy.
Xem tiếp